Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

Tác giả: Phúc Bảo

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341306

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1306 lượt.

oa nói: “Khụ, trên đời này làm gì có cha vợ nào vừa nhìn con rể đã thuận mắt đâu. Con xem Xuân Lai đấy, nó là con rể do chính cha con chọn đấy, thế mà lúc đầu đến ông ấy chẳng phải vẫn mắt trợn trừng, không vừa mắt đó thôi? Bây giờ không phải cũng ngồi cùng một bàn trò chuyện hòa thuận đó sao? Chuyện cha vợ trừng mắt cũng không phải dần dần biến mất đó sao, Xuân Lai cũng đâu phải loại miệng ngon lưỡi ngọt gì, nhưng cha con thích ăn gì, thích nghe gì, Xuân Lai là người ngoài sao biết được cơ chứ? Còn không phải do Đào Hoa nói cho nó biết à. Với tính tình cha con là phải thuận theo, dần dần rồi ông ấy cũng đổi nết, dễ chịu hơn …”
Hà Hoa lại ném mấy cây củi nhỏ vào bếp, giống như con gái nhỏ làm nũng với mẹ, mếu máo nói: “Mẹ cho rằng con không dạy bảo Trường Sinh sao. Trước khi đi con nói bao nhiêu lần về nhà phải thế này thế kia, bắt huynh ấy phải mở miệng. Nhưng vừa vào nhà huynh ấy liền biến thành câm điếc, bảo huynh ấy không phải tên ngốc cũng chẳng ai thèm tin!”
Mẹ Hà Hoa bảo: “Sao lại nói vậy chứ, cái gì mà ngốc với không ngốc, người thật thà có gì xấu … Không nói thì làm vậy, mẹ thấy sức của Trường Sinh ở thôn mình có mấy người theo kịp nào. Con bảo nó nếu rảnh rỗi thì chạy tới đây gánh nước, chẻ củi, mấy việc đó cũng không mất nhiều công sức lắm. Cha con cũng không phải loại người không phân biệt được phải trái đúng sai, ai đối xử tốt với ông ấy ông ấy không biết chắc? Nhưng ông ấy là muốn thể diện, chỉ cần có người khen ông ấy có phúc, có con rể dốc sức làm việc giúp ông ấy, thì con xem ông ấy làm cha vợ còn không vui à? Nếu ngày nào cũng xuất hiện trước mặt ông ấy, cho dù ông ấy có mắng thì cũng chỉ mắng một hai lần, sao có thể ngày nào cũng mắng được cơ chứ? Sau này càng về lâu dài, ông ấy ghét bỏ mắng nhiếc cũng mệt, cũng chán, đợi cho ông ấy quen nhìn thấy Trường Sinh rồi thì sẽ thay đổi, đối xử cũng khác thôi. Con người mà, lâu dần sẽ thành thói quen, đến lúc đó không phải người một nhà cũng thành một nhà, Trường Sinh cũng thế, mẹ không tin sau này nó không mở miệng gọi được một tiếng “Cha”.”
Hà Hoa mở to mắt nghe mẹ nói tới sửng sốt, ngây người một lúc lâu sau mới đưa tay sờ sờ bụng mẹ cô, chẹp chẹp miệng khen: “Mẹ à, con gái còn không biết, trong bụng mẹ giấu không ít kiến thức nha.”
Mẹ Hà Hoa cười một tiếng, vỗ tay Hà Hoa, thở dài: “Kiến thức cái gì, mẹ là người từng trải, đều là tự lần mò, lăn lộn cuộc sống tích thành… Con cứ thử sống cùng một người quá nửa đời người thì sẽ rõ, tính nết không hiểu rõ như lòng bàn tay mới là lạ … Cuộc đời mẹ đã giao phó hết cho cha con, tốt hay xấu gì cũng đều là ông ấy…Có đôi khi thật sự khiến cho mẹ hận tới ngứa răng ngứa lợi, nhưng cuối cùng ngẫm nghĩ lại, không quan tâm thì sẽ thế nào, nửa đời người còn lại đều ở đây, nếu như thật sự không có ông ấy, cũng như là mất đi nửa cái mạng…”
Hà Hoa nghe giọng nói của mẹ nghèn nghẹn, đáy mắt hơi lảng tránh, chỉ sợ là bà lại nghĩ đến chuyện của mụ góa Trần, cô vội vàng vỗ vỗ vào đầu gối bà, cười tinh nghịch trêu đùa: “Sau này con không gọi mẹ là mẹ nữa, đổi thành gọi bằng sự phụ, có chuyện gì cũng sẽ chạy tới học hỏi sư phụ, chắc chắn sẽ đúng hết!”
Mẹ Hà Hoa bật cười vì cô, tươi cười bảo :”Con đừng có mà ba hoa, nhanh chóng sinh một đứa cháu ngoại cho mẹ bế. Đào Hoa ở xa quá, cả năm cũng về có vài lần, chờ Đại Bảo thành thân sinh cháu nội thì cũng phải vài năm nữa. Con và Trường Sinh nhanh chóng sinh con đi, bế tới trước mặt cha con, chắc chắn ông ấy sẽ rất vui mừng, đến lúc đó nếu muốn bế cháu ngoại một cái còn phải nhìn sắc mặt Trường Sinh nữa, đến lúc đó ai mới là người phải lo lắng nào.
Hà Hoa cụp mắt cười cười, hơi ngượng ngùng gật gật đầu.
Mọi người cả ngày đều ở nhà họ Lý vừa ăn cơm vừa trò chuyện vui vẻ, buổi tối mấy cô con gái muốn ở lại nhà cha mẹ ngủ, nhưng lại không đủ giường, Vốn là nam nữ tách ra hai bên cũng có thể ngủ được, chỉ có điều Hà Hoa biết không có khả năng thuyết phục được Trường Sinh ngủ cùng với cha cô và Đại Bảo, liền nói với mọi người rằng cô và Trường Sinh về nhà ngủ, chừa lại cho mọi người hai chỗ trống ngủ thoải mái hơn. Lại nghĩ tới những lời mẹ cô nói với cô lúc trong bếp, lại cố ý lớn giọng bảo ngày mai hai người lại qua, dù sao cũng ở gần, ngày nào cũng có thể đến.
Khi Hà Hoa và Trường Sinh trở về nhà cũng đã khuya, hai người đều lau qua loa vài cái rồi chui vào túi ngủ. Hà Hoa nằm trên giường lăn qua lộn lại nhớ đến những lời ban ngày mẹ nói với cô, lại nghĩ tới đứa trẻ đáng yêu của Đào Hoa, trong lòng không khỏi ngưỡng mộ. Cô nghiêng đầu nhìn nhìn Trường Sinh, ngơ ngẩn suy nghĩ một lát, trở người, thò tay tiến vào túi ngủ của Trường Sinh, chọc chọc nhẹ vào người hắn.
Trường Sinh quay đầu nhìn cô.
Cô hơi ngượng ngùng, cong miệng cười cười, không nói gì.
Trường Sinh ngạc nhiên trong chốc lát, lại thấy cô không nói gì, bèn quay đầu đi nhắm mắt ngủ.
Hà Hoa lại chọc chọc hắn: “Đừng ngủ, huynh quay lại đây, ta có chuyện muốn nói với huynh.”
Trường Sinh mở mắt ra, nghiêng người nhìn cô.
Hà Hoa xốc chăn lên, chui vào trong túi