Tác giả: Phúc Bảo
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341270
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1270 lượt.
i ấy làm như vậy là vì tâm đã chết, bất cứ giá nào…”
“Ta là chị gái của muội ấy, ta thương muội ấy che chở cho muội ấy, có thể giống như bà nội đã nói, ta xót muội ấy một lúc nhưng không thể xót được cả đời… Ta tự oán trách cũng vô dụng, ta không thể giúp muội ấy được gì, chỉ có thể thầm cầu mong muội ấy tìm được người đàn ông tốt, đi xa thật xa đừng trở về… mong người đi cùng muội ấy sẽ tốt với muội ấy.. Nhưng e rằng muội ấy đi rồi, đời này chị em cũng không có ngày gặp lại…” Hà Hoa nói xong chịu không nổi lại rơi nước mắt.
Trường Sinh vẫn ôm Hà Hoa, lẳng lặng nghe cô nói chuyện, tuy rằng lời cô nói hắn không thể hiểu hết được, nhưng hắn nghiêm túc lắng nghe từng câu từng chữ cô nói, cũng ghi tạc thật sâu trong đầu, từng chút từng chút suy nghĩ giải thích…
Trường Sinh suy nghĩ một hồi lâu, rốt cuộc dường như cũng hiểu ra một chút, mở miệng: “Chờ Hạnh Hoa về, đến nhà chúng ta ở.”
Ngực Hà Hoa run lên, ngẩng đầu nhìn Trường Sinh.
Đây là lần đầu tiên hắn kêu tên người nhà cô, cũng là lần đầu tiên hắn chủ động mời một ‘Người xa lạ’ bước vào lãnh địa của hắn.
Trường Sinh nhìn nàng nhấn mạnh từng chữ một: “Hà Hoa thương Hạnh Hoa, Trường Sinh thương Hà Hoa, cho nên Trường Sinh cũng thương Hạnh Hoa… Chờ Hạnh Hoa trở về, đến nhà chúng ta ở, ta không cho người khác bắt nạt Hạnh Hoa, cho nàng gặp Hạnh Hoa mỗi ngày.”
Hà Hoa nhìn Trường Sinh chăm chú, bỗng nhiên nhịn không nổi chui vào lòng hắn, khóc hu hu, cô càng khóc càng lớn tiếng, giống như có bao nhiêu ấm ức, phiền muộn lúc này không kìm lại được mà bùng phát ra hết.
Ở trước mặt cha mẹ cô, ở trước mặt bà Tứ, cô vẫn chịu đựng, cô là con gái của cha mẹ, là cháu dâu bà Tứ chọn, cô phải gánh vác chuyện này chuyện kia, cô vẫn gồng mình cứng rắn, ngay cả trong ý thức cô cũng không cho phép mình yếu đuối.
Lúc này câu nói của Trường Sinh lại giống như đạp nát hòn đá đè nặng trong ngực cô, sự ứ nghẹn trong lòng bao lâu nay tuôn ra như nước lũ. Ở trong lòng người đàn ông của mình, cô có thể thực sự làm một người đàn bà nhỏ bé yếu đuối bất lực.
Trường Sinh dịu dàng ôm Hà Hoa, chờ cô khóc mệt liền ôm cô nằm xuống, đắp chăn cho cô. Còn mình nằm nghiêng sang một bên, học theo cảnh trước đây bà nội hay dỗ hắn, nhẹ nhàng vuốt ve cô, dỗ dành cô ngủ say.
Chuyện Hạnh Hoa bỏ trốn nhanh chóng lan khắp vùng đến cả người qua đường cũng biết, nhà họ Lý lập tức bị người trong thôn xa lánh. Ngay cả chú ba là chú ruột của Hà Hoa mấy ngày nay cũng ít qua lại với nhà cha Hà Hoa, sau khi nghe được chuyện này chú chỉ nói một câu: “Nhà họ Lý chúng ta giờ quả là nổi tiếng, tổ tiên ba đời chắc phải cảm thấy nở mày nở mặt lắm.” Cha Hà Hoa không chịu nỗi bị em ruột nhục mạ trước mặt như vậy, khuôn mặt đen như vùi trong bếp lò mới chui ra, chỉ là ông không có chỗ để trút cơn tức, ức chế đến mức trong vòng hai ngày ông đã đập hư hai cái bàn.
Người nhà họ Vương cứ năm lần bảy lượt tìm tới cửa làm loạn, lúc đầu chỉ là lớp thanh niên trẻ tuổi, về sau mấy bậc cha chú cũng theo tới, nhao nhao ồn ào đòi phải có lời giải thích.
Hà Hoa hỏi ý của cha cô, cha cô tức giận đến khó thở mắng cô một trận, nói giải thích cái rắm! Bọn họ chỉ muốn vòi tiền mà thôi! Mày xem bố mày sống lâu như vậy đã bị ai gạt hay chưa! Tuy cha Hà Hoa nói như vậy, nhưng xét chuyện này thế nào đi nữa cũng là nhà cô sai, đành chờ người trong nhà bớt giận rồi từ từ bàn bạc, cha Hà Hoa như bị móc tim: phải bỏ tiền ra.
Nhưng nhà cô đồng ý, chắc gì người ta đã bằng lòng. Bậc bề trên nhà họ Vương kéo nhau đến, bảo rằng chuyện này không thể chỉ dùng tiền mà giải quyết được, là vợ người ta lại dám bỏ chồng chạy theo trai, chuyện mất thể diện này đã truyền đi khắp nơi ai ai cũng biết, Phúc Căn nhà chúng tôi sau này làm người thế nào đây? Chuyện này không dễ dàng giải quyết riêng như vậy được! Phải báo quan! Phải xem quan phủ xử lý tên gian phu và ả dâm phụ bỏ trốn kia thế nào!
Cha Hà Hoa là người vắt cổ chày ra nước, cắn răng cắt thịt bỏ tiền ra cho người nhà đưa qua nhà họ Vương, nhưng người ta còn kiêu ngạo nói không cần, khiến ông tức giận đến không thể thở nổi. Sự việc cứ thế kéo dài ầm ĩ, mà người nhà họ Vương còn thường xuyên đến kiếm chuyện, lúc đầu người trong thôn chỉ là đến xem náo nhiệt, nhưng lâu ngày, mức độ càng tăng lên, người trong thôn cũng bắt đầu thấy khó chịu vì quá ồn ào, sắc mặt cả nhà Hà Hoa lúc này vô cùng khó coi.
Hà Hoa ở lại nhà cha mẹ khá lâu, thấy Đại Bảo đã thật sự bình tĩnh mới yên tâm trở về nhà. Nhưng đến ngày hôm sau, Tiểu Bảo đã tới tìm cô báo rằng nhà đã xảy ra chuyện, Đại Bảo sắp chạy đến Vương gia trang liều mạng, còn cha cô đã lẳng lặng rời khỏi nhà từ lúc nào rồi.
Hà Hoa nhanh chóng quay về nhà cha mẹ, trong nhà mọi người đã nóng ruột đến độ cứ đi đi lại lại, mẹ cô kéo cô kể lại cha cô sáng sớm đã ra ngoài, bà còn tưởng cha cô theo Đại Bảo ra đồng làm việc, kết quả giữa trưa Đại Bảo trở về bảo rằng, cha cô ra tới ruộng chưa làm gì đã lập tức rời khỏi, lúc đó ông lấy cớ là hơ