Tác giả: Phúc Bảo
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341324
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1324 lượt.
h hôn, chưa đến một tháng liền dùng hơn phân nửa tiền dành dụm trong nhà, gióng trống khua chiêng, khiến cho hôn lễ vô cùng náo nhiệt. Đại Bảo lúc này cũng không làm ầm ĩ, đập bình hay ném thứ gì nữa, mà tùy ý để cho cha cậu sắp xếp lo liệu, làm như chuyện cưới vợ không liên quan gì đến cậu.
Rượu mừng bày ra, bái lạy thiên địa, hôn sự này của Đại Bảo cũng xem như đã thành. Chỉ là cậu ta giống như đã chết một lần, như thể dáng vẻ linh hoạt trước kia chưa từng tồn tại, trên mặt không hề có một nụ cười, tính khí thay đổi thất thường, vô cùng nóng nảy, dù có chuyện hay không cũng tìm cớ mắng người. Mặc dù cậu ta không dám nổi giận với cha mẹ, nhưng thường xuyên trừng mắt nhăn mặt với vợ. Mọi người trong nhà biết trong lòng cậu ấm ức, cùng đành bỏ qua cho cậu. Chỉ khổ thân vợ Đại Bảo luôn nơm nớp lo sợ đến thở cũng không dám thở mạnh.
Trưa hôm đó, mẹ Hà Hoa gọi cô đến nhà, nói là cha cô có việc tìm cô, vừa vào cửa, đã nghe thấy Đại Bảo ồn ào mắng vợ trong phòng. Hà Hoa nhìn mẹ cô, vẻ mặt mẹ cô vừa bất đắc dĩ vừa lo âu. Hà Hoa dừng lại đứng trước cửa phòng của hai vợ chồng Đại Bảo, nghe Đại Bảo ở trong phòng mắng nha đầu béo tay chân vụng về, ngay cả pha nước rửa chân cũng không biết, làm bỏng chân cậu ta gì gì đó. Nha đầu béo khúm núm nói gì đó nghe không rõ, một lúc sau thấy con bé từ trong phòng đi ra.
Nha đầu béo chợt thấy Hà Hoa đứng ở cửa, mặt ngượng ngùng, giọng nói cũng không được tự nhiên: “Tỷ tỷ.”
Hà Hoa cũng biết em dâu xấu hổ, cười không nói gì, đợi béo nha đầu cúi đầu chạy xuống nhà bếp cô liền gọi lại, thấp giọng nói: “Tính tình Đại Bảo hơi ngang ngược, những lời khó nghe của nó muội đừng để ý, chốc nữa tỷ sẽ thay muội mắng nó.”
Nha đầu béo đỏ mặt mất tự nhiên nói: “Không, không phải, là muội không tốt, muội đun nước quá nóng …”
Hà Hoa cũng không biết nói gì nữa, đành cười với con bé. Nha đầu béo rụt rè cười, bưng chậu gỗ đến nhà bếp pha thêm nước lạnh.
Hà Hoa thở dài, vào nhà thấy ngay cha cô. Trước đó cha cô đã mắng Đại Bảo không có lòng cầu tiến, mấy ngày nay ông vô cùng tức giận, đến nỗi nhăn nhó cau có mặt mày, có vẻ rất đáng sợ. Hà Hoa cố gắng khuyên nhủ nói rằng Đại Bảo rất dễ mềm lòng, đợi nó ở cùng nha đầu béo một thời gian nữa, thì hai vợ chồng sẽ nảy sinh tình cảm thôi.
Cha Hà Hoa nhăn mặt im lặng, xem ra trong lòng ông cũng đầy lo âu, ông ngẩn ra một lát, rồi mới mở miệng nói: “Con gái nhà họ Tôn về thăm cha mẹ, con có biết không?”
“Vâng.” Hà Hoa gật đầu. Thôn của bọn họ nhỏ, họ hàng nhà ai đến không tới một ngày thì cả thôn đều biết, càng đừng nói tới Tôn cô nương gả cho bộ đầu trong nha huyện, đã ba năm chưa quay về thôn. Mỗi năm cô ấy đều đón cha mẹ lên thị trấn ở, nay cũng là lần đầu tiên sau khi kết hôn, cô ấy cùng chồng về nhà cha mẹ thăm người thân, chuyện một nhân vật lớn như bộ đầu tới thôn của bọn họ, khiến hai ngày này cả thôn như bùng nổ, sao cô có thể không biết chứ.
Cha Hà Hoa nói: “Ta nhớ con bé khá thân với con, con đi mời con bé đó và chồng nó đến nhà chúng ta ăn một bữa cơm.”
“Hả?” Hà Hoa sửng sốt.
Cha Hà Hoa nói: “Hả cái gì mà hả? Chồng của con bé đó là người cầm đầu trong nha huyện, lại là thân thích của huyện thái gia, chuyên quản lý công việc nội bộ. Ta nghe nói gần đây nha huyện đang tuyển nha dịch. Tên tiểu tử Đại Bảo suốt ngày không chịu làm việc đứng đắn, trốn ở nhà làm loạn, nếu có thể xin được công việc này, có thể giúp cho nó bình tĩnh lại, cũng để cho cả nhà có chút thể diện.”
Hà Hoa hơi giật mình, phục hồi tinh thần lại rồi mới nói: “Cha muốn để Đại Bảo đến nha huyện làm nha dịch sao? Đệ ấy không có chút quyền cước công phu nào, người ta sẽ cần nó sao.”
Cha Hà Hoa nói: “Thói đời này không cần biết con có giỏi hay không, mà là nhìn con có biết nịnh bợ hay không, trước đây có Lâm Tử Thôn bị tám cái chốc trên đầu, gã thực sự có bản lĩnh ư? Chẳng phải cũng đã trà trộn vào làm cai ngục trong huyện nha hay sao. Đại Bảo giỏi hơn gã ta nhiều, ta thấy nó làm nha dịch thì có gì không được chứ.”
Hà Hoa nói: “Nhưng chúng ta làm sao xoay xở được đây, mẫu ruộng nhà mình để ai làm, chỉ dựa vào một mình cha thì biết làm thế nào.”
Cha Hà Hoa mặt lạnh nói: “Con sợ Đại Bảo đi rồi, ta sẽ bắt chồng con làm việc chứ gì?”
Hà Hoa cúi đầu không lên tiếng.
Cha Hà Hoa nói: “Con gái đúng là nuôi không cho nhà người ta mà, trong đầu chỉ để ý, đau lòng người khác! Con cứ yên tâm, ta sẽ không thèm sai đồ ngốc kia làm việc đâu.”
Hà Hoa nói: “Con không có ý đó, con chỉ là lo cho cha mà thôi.”
Cha Hà Hoa nói: “Nếu con thật sự thương cha thì mời Trình lão gia đến đây. Con có thể yên tâm, ta đã tính toán cả rồi, làm nha dịch một tháng đều được lĩnh tiền trước, đủ để cho chúng ta ăn nửa năm, qua nửa năm sẽ tìm hai người làm công thời vụ. Sắp xếp như vậy qua vài năm sẽ mở rộng được thêm mấy mẫu ruộng nữa, thuê thêm hai tá điền, vậy là được rồi. Đến lúc đó ai thấy chúng ta còn phải kêu một tiếng lão gia đó, không kém chút nào so với nhà họ Triệu kia đâu. Ta xem nhà họ Trương còn dám hoành hành ngang ngược trước mặt c