XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341454

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1454 lượt.

a Đoàn bộ, không ai dám lại gần hỏi chuyện gì xảy ra, nhìn thấy vẻ mặt hầm hầm của Triệu Kiền Hoà đều tự giác né tránh đi xa xa ra chỗ khác.
Cố Hoài Ninh thấy thế thì thở dài, vỗ vai Triệu Kiền Hoà nói: “Ở đây được rồi, có chuyện gì thì nói đi, Kiền Hoà.”
Triệu Kiền Hoà xoay mạnh người lại, muốn phát giận, nhưng thấy vẻ mặt không thay đổi của Cố Hoài Ninh lại không phát giận được, “Mẹ kiếp, rốt cuộc là cậu đang làm cái gì? Hả? Khinh Vũ trêu chọc cậu chỗ nào? Cậu cũng không phải là không biết tâm tư tình cảm của cô ấy, giờ hạ điều lệnh đuổi cô ấy đi mà cậu gọi là cách giải quyết đấy à? Tôi nói cho cậu biết, không dễ thế đâu!”
“Vậy cậu muốn tôi phải làm gì?” Giọng nói Cố Hoài Ninh vẫn vững vàng điềm tĩnh như trước.
Trước kia Triệu Kiền Hoà vẫn phục bạn ở chỗ luôn luôn giữ đựơc bình tĩnh, dù cho chuyện lớn xảy ra trước mắt phong thái của Cố Hoài Ninh vẫn không hề nóng nảy bộp chộp. Nhưng có đôi khi nhìn thấy dáng vẻ trấn định ấy của bạn Triệu Kiền Hoà liền thấy tức giận, lúc này lại càng giận hơn, “Cậu cần giải quyết vấn đề của cô ấy theo cách khác.”
Giải quyết theo cách khác sao? Anh cười khẽ: “Vậy thì tôi ly hôn với Lương Hoà, sau đó cưới cô ấy, cách giải quyết này được chứ?”
Triệu Kiền Hoà nghe vậy liền xông tới túm cổ áo anh, nghiến răng nghiến lợi nói: “Mẹ kiếp, cậu nói chuyện cách nghiêm chỉnh cho tôi xem!”
Cố Hoài Ninh chậm rì rì mở miệng: “Chẳng nhẽ cậu muốn tôi nói nghiêm chỉnh mà lại không làm chuyện nghiêm chỉnh hay sao? Tôi làm như vậy cũng là vì giải quyết cho cô ấy. Cô ấy ở bên cạnh tôi lãng phí nhiều thời gian như vậy, tôi vẫn muốn để cô ấy được tự do, chính là tại cô ấy không muốn thôi.”
Triệu Kiền Hoà giận dữ cười gằn: “Ý của cậu là cô ấy cứ bám riết lấy cậu ấy à? Tôi nói cho cậu biết, Cố Tam, đừng nghĩ rằng cậu là số một, phụ nữ trên thế giới này không phải ai cũng yêu cậu cả đâu!”
“Tôi cũng không nghĩ rằng mình là số một.” Giọng anh căng ra.
Hai người nhìn nhau chằm chằm, một lát sau Triệu Kiền Hoà buông áo Cố Hoài Ninh ra, đứng dựa vào tường cố gắng bình tĩnh lại. Cố Hoài Ninh liếc bạn một cái, cũng lại đứng tựa vào bên tường, nâng cánh tay bị thương lên. Vừa nãy trong lúc kích động Triệu Kiền Hoà vô tình đè ép vào cánh tay anh, đụng vào vết thương, giờ này bắt đầu thấy đau.
“Vết thương còn đau phải không?” Triệu Kiền Hoà hắng giọng hỏi một câu.
Cố Hoài Ninh ngẩng đầu nhìn trời cười nhẹ: “Vẫn chưa tàn phế được đâu.”Hừ, kém tí nữa là diễn một cách xuất sắc vai kẻ vũ phu, bây giờ mới nhớ đến vết thương của anh?
Triệu Kiền Hoà dù hiểu ý của bạn, nhưng cơn nóng giận chưa nguôi hết, không chịu thua kém đáp trả lại: “Vậy cậu nói lần này là cậu làm đúng đấy chắc?”
“Cô ấy quá cố chấp, có nhiều chuyện có thể buông ra một cách dễ dàng thì cô ấy lại không làm thế. Bây giờ mình có thể giúp cô ấy lựa chọn thì tại sao lại không làm chứ?” Giọng anh trầm thấp mà rõ ràng.
“Vậy vì sao cậu còn ở Kinh Sơn làm gì? Cách xa cô ấy thì tốt rồi. Khinh Vũ đến đây trước cả cậu.”
Có rất nhiều chuyện không phải một hai câu là nói ra được, cũng không phải chỉ mình anh nói thì sẽ giải quyết được tất cả mọi việc cho mọi người. Anh ngẩng đầu, vỗ vai Triệu Kiền Hoà, nói: “Đi thôi, đi làm việc đi.”
Triệu Kiền Hoà đứng im tại chỗ, không nhúc nhích.
Cố Hoài Ninh cười cười: “Kiền Hoà, có thời gian tính sổ với mình như vậy sao không nghĩ lại xem bây giờ cậu nên làm cái gì. Cứ yêu thầm như vậy cũng không giải quyết được gì cả, có cơ hội thì gạo nấu thành cơm đi. Như thế, đối với cậu, đối với mình, đối với cô ấy, đều rất tốt.”
Bị bạn nhìn thấu tâm tư Triệu Kiền Hoà trở nên không được tự nhiên, sau đó cười gượng gạo: “Nếu như đơn giản như cậu nói thì tôi đã nấu từ sớm rồi.” Chỉ là vì người cô ấy yêu từ trước đến giờ đều không phải là anh.






Vì Cố Hoài Ninh bận quá không đi cùng được nên Lương Hoà đến nhà Diệp lão một mình. Trời tuyết rơi rất nhiều bởi vậy không tiện cho việc lái xe, cô quyết định đi bộ. Thật may có Diệp Vận Đồng ở nhà.
“Ô, Lương Hoà? Em đến đây lúc nào vậy?” Diệp Vận Đồng thấy cô thì kinh ngạc cười hỏi: “Đến thăm Hoài Ninh phải không?”
Lương Hoà gật gật đầu, cũng không đề cập tới chuyện Cố Hoài Ninh bị thương.
“Diễn tập đã xong rồi à? Mấy hôm nay chị cũng nghe ông cụ nhắc tới, Hoài Ninh đã về chưa?”
“Anh ấy đã về rồi. Ông cụ đâu ạ?”
Diệp lão nói: “Đi, đi lấy cờ nhảy lại đây, chúng ta lại đánh tiếp.”
Lương Hoà lúng liếng đôi mắt, vừa cười vừa nói, “Đánh thì có thể đánh, nhưng với điều kiện là ông không được chơi ăn gian.”
Nghe cô nói câu này Diệp lão bật cười ha ha, vẫy vẫy tay với cô tỏ vẻ đồng ý.
Lương Hoà đi xuống tầng một, lúc đi gọi thím Tề lấy bàn cờ nhảy thì thấy ở trong phòng khách có thêm một người. Người đàn ông đó mặc âu phục đen, cả người ngồi chìm sâu vào trong sô pha, trên bàn trước mặt đặt một ly trà nóng. Anh đang lơ đãng lật giở một quyển tạp chí, nghe thấy tiếng bước chân thì hơi nâng đầu lên, đôi mắt đen nhìn thẳng vào cô.
Bị nhìn kiểu như thế Lươn