The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341447

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1447 lượt.

ng Hoà kêu lên. “Anh ấy nói cùng Lục Khinh Vũ chỉ là bạn bè, nhưng mà chuyện về Lâm Kha thì anh ấy chưa bao giờ đề cập tới, em không biết là có nên tin hay không nữa.”
Diệp Vận Đồng bật cười, bàn tay đầy bọt nước khẽ phất qua mũi Lương Hoà,“Con bé này, nhắc đến Lục Khinh Vũ làm gì, Hoài Ninh nhà em cùng cô ấy không hề có quan hệ gì cả, tất cả chỉ là cô ấy đơn phương tình nguyện thôi. Ai bảo Hoài Ninh nhà em đẹp trai tài giỏi làm gì. Còn về chuyện Lâm Kha, trước mặt Hoài Ninh không nên nhắc đến là tốt nhất.”
Lương Hoà cúi đầu buồn rầu.
Diệp Vận Đồng thấy thái độ của cô, động lòng nói: “Thôi, để chị nói cho em biết vậy, nhưng trước mặt Hoài Ninh thì đừng nhắc đến, nhé, không nó lại suy nghĩ nhiều.”
Lương Hoà ngẫm nghĩ rồi gật đầu.
Diệp Vận Đồng trầm tư một lát, rồi nói chậm rãi. “Chuyện này cũng chỉ có hai nhà họ Cố và họ Diệp biết thôi, người ngoài cũng chỉ biết được Lâm Kha lúc trở dạ sinh Gia Minh bị khó sinh mà chết. Lâm Kha vốn là bạn học thời trung học của Hoài Ninh, từ nhỏ đã rất xinh xắn, trong gia đình lại có người làm ở Tổng cục Chính trị. Khi Lâm Kha đi học ở thành phố C đều đựơc cả hai nhà Cố – Diệp chăm sóc và quan tâm. Lúc đó chị vừa mới lấy chồng, ông cụ cũng chưa chuyển tới sống ở thành phố B này. Hoài Ninh và Lâm Kha mỗi ngày đi học cùng nhau, về cùng nhau, quan hệ rất tốt, ai cũng thấy điêù đó cả.”






Gặp chuyện phiền toái
Vừa về đến nhà điện thoại di động của anh đã vang lên, Lương Hoà đi vào trước còn anh đứng lại ở ngoài hiên nghe điện thoại.
Lương Hoà nghĩ lại chuyện vừa xảy ra ban nãy mà tim không tự chủ được đập thình thịch, qua gương cô có thể nhìn thấy mặt mình đã đỏ bừng lên. Cô lấy tay áp vào má, cố gắng bình tĩnh lại tâm trạng.
Cửa ngoài kẹt một tiếng, Cố Hoài Ninh bước vào nhà, Lương Hoà giả như không có chuyện gì đi lấy nước đánh răng, nhân tiện hỏi anh, “Có chuyện gì gấp à anh?”
Cố Hoài Ninh đi tới máy lọc nước lấy một cốc nước, giọng thản nhiên, “Cũng không có chuyện gì lớn.”
Ban nãy trong điện thoại quả thật rất ồn ào náo nhiệt, có thể biết bên đó bọn họ đang đùa giỡn rất cao hứng, nhưng mà nếu anh không đi, cô ấy sẽ rất buồn.
“Anh không đi có sao không?”
Thấy anh nhìn lại, Lương Hoà lại nói tiếp, “Dù sao anh cũng là đội trưởng, mà cô ấy là Chủ nhiệm Chính trị, và em biết giữa hai người không có gì là được.”
Nói xong cô lại thấp rèm mi nhìn xuống. Lời nói của Diệp Vận Đồng cô vẫn còn nhớ như in trong đầu, Lương Hoà cố gắng dùng những lời nói đó để thuyết phục anh, cũng là thuyết phục chính bản thân mình. Cô chưa kịp nghĩ thêm được cái gì thì cái khăn trong tay đã bị anh cầm lấy, dáng vẻ bình tĩnh thong thả anh đi về phía phòng tắm, vừa đi vừa nói:
“Em biết như vậy là tốt. Anh không đi không phải vì e ngại cái gì, mà là dành thời gian cho người thích hợp hơn.” Cố Hoài Ninh nói xong dừng lại một chút, chỉ mong thằng bạn kia của anh nhân cơ hội say rượu mà có thể giãi bày được tình cảm, cho dù là không có quá nhiều hi vọng đi chăng nữa. “Dù sao cô ấy cũng hiểu được ý của anh.”
Anh nói như vậy có thể xem như là đang giải thích với cô về mối quan hệ với Lục Khinh Vũ. Lương Hoà hơi nhếch miệng muốn cười, đột nhiên anh lại trở ra từ trong phòng tắm, cô vội bịt miệng lại nhưng vẫn bị anh nhìn thấy nụ cười đó. May mà anh không thèm nói gì, cô ngượng ngiụ, xoay người muốn lên giường đi ngủ.
“Khoan đã.”
Lương Hoà há hốc miệng, chân cô còn chưa nhấc lên đi được bước nào anh liền nói như vậy. Tối nay anh nghiện nói câu này rồi hay sao ấy, Lương Hoà giận, cau mày muốn cảnh cáo anh đừng quấy rầy ý muốn đi ngủ của cô, nhưng vừa quay đầu cô đã bị cuốn vào một vòng tay ôm.
Hơi ấm quen thuộc bao trùm cả người cô, Lương Hoà tựa đầu vào vai anh, không nói gì, đôi mắt long lanh. Giọng anh thoảng nhẹ bên tai: “Anh không thích bỏ dở những việc đang làm”. Lời nói thản nhiên nhưng thanh âm thì như quấn quýt lấy cô, mặt Lương Hoà đỏ bừng lên.
Cô liền lập tức nghĩ tới chuyện vừa xảy ra ở ngoài sân nhà Diệp Vận Đồng. Lúc đó cô nói muốn ôm anh một chút, kết quả vừa mới vươn tay ra định ôm thì Diệp Dĩ Trinh lái xe đi qua, thấy cảnh như thế thì ác độc bấm còi tin tin mấy cái. Lương Hoà xấu hổ vô cùng, rụt ngay tay lại.
Lúc đó Cố Hoài Ninh không nói gì, cô tưởng rằng anh cũng không để ý tới, ai ngờ đâu..
Lương Hoà cười thầm, gục đầu trên vai anh.
o——————o
Sau khi đến thăm Diệp lão, ba chồng cô chuẩn bị bay về lại thành phố C. Lương Hoà vốn cũng định ở lại chơi với Hoài Ninh thêm mấy ngày, nhưng Lý Thiều gọi điện thoại tới nói bài viết cô phụ trách xảy ra vấn đề, bảo Lương Hoà nhanh chóng về giải quyết. Trên điện thoại cũng không nói rõ ràng vấn đề như thế nào, Lương Hoà cúp điện thoại mà tâm trạng vô cùng uể oải.
“Có chuyện gì vậy?” Anh đưa cho cô một ly trà nóng, hỏi.
Lương Hoà nhấp một ngụm nhỏ, trà được bỏ thêm mấy cục đường, vừa vặn ngọt ngào, “Sếp gọi, nói là có việc, bảo em về ngay.”
Cố Hoài Ninh trầm ngâm một lát nói: “Vậy mai về cùng với ba đi, như thế thì không cần p