Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341474
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1474 lượt.
ấy đói.
“Có nhận được tin nhắn của anh không?”
“Có.”
Anh im lặng một lát, sau đó hỏi “Em đang ở đâu?”
Cố Hoài Ninh đến rất nhanh, chiếc xe Audi màu đen ấy dễ nhận ra vô cùng, cô mỉm cười chào anh từ thật xa. Anh xuống xe, sắc mặt không đẹp một chút nào. Cô mặc kệ, kéo tay anh áp lên má mình. Bàn tay anh ấm áp, sưởi ấm cả người cô trong gió lạnh.
“Sao lại đứng ở đây?”
Đôi mắt màu hổ phách lưu chuyển, sau đó cười trả lời anh “Em muốn sớm gặp anh nên đứng đây đợi.”
“Sao không đi ăn cơm?”
“Anh dẫn em đi nhé?”
Cố Hoài Ninh nhìn cô, cảm giác được có chuyện khác thường. Anh trầm ngâm một lát, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Lương Hoà cười khẽ, dúi đầu vào ngực anh, giọng rầu rĩ, “Dẫn em đi uống rượu đi.”
Anh hừ nhẹ một cái, “Có cần anh phải nhắc lại cho em biết tửu lượng của em như thế nào không?”
“Chỉ một lần.” Cô lắc lắc một ngón tay trước mặt anh, “Chỉ một lần thôi, nhé, được không?”
“Một chai rượu đổi lấy tâm sự của em?”
Anh nhíu mày hỏi nhẹ, người trong ngực anh lập tức im bặt không trả lời. Thật lâu lâu sau, anh đành thở dài, “Được rồi, đi nào!”
Anh đưa cô quay về nhà, trên đường về ghé vào siêu thị mua hai chai bia. Lương Hoà trợn mắt nhìn anh trừng trừng, đầy vẻ bất mãn, nhưng nhớ tới tửu lượng của mình cô liền im không dám nói gì. Cô uống rượu quá kém, kém tới mức không dễ dàng dám thử uống.
Cầm hai cái ly từ trong bếp ra, đặt trước mặt anh một cái, cái còn lại của cô thì rót bia òng ọc thật đầy, lườm anh nói: “Không rót cho anh đâu, đồ hẹp hòi!”
Anh bật cười, vợ anh chưa uống mà đã bắt đầu say rồi. Không thèm chấp cô, anh kéo ghế ngồi xuống, nhìn cô uống. Theo dáng vẻ đó anh đoán cô lại có chuyện không vui. Đột nhiên anh nghĩ tới chuyện sáng nay vừa nói với Chính uỷ Trương, nên thử mở lời thăm dò Lương Hoà.
“Lương Hoà, em có thể xin nghỉ việc không?”
“Ông ấy không cho tôi nói, có mỗi Cố Chính uỷ ở Tổng Quân khu xuống thăm mấy lần nên biết, còn lại những người khác không ai biết gì cả.”Giọng bà bình tĩnh, còn an ủi anh “Cố đoàn trưởng, lát nữa lúc gặp ông ấy cậu đừng nhắc chuyện tới chuyện này, mấy hôm nay ông ấy vẫn còn lải nhải, nói mình không sống được bao lâu nữa, cũng giống như cái giường bệnh phía đối diện kia.” Lâm Nhiên nói đến đây thì kìm nén không được mà khóc.
Tầm mắt Cố Hoài Ninh nhìn về chiếc giường đối diện, từ lúc bà ngoại cô mất đi đến giờ, anh đã yêu cầu với bệnh viện đừng cho người nào vào nằm ở đó nữa. Thứ nhất là vì tiện cho việc dưỡng bệnh của Chính uỷ Trương, hai nữa vì nơi đó bà ngoại cô từng nằm, những điều có liên quan tới cô anh muốn giữ gìn cẩn thận.
Sau khi kết hôn với Lương Hoà anh có đến đây một lần, dặn bệnh viện sửa sang căn phòng này lại một chút, tiện cho việc Lâm Nhiên chăm sóc Chính uỷ Trương được dễ dàng hơn, nhưng vẫn giữ lại chiếc giường đối diện đó. Lúc đó anh suy nghĩ rối rắm phức tạp, mãi anh vẫn không quên được dáng vẻ thẫn thờ khi bà ngoại mất của cô. Tuy rằng anh chưa lần nào nói cho cô biết điều này, anh sợ sẽ gợi lên quá khứ đau buồn của Lương Hoà.
Ánh mắt Cố Hoài Ninh loé lên, hình như Chính uỷ Trương vừa hơi cựa mình. Anh nói khẽ với Lâm Nhiên “Vào thôi cô, chú ấy tỉnh rồi. Cô yên tâm, cháu biết phải làm gì mà.”
Ông Trương thấy anh thì rất vui vẻ, biết chuyện Hoài Ninh đã kết hôn thì rất muốn được gặp vợ anh, nhưng nghĩ lại gặp ở bệnh viện thì không được tiện lắm đành thôi. Cố Hoài Ninh nghe vậy thì mỉm cười không nói, kéo chăn đắp lại cẩn thận cho ông. Ngồi được một lát ông liền đuổi vợ đi ra ngoài, Lâm Nhiên không muốn một chút nào nhưng cũng đành đi ra.
Cố Hoài Ninh cười, “Nói chuyện gì mà lại kiêng dè cô ấy vậy chu?”
Sắc mặt Chính uỷ Trương tái nhợt, cười yếu ớt, “Từ hồi tôi bị bệnh nằm viện đến bây giờ, người đơn vị đến thăm tôi trừ cậu ra chỉ còn có Chính uỷ Cố. Cậu đừng có giấu, tôi đã biết quan hệ của hai người từ lâu rồi.“
Anh vẫn tiếp tục cười, ra hiệu cho ông nói tiếp.
“Sức khoẻ của tôi tôi là người biết rõ nhất, Cố chính uỷ cũng biết chuyện này. Cấp trên đã hết sức tạo điều kiện cho tôi chữa trị bệnh, cũng đã lo chu đáo cho mẹ con bà ấy, đơn vị cũng đã cấp cho hai mẹ con một nhà ở, còn hứa sẽ nuôi con gái tôi cho tới năm nó mười tám tuổi, thế thôi tôi cũng yên tâm rồi.”
Cố Hoài Ninh nhíu mày “Chú Trương, đừng nói gở như vậy.”
Ông khoát tay, nụ cười lại nở trên môi, “Tôi còn chưa nói đến cậu, sau này hai mẹ con bà ấy đến Kinh Sơn, còn phải nhờ cậu quan tâm chiếu cố, tốt nhất là đưa cả vợ cậu cùng đến đó luôn, đỡ phải để cô ấy ở đây cô độc một mình. Đàn ông chúng ta tham gia quân ngũ, quanh năm suốt tháng không ở nhà, cảm thấy có lỗi nhất là với họ, những người luôn chờ đợi chúng ta.”
Mùa đông đã bắt đầu từ lâu, bên ngoài cửa sổ phòng bệnh một nhành hoa mai vừa nở, bông hoa mai với sáu cánh màu hồng nhạt xinh đẹp lạ thường. Anh lặng nhìn một lát, sau đó nhẹ trả lời đồng ý với ông.
o——————-o
Cố Hoài Ninh dứt khỏi dòng suy nghĩ, dời mắt nhìn sang Lương Hoà. Mắt cô vẫn còn ướt, trên má còn vương