Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

Tác giả: Phúc Bảo

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341259

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1259 lượt.

hẹn cả tháng, lúc Trường Sinh dồn đậu phộng cho lần thứ hai thì hơi do dự, ngày nào cũng tính toán cân nhắc đậu phộng của mình xem có nên đổi phần thưởng nhỏ trước không. Hà Hoa nhìn ra tâm tư của hắn, bên cạnh nhắc nhở: “Được bốn mươi hạt rồi, chỉ cần nấy đó nữa là đủ một phần thưởng lớn rồi đó, đâu khó gì mấy đúng không … Bây giờ mà dùng mất hai mươi hạt thì phải lâu lắm nữa mới đổi được phần thưởng lớn… Đáng tiếc lắm…”
Trường Sinh đảo đảo đậu phộng của mình, cố gắng nhịn.
Hơn nửa tháng trôi qua, Trường Sinh đã dồn đủ tám mươi hạt đậu phộng ôm đến trước mặt Hà Hoa, Hà Hoa tạm thời không tìm được cớ để trừ đậu phộng, đành phải chiều hắn. Không ngờ Trường Sinh cũng không vội cởi quần áo như thường lệ, mà ngồi chia tám mươi hạt đậu phộng trên giường ra thành bốn phần.
“Không cần phần thưởng lớn, ta muốn bốn phần thưởng nhỏ.” Trường Sinh nhìn Hà Hoa cười hì hì, trong ánh mắt mang theo chút gian xảo.
Hà Hoa ngây ra, choáng váng.
Trường Sinh chẳng quan tâm gì nhiều, chỉ bận rộn cởi quần áo của mình. Hà Hoa ngây ngốc nhìn bốn phần đậu phộng kia, cảm thấy mình bị Trường Sinh trêu chọc tính kế. Muốn trào nước mắt, cô hít hít mũi, ngẩng đầu nhìn Trường Sinh, mếu máo nhào vào lòng hắn, kéo dài giọng thê lương khổ sở làm nũng: “Trường Sinh…” Vì Hà Hoa chơi xấu làm nũng, Trường Sinh miễn cưỡng đồng ý đêm nay chỉ đổi một phần thưởng nhỏ.
Trường Sinh lại ngày càng thông minh ra, không dùng hết đậu phộng một lần nữa, mà giống như tồn trữ lương thực qua mùa đông, trong tay luôn có mấy chục hạt đậu phộng dự trữ. Hắn bắt đầu tính toán đậu phộng sống qua ngày, chỉ khác so với ngày trước là bây giờ mỗi lần tính xong rồi đều nhìn Hà Hoa cười hì hì, sau đó tự lẩm bẩm:
“Bây giờ ta có bốn mươi hạt đậu phộng, có thể đổi hai lần thưởng nhỏ.”
“Năm mươi hạt, ta muốn đổi một lần thưởng nhỏ trước.”
“Còn ba mươi hạt… Không sao, vẫn có thể đổi một lần…”
“Sáu mươi hạt, chỉ cần hai mươi hạt nữa là có thể đổi một lần thưởng lớn!”
“Tám mươi hạt… Đổi một lần thưởng lớn là hết sạch… Hay là đổi hai lần thưởng nhỏ trước tốt hơn …”
“Một trăm hạt, ta có một trăm hạt, có thể đổi một lần nhỏ một lần lớn!”
Có khi nổi hứng, nửa thật nửa đùa uy hiếp: “Hà Hoa, tối hôm nay ta muốn đổi ba lần thưởng nhỏ.”






Hà Hoa và Trường Sinh một lòng chờ đứa con ra đời, mặc dù cuộc sống tràn đầy mật ngọt nhưng không phải mọi chuyện đều như ý. Cũng không phải hai người có chuyện gì phiền lòng, mà là vì chuyện của Đại Bảo và nha đầu béo.
Như đã biết, ngày đó Đại Bảo đã đứng trước mặt mọi người, một lòng thề hẹn đảm bảo, nói là qua năm sẽ đón nha đầu béo về. Qua năm mới, người trong nhà cũng thấy Đại Bảo đến nhà cha vợ cậu vài lần, nhưng mãi đến lúc ra giêng, cũng không thấy bóng dáng nha đầu béo đâu. Hà Hoa và mẹ cô không chịu nổi nữa hỏi cậu đã xảy ra chuyện gì. Đại Bảo cũng chỉ ấp úng trả lời qua loa, không chịu nói rõ ngọn nguồn.
Mãi đến tháng hai, Đại Bảo mới nói với trong nhà sẽ đưa Nha đầu béo về nhà, ngày mai sẽ qua đón về. Mọi người đều rất vui mừng, thả lỏng người, Hà Hoa thầm nghĩ trước đây vì Đại Bảo làm nhiều chuyện quá đáng, bây giờ đón người ta trở về đương nhiên không thể thiếu lễ nghĩa. Cha mẹ cô đã làm ông làm bà không tiện ra mặt, cô là chị cả cùng đi qua mới phải đạo.
Ngày hôm sau, Hà Hoa đi theo Đại Bảo đến nhà họ Vương, không ngờ người ta lại chẳng thừa nhận, làm như hoàn toàn không hề hay biết chuyện bọn họ tới đón người. Cả đám nhìn Đại Bảo, sắc mặt không chuyển biến theo chiều hướng tốt chút nào, nhìn hệt như nhìn kẻ thù. Nhưng vì có Hà Hoa là phụ nữ có thai ở đây nên không tiện gây gổ, chỉ lạnh lùng nghiêm mặt nói hai người về đi, nói cánh cửa thân thích này đã sớm cắt đứt, sao cứ còn đến nhà họ dây dưa kèo nhèo nữa.
Hà Hoa không hiểu ra sao nhìn về phía Đại Bảo, Đại Bảo cũng giống như chẳng hiểu nổi tình huống này, xấu hổ rồi nghiêm mặt nói thẳng đã bàn bạc với nha đầu béo, nói nha đầu béo không còn giận nữa, nguyện ý cùng cậu trở về nhà. Người nhà họ Vương nghe xong sống chết nói không bao giờ có chuyện đó, con gái nhà họ đã nói không muốn sống chung với Đại Bảo nữa.
Đại Bảo nghe xong trợn ngược mắt vội la lên: “Sao lại không đồng ý? Tối hôm trước nàng đã nói mà!”
Mẹ nha đầu béo lạnh lùng nói: “Sao! Còn muốn đánh nó ngay trước mặt chúng ta ư?”
Hà Hoa thấy tình thế không ổn, vội vàng bước qua kéo Đại Bảo lại: “Đệ gấp gì chứ, có chuyện gì từ từ nói, coi chừng làm vợ đệ sợ.”
Đại Bảo vội la lên: “Không phải, chúng con thật sự hòa giải rồi mà, thật đó!” Nói xong cũng không để ý mọi người, lại chen lên bên cạnh nha đầu béo hỏi, “Sao nàng lại không nhận? Tối hôm trước rõ ràng là có mà, nếu nàng không đồng ý, sao có thể theo ta…”
“Không có…” Nha đầu béo đột nhiên chặn lời Đại Bảo, mặt đỏ ửng lên như sợ cậu nói ra điều gì đó.
Mọi người nhìn thấy tình cảnh giữa hai người cũng không rõ ra sao, nhưng mẹ nha đầu béo đã mở miệng trước: “Các người đã thấy, đã nghe cả rồi đấy, con g


XtGem Forum catalog