Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chẳng Thể Nói Lời Yêu

Chẳng Thể Nói Lời Yêu

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341078

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1078 lượt.

r>Theo quan điểm của Tô Mạch, kết hôn chính là lấy người mình yêu. Nếu một ngày nào đó bất đắc dĩ phải lấy người mà mình không yêu, đối với cô mà nói, đó không phải kết hôn, mà chỉ là có thêm một người bầu bạn qua những tháng ngày u buồn mà thôi.
“Ba mươi hai tệ là được rồi, bác xem hôm nay trời oi bức thế này làm gì có air a ngoài đi mua sách! Ba mươi hai tệ nhé, bác nhé!”.
“….”
Sau khi trả giá thành công, Tô Mạch mang theo túi sách nặng trịch đi siêu thị mua thức ăn về nhà Tần Sở để nấu cơm, tranh thủ đòi tăng lương!
“Thêm một ngàn?”
“Được”
Đồng ý nhanh vậy? Chẳng lẽ do mình đòi ít quá???
“À tôi nhầm, một ngàn hai!”
“Chín trăm”.
“Một ngàn hai! Nhất định một ngàn hai!”
“Tám trăm.”
“Hic. Anh giàu thế mà keo kiệt! Giá cả thị trường đều tăng cả rồi, anh không thể bóc lột sức lao động của tôi được. Anh xem, vì nấu cơm cho anh mà tay tôi thô ráp cả rồi đây này. Nhìn đi, nhìn đi! Cái này gọi là tai nạn lao động!”.
“Giá cả cái gì cũng tăng, chỉ có tố chất của cô là ngày càng giảm thậm tệ đúng không Nguyễn Tô Mạch? Mấy lời thô tục kia nói quen mồm quá nhỉ?”
Tô Mạch cắn môi, cảm thấy mình thật ngu xuẩn vì trước đây nấu cơm cho người đàn ông độc ác này lại không bỏ thuốc sâu vào.
“Tám trăm thì tám trăm!”
Tần Sở nhíu mày, chậm rãi gắp một miếng thức ăn từ trong đĩa ra.
“Tôi nhớ đã nói với cô là tôi không ăn cà rốt!”.
“Đây là cà rốt đỏ tự nhiên đấy!”.
“Đương nhiên là cà rốt đỏ tự nhiên, chẳng lẽ cô tiêm thuốc màu vào chắc? Vấn đề ở chỗ tôi không ăn cà rốt! Năm màu bảy sắc gì không cần biết, hiểu không?”
“Hiểu rồi.”
“Đây là lần đầu tiên cô phạm lỗi nên tôi không phạt nhiều, chuyện tăng lương quyết định là bảy trăm. Cô thấy không, tôi đối xử với cô tốt như thế, chỉ giảm có một trăm.”
“…”
Đúng là đồ gian thương. Bảo sao đồng ý nhanh như vậy, hoá ra là chờ sẵn để mình mắc bẫy?
Tô Mạch hậm hực tóm chặt một góc khan trải bàn. Trông bộ dạng tức giận mà phải nhẫn nhịn ấy của cô, Tần Sở cảm thấy vô cùng khoái chí.
Sau bao nhiêu ngày ngóng trông, rốt cuộc cũng đến ngày Lập Hạ trở về.
Vừa ra khỏi cửa hành khách, Lập Hạ liền thấy một vật thể màu đỏ lao về phía mình. Cô lập tức giơ chân lên đạp theo phản xạ, sau đó nghe thấy một tiếng thét chói tai.
“Á! Lập Hạ! Nếu tớ mà tàn phế thì cậu phải ở bên tớ cả đời!”.
Bấy giờ Lập Hạ mới nhìn kỹ người đang giậm chân tức giận kia là Lưu Minh Nghĩa. Chẳng hiểu sao mái tóc anh ta lại đỏ chói như thế kia!
