Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341458
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1458 lượt.
hải đặt vé máy bay.”
Theo cách anh nói thì cô đoán anh không về cùng. Thật ra Lương Hoà cũng biết trước được chuyện này rồi, tập trận vừa mới kết thúc xong, vẫn còn nhiều công việc chưa giải quyết, mấy hôm nay anh bận đến mức cơm cũng không có thời gian để mà ăn. Hơn nữa anh còn đang bị thương, làm việc gì cũng không tiện. Cô lại nghĩ, thật ra mình về đi cũng tốt, sẽ không làm anh bận rộn thêm. Có điều hai vợ chồng cứ ở riêng mãi như thế này có ổn không? Nhớ tới mẹ chồng đã nhắc mấy lần bảo cô khuyên anh trở về thành phố C, cô không biết bây giờ có nên nói cho anh biết hay không nữa.
Lương Hoà ngồi phân vân suy nghĩ, cuối cùng cũng quyết định là không nói gì hết.
Theo dự báo thời tiết thì sáng mai tuyết sẽ rơi nhiều, cho nên Cố Trường Chí quyết định chiều nay sẽ bay về. Lương Hoà mặc chiếc áo mà lúc đi Phùng Trạm đã đưa, đi theo phía sau ông chuẩn bị lên xe ra sân bay.
Cố Trường Chí nhìn hai vợ chồng trẻ, quan sát vết thương của Cố Hoài Ninh một cách cẩn thận, ông dặn: “Thời gian này Quân khu đang chuẩn bị lập danh sách khen thưởng tập trận báo lên Bộ Tổng Tham mưu, con nên linh hoạt một chút, hiểu chưa?” Nói xong ông chỉ chỉ huy chương trên vai anh.
Cố Hoài Ninh hơi híp mắt lại, trả lời ông: “Con biết rồi.”
Ba anh nghe vậy thì không nói gì nữa, quay người ngồi lên xe. Tuy rằng ông không nói gì với Lương Hoà, nhưng dáng vẻ thất thần hốt hoảng của cô lúc vào trong bệnh viện với Hoài Ninh, cả đôi mắt khóc sưng đỏ cả lên của cô ông đều nhìn thấy. Ông thở dài, thầm nghĩ bà vợ mình đúng là quá lo xa, nhưng dù sao cũng đã có thể yên tâm về vợ chồng đứa con trai.
Hôm nay tuy tuyết không rơi nhưng trời nhiều gió. Lương Hoà rụt cổ vào trong áo, một đôi tay ấm áp sửa lại khăn quàng cổ cho cô, cô ngẩng đầu lên nhìn anh chăm chú.
Cô lặng yên đợi anh nói.
Đôi bàn tay ấm vuốt khẽ lên đôi má đỏ bừng vì lạnh của cô, dặn: “Đi đường cẩn thận nhé!”
Cô mím miệng, buồn rầu “vâng” một tiếng, hỏi lại “Bao giờ anh về?”
Anh ngừng lại một chút giống như cân nhắc câu trả lời thích hợp. Thấy anh khó xử, Lương Hoà thở dài: “Thôi, không sao. Đã là quân nhân thì chính là người của đất nước, không thể tuỳ theo ý muốn, em biết rồi.”
Thật ra anh định nói là một thời gian nữa anh sẽ trở về, nhưng khi nghe cô tự an ủi như vậy thì anh cảm thấy buồn cười, nói: “Không lâu nữa đâu, anh sẽ về.”
Lương Hoà nhẹ nhàng “vâng” một tiếng nữa rồi mới lên xe.
Bởi vì còn nhiều việc phải làm nên Cố Hoài Ninh không tiễn ba cùng Lương Hoà ra sân bay, anh chỉ dặn lái xe trên đường chú ý cẩn thận một chút, vẫy tay chào hai người. Nhìn xe chạy đi anh mới nghĩ tới lời Lương Hoà vừa nói.
Nếu hai vợ chồng cứ xa nhau mãi như vậy, cũng không phải là chuyện tốt.
o————–o
Về tới thành phố C là đã rất khuya, đêm đó Lương Hoà ngủ lại Cố Viên, sáng hôm sau đi làm rất sớm. Đợt này xảy ra chuyện quá đột ngột cô chưa kịp xin phép nghỉ, cảm thấy nên gặp sếp Lục nói vài câu vẫn tốt hơn. Thêm nữa trước khi đi cô vẫn còn chưa hoàn thành xong bài viết về công ty Húc Dương, còn một đống việc đang dở dang. Tâm trạng của Lương Hoà cảm thấy hơi bất an.
Không ngờ Lục Thừa Vấn lại không có mặt ở văn phòng, chỉ thấy thư ký của anh ngồi bên ngoài đang bận rộn xử lý công việc.
Lương Hoà nhìn trái nhìn phải, hỏi: “Tổng biên tập đi đâu rồi?”
Thư ký Tiểu Hứa ngẩng đầu nhìn cô một cái rồi lại nhìn xuống màn hình máy tính, tay bấm lia lịa tiếp tục làm việc, “Sếp đi công ty Húc Dương rồi.”
“Công ty Khoa Học Kỹ Thuật Húc Dương?”
“Vâng.”
“Có chuyện gì xảy ra à?” Quả nhiên là lo cái gì thì đến cái đó, cô bỏ bê công việc vài ngày, có lẽ Chu Cánh tâm tình không tốt lại không muốn phỏng vấn nữa. Nhịn không được Lương Hoà hỏi lớn hơn: “Chẳng lẽ Tổng giám đốc Chu huỷ chuyện phỏng vấn?”
Tiểu Hứa là sinh viên mới tốt nghiệp ra trường, vào làm ở đây cũng rất hoà nhã thân mật với Lương Hoà. Cô nhìn xung quanh bốn phía rồi ghé sát lại gần Lương Hoà, nói nhỏ: “Chị Lương, công ty Húc Dương xảy ra chuyện đấy, hôm kia sếp vì chuyện này mà tức giận một trận nữa, tình hình cụ thể thế nào em cũng không rõ lắm. Bây giờ sếp đang ở bên Húc Dương, chị thử sang đấy xem thế nào đi.”
Sáng sớm Lục Thừa Vấn đã đến Húc Dương như vậy chắc chắn không phải xảy ra việc nhỏ rồi. Lương Hoà cảm thấy rất lo lắng, bồn chồn xoa xoa tóc, cô miễn cưỡng gật đầu với Tiểu Hứa rồi đi ra ngoài.
o——————o
Công ty Khoa Học Kỹ thuật Húc Dương nằm tại khu đô thị phồn hoa nhất thành phố C, trên con phố buôn bán sầm uất CBD. Cả công ty chiếm hẳn tầng năm của Toà nhà Trung tâm Thương Mại. Theo Lương Hoà được biết thì nhà xưởng của Húc Dương đều nằm ở ngoại ô thành phố B, chỉ có Tổng bộ nằm ở CBD, chủ yếu để tiện cho việc kinh doanh đối ngoại. Ở trong nước tiếng tăm của Húc Dương cũng không phải nổi bật nhất, bởi vì thiết bị thông tin mà Húc Dương sản xuất chủ yếu là bán ra thị trường nước ngoài, nhưng trên thị truờng quốc tế thì thương hiệu Húc Dương rất được ưa chuộng. Vì thế Chu Cánh có thể thuê nguyên tầng năm rộng lớn này cũng là điều có thể hiểu được.
Trong lúc p