Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341448
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1448 lượt.
g Hoà cảm thấy không được tự nhiên, cô cầm bàn cờ thím Tề vừa đưa cho rồi xoay người đi lên lầu. Bỗng người đàn ông kia lên tiếng gọi: “Đợi một chút.”
Lương Hoà quay đầu, ngạc nhiên: “Có việc gì sao?”
“Cô là hộ sĩ mới phải không?” Anh nhẹ giọng hỏi.
Lương Hoà hơi ngớ ra rồi đáp, “Không phải, tôi chỉ đến thăm lão tướng quân thôi.”
“Đến thăm bệnh?” Anh hơi suy nghĩ một chút, sau đó mỉm cười, “Vậy thì tốt, tôi đi cùng cô lên đó.”
Lương Hoà còn đang ngây người ra chưa phản ứng kịp, đã bị người đàn ông xa lạ đẹp trai “hộ tống” vào phòng ngủ của Diệp lão.
o————–o
Diệp lão ngẩng đầu lên khi nghe thấy tiếng cửa mở, nhìn thấy Lương Hoà cầm bàn cờ trên tay vốn đang vẻ mặt cao hứng, nhưng khi thấy người đàn ông bên cạnh cô thì sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Đi lên đây làm gì?”
Anh ta nghe vậy cũng không hề giận, nhìn khuôn mặt giận dữ của ông cụ, mỉm cười, “Cô này dẫn con lên.”
Ối trời! Lương Hoà đột ngột bị lôi vào tròng, vô duyên vô cớ làm bia đỡ đạn cho người ta.
Ông cụ không tin lí do của anh, trợn mắt trừng anh một cái rồi nói với Lương Hoà: “Vợ Hoài Ninh, đợi một lát nhé, ông có chuyện muốn nói với thằng ngỗ nghịch này.”
Lương Hoà hoang mang rối loạn chạy xuống bếp tìm Diệp Vận Đồng. Diệp đại tỷ đang vừa hát vừa nấu ở trong bếp, thấy Lương Hoà chạy như chạy nạn xuống thì nhướn mày, “Sao vậy, chơi cờ với ông cụ lại thua rồi hả?”
Lương Hoà lắc đầu, “Không phải, có một người đàn ông tới, ông cụ đang nói chuyện với anh ta nên em xuống đây.” Dừng một chút cô nói tiếp: “À, ông gọi anh ấy là thằng ngỗ nghịch”.
Diệp Vận Đồng nghe vậy thì sửng sốt, chị ló đầu nhìn ra phòng khách, không thấy người còn ngồi ở đó nữa, bật cười, “Không ngờ nó bản lĩnh thật, cũng dám vào gặp ông cụ.”
Lương Hoà cúi đầu không nói, bản lĩnh của người nọ cô cũng tự thể nghiệm thấy rồi.
“Đó là em trai của chị, tên Diệp Dĩ Trinh. Lần nào về nhà đều làm ba chị nổi giận. Ông cụ không muốn gặp nó, nó thì cũng không thường về nhà, mà mỗi lần về hai cha con đều cãi nhau, mặc kệ bọn họ đi.”
“Thì ra đó là.. anh Dĩ Trinh.”
“Anh cái gì mà anh?” Diệp Vận Đồng nói: “Nó nhỏ hơn Hoài Ninh hai tuổi, không cần phải kêu bằng anh, tính ra nó nên gọi em là chị dâu.”
Lương Hoà không nói gì ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, một lúc sau nói: “Ông rất tức giận khi nhìn thấy anh ấy.”
Diệp Vận Đồng cười cười, “Điều đó không có gì ngạc nhiên, bởi vì chuyện tình cảm cá nhân của nó, hai người ý kiến trái ngược nhau cũng không phải một hai ngày, ông cụ không đồng ý chuyện nó muốn kết hôn, mà nó cũng không quan tâm ông có đồng ý hay không. Vì thế nên mới mâu thuẫn.”
“Tại sao ông lại không đồng ý?” Lương Hoà nhẹ giọng hỏi, cô thấy Diệp lão không giống như một người hẹp hòi cố chấp không thông tình đạt lý.
Diệp Vận Đồng quay nhìn cô một cách sâu sắc, thở dài: “Vì cô gái kia trẻ quá, ông cụ không đồng ý. Mặt khác ông cũng băn khoăn không muốn Dĩ Trinh sẽ rơi vào trường hợp như Hoài Việt, cho nên mới cương quyết không khoan nhượng như vậy.” Chị nói xong lại hỏi Lương Hoà, “Hoà Hoà, em có biết Lâm Kha không?”
Lâm Kha là người vợ đã qua đời của Cố Hoài Việt, việc này cô đã nghe nói tới rồi, Lương Hoà gật đầu.
“Hoài Ninh nói cho em biết phải không?” Diệp Vận Đồng gật đầu cười,“Như vậy thì tốt rồi, cuối cùng Hoài Ninh cũng tháo bỏ được gút mắc trong lòng, Hoài Việt lo lắng cho nó lâu nay như vậy cũng không uổng công. Hai anh em nhà này đối xử với nhau rất tốt. Hoài Ninh tuy lúc nào cũng tỏ vẻ thản nhiên bình tĩnh như thế, nhưng lúc còn trẻ tính tình nó rất cương liệt, muốn làm chuyện gì thì làm cho đến cùng mới thôi.”
Lương Hoà nghe chị nói mà mê man không hiểu gì cả. Lâm Kha là vợ của anh Hai, làm sao có liên quan gì tới Hoài Ninh nhỉ? Cô nhíu mày suy nghĩ, hỏi: “Thật ra thì không phải Hoài Ninh nói cho em biết chuyện này. Đó là anh Hai nói cho em nghe.”
Bàn tay đang xào đồ ăn của Diệp Vận Đồng dừng lại: “Nó không nói chuyện này với em sao? Không nói lí do vì sao nó không kết hôn à?”
Lương Hoà lắc đầu: “Không nói gì cả.”
“Vậy.. vậy hai đứa vì sao mà lấy nhau được?”
Lương Hoà rũ mắt xuống, không trả lời. Hai người bọn họ kết hôn như thế nào ư? Tất cả mọi người xung quanh đều thấy vẻ trai tài gái sắc của họ mà trầm trồ khen xứng, hôm hôn lễ ai cũng chúc phúc hai vợ chồng trăm năm hoà hợp, đầu bạc răng long, nhưng không ai biết đằng sau vẻ hạnh phúc đó hai người đối xử với nhau như thế nào. Nhưng mà dù sao, những chuyện đó đến bây giờ cũng không còn quan trọng nữa.
Lương Hoà ngẫm nghĩ, nói: “Cho dù vì sao mà lấy nhau, em vẫn đều yêu anh ấy.”
Diệp Vận Đồng kinh ngạc không thể tin được, nhưng biểu tình của Lương Hoà khiến chị hiểu những lời cô nói là thật lòng. Chị thở dài một hơi, “Nếu đã như vậy rồi thì những chuyện này em nên hỏi Hoài Ninh.”
“Anh ấy không nói đâu. Những chuyện anh ấy cho rằng đã là quá khứ anh ấy sẽ không nói.”
“Nếu nó đã không muốn nói vậy thì em cũng đừng nhắc đến nữa.” Dù sao đối với Hoài Ninh những chuyện đó cũng không thoải mái gì, chị nghĩ.
“Nhưng mà, em muốn biết.” Lươ