Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

Tác giả: Phúc Bảo

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341292

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1292 lượt.

chúc tết cũng đã trở về, lúc này trong nhà càng ồn ào náo nhiệt hơn. Được chào đón nhất là con của Đào Hoa, người này ôm một cái, người kia thơm một cái, nhóc con cũng không sợ người lạ, ai bế cũng không khóc, còn hớn hở cười khanh khách, ngay cả mặt cha Hà Hoa cũng giãn ra nở nụ cười tươi rói.
Hà Hoa ôm bé con vào lòng, tiến đến trước mặt Trường Sinh. Vẻ mặt Trường Sinh ngạc nhiên nhìn bé con trong lòng Hà Hoa, mắt dính chặt lấy bé con không rời, chờ tới khi người khác tới bế đi rồi, ánh mắt của hắn vẫn còn ngây ngẩn dõi theo một lúc lâu.
Ngồi chơi quây quần một hồi, mẹ Hà Hoa liền đứng dậy đi sắp xếp nấu cơm trưa, mọi người đương nhiên chia ra ba tốp: mẹ Hà Hoa và ba chị em Hà Hoa cùng vào trong bếp nấu cơm, cha Hà Hoa, Đại Bảo và Xuân Lai ở trên nhà trò chuyện, còn Trường Sinh và Tiểu Bảo thì ở trong sân cùng đắp người tuyết.
Thấy Hạnh Hoa đã đi xa, Hà Hoa quay sang nói với mẹ cô: “Mẹ, con nghe cha nói gần đây thân thể mẹ không khỏe? Lại bị ho nữa sao ạ? Sao không nói cho con biết?”
Mẹ Hà Hoa bảo: “Có gì to tát đâu, trời lạnh nên cảm chút thôi, cũng đã tới chỗ thầy Chu lấy thuốc, mẹ đã uống hai thang thuốc rồi, không có chuyện gì đâu.”
Hà Hoa lo lắng: “Được vậy thì tốt, nếu mẹ bị bệnh thì nhất quyết không được giấu chúng con, nói ra sớm thì sẽ trị khỏi sớm hơn, đừng để lâu khiến bệnh nặng quá. Giống như bà nội con bị bệnh kéo dài lâu quá thành ra nguy hiểm, may mà thầy Chu quen biết một thầy thuốc giỏi có thể trị được, nếu không có chuyện rồi, nhà chúng ta không thể dẫm lên vết xe đổ đó được. Nhìn vào nhà chúng ta tuy rằng cha là trụ cột, nhưng bên trong sao có thể thiếu được mẹ, nên mẹ cũng không thể để bản thân mình xảy ra chuyện gì được.”
Mẹ Hà Hoa vui mừng cười nói: “Mẹ biết rồi, có các con hiếu thuận, mẹ còn phải hưởng phúc vài chục năm nữa. Còn chờ mong các con sinh con đẻ cái, Tiểu Bảo vẫn còn nhỏ, mẹ còn phải kiên cường, giữ cho thân thể khỏe mạnh để còn cưới vợ cho nó, chờ nó sinh cháu nội cho mẹ chứ! Sao có thể để bản thân dễ dàng bị bệnh cơ chứ? Thật sự không sao đâu, con không phải lo.”
Hà Hoa nghe mẹ nói vậy mới yên tâm, lại nghĩ tới Tiểu Bảo bây giờ vẫn còn chảy nước mũi chạy quanh thôn, cô tưởng tượng cảnh Tiểu Bảo chảy nước mũi cưới vợ, cảm thấy rất buồn cười, không khỏi cười cười.
Mẹ Hà Hoa lại bảo: “Cha con nói vậy đâu phải là nói cho mẹ đâu, rõ ràng là bản thân ông ấy nhớ con thì có. Con đừng thấy ông ấy ngày thường mặt sưng mày xỉa với các con mà buồn giận, dù sao cũng là con gái ruột của mình, sao có thể không lo không nhớ cơ chứ? Nửa năm này con về nhà lần nào cũng không lên nhà thăm ông ấy, ông ấy thấy thế nên giận con đó.”
Hà Hoa sửng sốt, nghĩ ngợi, cúi đầu không nói gì.
Mẹ Hà Hoa nói tiếp: “Trong mấy chị em các con, ông ấy thương nhất là Đại Bảo thì không tính, tiếp theo chính là con. Mặc dù con là con gái nhưng rốt cuộc thì vẫn là đứa con đầu lòng của ông ấy, người ta bảo trong lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, có điều đứa con đầu trong lòng cha mẹ thường khác biệt chút, chăm lo dốc lòng dốc dạ hơn so với mấy đứa còn lại … Mấy năm nay con làm lụng đủ thứ việc trong nhà, trong lòng cha mẹ đều biết cả, còn khiến con trễ việc lập gia đình, trong lòng mẹ hiểu hết, cha con ông ấy cũng nào phải trái tim sắt đá gì đâu, đều nhìn thấy hết sự vất vả của con … Cha con không phải không thương con, mà là … Khụ..khụ… Tính ông ấy xưa giờ đã vậy rồi, lúc tốt tính thì đối xử với người ta như cho uống mật vậy, lúc tính xấu nổi lên chỉ khiến người ta hận tới mức không thể lấy dao chém …. Ông ấy chính là người như vậy, con đừng hận ông ấy…”
“Mẹ…” Hà Hoa ngắt lời mẹ cô, trong lòng chua xót, đôi mắt phiếm hồng, cúi đầu giả vờ, nói: “Mẹ nói vậy là sao chứ, làm gì có con gái nào lại hận cha mình? Còn bảo khổ với mệt gì nữa … Nếu mà muốn tính thì chẳng phải bắt đầu là cha mẹ sinh con ra, lại nuôi con lớn tới chừng này, không phải con còn làm cha mẹ vất vả hơn sao? Hơn nữa bây giờ con rất ổn, Trường Sinh chỉ có tính sợ người lạ, trước mặt mọi người không dám nói lời nào, chứ ở nhà cũng giống như người bình thường, cũng rất biết thương con, con không cảm thấy khổ hay vất vả gì….”
Trầm mặc một lát, mẹ Hà Hoa đưa tay lên lau khóe mắt: “Không nói cũng không sao, mẹ biết Trường Sinh là thằng bé tốt, mẹ thấy được mà … Khụ, mẹ là muốn nói tới cha con, sau này con hãy thường xuyên về nhà thăm ông ấy. Cha con là hạng người cố chấp, cho dù sét đánh đỉnh đầu vẫn cứng đầu sống chết không khom lưng, bắt ông ấy nói những lời dịu dàng thì đối với ông ấy còn kinh khủng hơn cả lấy dao xẻ thịt của ông ấy. Nếu như không phải ông ấy thật sự nhớ con, thì hôm nay cũng sẽ không nói mấy lời kia đâu.”
Hà Hoa cúi đầu nhóm lửa, gật gật đầu đáp: “Con biết rồi, sau này con sẽ thường xuyên về nhà, nào phải con không muốn hiếu thuận trước mặt cha, mà con sợ sẽ chọc cha giận. Trường Sinh thường không thích quan tâm để ý đến ai cả, lại hay ngốc nghếch, huynh ấy thật sự không phải cố ý bất kính với cha mẹ mà trước giờ đã như vậy, con sợ cha nhìn thấy huynh ấy sẽ giận…”
Mẹ Hà H