Tô Mạch từ xa đi tới, bá vai Lập Hạ, liếc nhìn Lưu Minh Nghĩa một cách khinh bỉ: “Cậu học chuyên ngành chế tạo lò nướng đại học Mỏ đấy à?”.
Lập Hạ vờ trách móc: “Sao cậu lại nói thế? Tốt xấu gì cũng phải là phòng cháy chữa cháy chứ!”.
Mọi người xung quanh cười ồ, ánh mắt tập trung trên người đương sự.
Lưu Minh Nghĩa vốn muốn tạo một bất ngờ làm quà mừng Lập Hạ trở về, vì chuyện nhuộm tóc này anh ta đã bị mẹ đuổi đánh bán sống bán chết nhưng nhất định không chịu đi nhuộm lại. Nhưng mà cũng tốt, ít nhất bộ dạng này đã khiến Lập Hạ cảm thấy vui vẻ, không phải sao? Vì thế sau khi đưa hai cô bạn về, Lưu Minh Nghĩa liền ngoan ngoãn đến hiệu làm đầu.
Vừa vào đến nhà, Tô Mạch đã kéo Lập Hạ ngồi xuống ghế, thuật lại tình hình ở quán bar buổi tối hôm ấy. Cô nhắc đến Tần Sở, nhắc đến những chuyện xảy ra sau đó.
Nghe xong, Lập Hạ lập tức linh cảm được mối quan hệ giữa Tô Mạch và Tần Sở có gì đó vượt lên hẳn mức bình thường. Cô sờ sờ vết thương trên mặt Tô Mạch, thấy không hề hấn gì mới yên tâm.
“Tần đại nhân thích đồ bã đậu nhà cậu rồi phải không?”
Vốn định cãi lại cho ra ngô ra khoai, nhưng nể tình Lập Hạ vừa đi xa về, Tô Mạch không thèm chấp. Sau đó, hai người cũng không nhắc nửa chữ tới Chu Gia Ngôn và nước Anh.
Buổi tối trước hôm khai giảng năm học, Tần Sở vẫn như thường lệ lái xe đưa Tô Mạch về nhà trọ. Lúc xuống xe, Tô Mạch chần chừ mãi không đóng cửa lại. Tần Sở hỏi cô có chuyện gì, cô ngập ngừng: “Việc này rất khó nói…”.
“Vậy khỏi cần nói nữa!” Tần Sở gạt tay cô ra khỏi cửa xe.
Tô Mạch cuống quýt giữ lại: “Ngày mai anh đưa tôi đến trường được không?”.
Ngừng một lát, cô bổ sung: “Chỉ cần anh tới thôi, không cần đi xe này đến đâu!”.
Tần Sở nheo mắt nhìn cô, khoé miệng chợt nhếch lên: “Cô muốn đi tản bộ với tôi sao, Nguyễn Tô Mạch?”.
Tô Mạch gật đầu lia lịa: “Vâng vâng, tôi nằm mơ cũng muốn. Anh Tần có thể đáp ứng một lần được không?”.
Thực ra, cô không muốn mất mặt với Cố An Sênh. Nếu anh với Hà Huân đã có đôi có cặp, vì sao cô không thể tỏ ra mình còn hạnh phúc hơn họ? Cô hoàn toàn có thể tìm một người con trai khác xuất hiện cùng mình, chứng tỏ rằng không có Cố An Sênh, mình vẫn sống rất tốt. Mà Tần Sở chính là sự lựa chọn hàng đầu.
Đương nhiên, ý đồ này của cô làm sao qua nổi mắt Tần Sở? Nụ cười trên gương mặt anh đột nhiên biến mất, giọng nói lạnh lùng vang lên: “Cô lấy đâu ra lắm tự tin như thế? Cô cho rằng tôi sinh ra là chỉ để cho kẻ khác lợi dụng thôi sao?”.
Lợi dụng?
Nghe hai chữ ấy, trong lòng Tô Mạch chợt có cảm giác bứt rứt khó tả. Dẫu sao Tần Sở cũng đ