Tác giả: Phúc Bảo
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341286
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1286 lượt.
cầm lấy quà, vào nhà thì đưa cho cha ta, ta cũng không cần huynh miệng ngon lưỡi ngọt, chỉ cần huynh mở miệng gọi một tiếng cha mẹ là được, đừng im lặng để cho cha ta chướng mắt, ta không muốn thua thiệt ai cái gì cả …” Cuối cùng Hà Hoa kéo kéo cổ tay áo Trường Sinh, ngẩng đầu hỏi: “Nhớ kỹ rồi chứ?”
Trường Sinh cúi đầu ừ một tiếng.
Hà Hoa thấy bộ dạng rầu rĩ này của hắn thì cảm thấy cô nói mỏi miệng cũng phí lời mà thôi, căn bản như nước đổ đầu vịt. Quả nhiên, đợi tới khi vào cửa nhà họ Lý, Trường Sinh lại biến thành một cái hủ kín bưng.
Hai người cầm quà cáp vào phòng, Hà Hoa mang bộ mặt tươi cười gọi cha mẹ, lại lặng lẽ kéo góc áo Trường Sinh.
Trường Sinh không hé răng mở miệng, đi tới phía trước hai người, cúi đầu nhấc tay, ngây ngốc đứng thẳng cầm lấy quai bình rượu và hộp bánh ngọt đưa thẳng tới trước mặt cha Hà Hoa.
Cha Hà Hoa giật mình hoảng sợ, theo bản năng liền né về phía sau, đợi tới khi kịp phản ứng lại thì mặt đã đổi sang đen xì.
Trong lòng Hà Hoan tức giận bừng bừng, trừng mắt lườm hắn, trong lòng thầm nghĩ: Huynh bình thường vẫn nói năng, còn có thể tính toát thiệt hơn muốn tranh ăn sủi cảo với ta, sao vừa thấy cha vợ lại ngốc ra đó rồi, huynh có phải cố tình khiến cho ta bị mắng không hả?!”
Mẹ Hà Hoa vội vàng tới giải vây khỏi tình cảnh xấu hổ này, nhận đồ trong tay Trường Sinh, cười khanh khách nói: “Về nhà là tốt rồi, không cần mang mấy thứ này làm gì, mẹ biết các con tới nên sáng sớm đã đốt lò cho ấm giường rồi, mau lên đây ngồi đi. Mẹ đi lấy nước cho các con rửa chân tay.”
Hà Hoa nói: “Mẹ, mẹ nghỉ ngơi đi, để con làm cho.”
Mẹ Hà Hoa ngăn lại: “Con gái đi lấy chồng về lại nhà, sao có thể để cho làm việc được. Các con nói chuyện với cha đi, nước đã đun xong xuôi hết rồi, chỉ việc đổ ra nữa thôi.” Bà nói xong liền vén mành đi ra ngoài.
Hà Hoa kéo Trường Sinh ngồi xuống mép giường, cẩn thận quan sát sắc mặt cha cô hỏi han: “Cha, cha vẫn khỏe chứ ạ?”
Cha Hà Hoa ôn hòa đáp: “Ừ, vẫn rất khỏe.”
Hà Hoa nói: “Vậy là tốt rồi, con cũng yên tâm.”
Cha Hà Hoa nói: “Yên tâm rồi thì mày càng không phải tới đây nữa nhỉ.”
Hà Hoa sửng sốt, nhưng lại nghe giọng điệu cha cô giống như là tức giận nói: “Con gái gả ra ngoài giống như bát nước hắt đi…Mày cũng không ở xa giống như mấy đứa em mày. Chúng nó ở xa thì đã đành, đây mày ở cùng một thôn, đi hai ba bước đã tới thì mệt chết hả? Mày nói xem nửa năm nay mày về nhà được mấy lần? Mẹ mày mấy ngày hôm nay cứ ho sù sụ suốt. Mày bất hiếu nó vừa vừa thôi, suốt ngày chỉ biết lo cho nhà mình thôi à. Chúng tao nuôi dưỡng mày lớn như vậy, thế mà gả đi một cái là không biết trở về nhà báo hiếu, hiếu thuận với cha mẹ nữa hả?”
Hà Hoa rụt cổ, không biết phải nói gì. Thật ra cô vẫn thường xuyên về nhà, biếu mẹ ít hoa nọ quả kia, chỉ là cô sợ cha mắng mình, nên mỗi lần đến đều không vào trong nhà, chỉ ngồi với mẹ một lúc ở trong bếp rồi đi ngay. Bây giờ thấy bộ dạng cha cô trừng mắt quát mắng, khiến cho cô hơi chột dạ, dường như cảm thấy bản thân mình giống như một đứa con gái bất hiếu không để ý quan tâm gì tới cha mẹ, lại nghe cha bảo mẹ cô người không được khỏe, không khỏi có chút lo lắng.
Bầu không khí đang hơi căng thẳng nặng nề, Tiểu Bảo mang theo hơi lạnh chạy từ bên ngoài vào, vừa vào phòng liền đứng im khom lưng thở hổn hển.
Hà Hoa kéo Tiểu Bảo hỏi: “Chạy nhanh như vậy làm gì hả?”
Tiểu Bảo hiển nhiên là vừa mới cùng bọn nhóc choai choai mới lớn trong thôn nghịch ngợm trở về, vẻ mặt rất hưng phấn, cười hì hì nói: “Đệ ném tuyết với thằng Hổ, nó ném trượt liền đuổi đệ. Haha nhưng không kịp, đệ chạy nhanh hơn!” Tiểu Bảo nói xong lấy tay áo lau lau cái mũi, thò tay lên bàn cầm lấy một miếng bánh nhét thẳng vào miệng.
Cha Hà Hoa giận dữ đập tay nó quát: “Chỉ có đàn bà con gái mới hay ăn vặt, mày là đàn ông không được làm thế biết chưa hả?!”
Tiểu Bảo bị đánh vào tay rát rát, lấy tay kia xoa xoa, bĩu môi đi tới giường ngồi xuống.
Trường Sinh ở bên cạnh, trơ mắt nhìn Tiểu Bảo bị đánh, hắn theo bản năng sờ sờ túi đậu phộng của mình, ôm tay xoa xoa, vẻ mặt bất an, giống như đứng đống lửa, ngồi đống than.
Tới gần trưa, em gái thứ hai Hạnh Hoa và thứ ba Đào Hoa cũng lần lượt kéo nhau về. Đào Hoa mang theo chồng và con trai mới tròn một tuổi đến. Hạnh Hoa thì chỉ có một mình trở về, cô nói là mẹ chồng cô hai ngày nay không được khỏe, nên chồng cô không an tâm phải nhà trông nom. Sắc mặt cha Hà Hoa sau khi nghe Hạnh Hoa nói vậy không tốt lắm, nhưng cũng không nói gì thêm.
Chị em cả năm không gặp mặt, lúc này cùng tụ họp lại thân thiết kéo tay trò chuyện mãi không thôi. Lớn lên cùng một thôn, Hạnh Hoa và Đào Hoa đều biết Trường Sinh ngốc nghếch, cung kính gọi hắn một tiếng anh rể, nhưng hắn không để ý tới họ, hai người cũng không nói thêm gì. Chồng Đào Hoa là Xuân Lai cũng đã nghe Đào Hoa nhắc qua về chuyện Trường Sinh, nên thấy dáng vẻ ngây ngốc ngẩn ngơ của hắn cũng không thấy lạ.
Đại Bảo chạy tới nhà cha vợ tương lai