Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341701
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.
ng lúc đó, chỉ e là bây giờ còn đang ngồi tù, còn con, làm sao có thể có cuộc sống vô lo thảnh thơi như bây giờ được? Là con gái của tội phạm, cái danh hiệu đó đâu phải là tốt đẹp gì. Còn nữa, những việc này Hoài Ninh chưa biết phải không?”
Lương Hoà dừng lại những suy nghĩ cuồng loạn trong lòng, cô cảm thấy thật buồn cười. Lúc này, cô rất muốn giống như nữ nhân vật chính trong tiểu thuyết tình yêu đứng bật dậy, hét vào mặt bà mẹ chồng độc ác mấy câu “Tôi không tin! Tôi không tin! Tôi không tin!”. Nhưng mà ba mẹ của cô đã mất đi lâu lắm rồi, có những ký ức trong cô đã trở nên mơ hồ. Cô chỉ nhớ rõ, đúng thật là mẹ đưa cô ra nước ngoài, khi cô đến Anh xong xuôi lại gửi vào tài khoản cho cô một số tiền rất lớn. Lúc đó Lương Hoà chỉ nghĩ là nhà mình giàu, có số tiền như vậy thì đã sao, chưa bao giờ cô suy nghĩ sâu xa hơn về những việc đó.
Cô cũng chưa từng nghĩ đến, người ba phúc hậu với cái bụng phệ vì bia kia, luôn cười hiền lành với cô, vô cùng yêu thương đứa con gái là cô, lại sẽ tham ô. Giờ phút này Lương Hoà hận chính bản thân mình, đã không biết một chút gì hết, ngay cả chuyện biện giải cho ba mình một câu cô cũng không thể cất lời lên được. Bởi vì mẹ chồng cô đã có tài liệu chính xác, nói có sách, mách có chứng. Lương Hoà thậm chí còn không có can đảm tiếp tục mở túi ra xem trong đó có những gì.
Một lát sau cô mở miệng, không khóc chút nào nhưng giọng nói khàn hẳn đi,“Vậy, mẹ cho con biết chuyện này là có ý gì?”
Lý Uyển vỗ nhẹ lên bàn tay cô, “Mẹ không có ý gì cả, ai…, già cả rồi hay nói chuyện đâu đâu không ấy mà, ở bên cạnh thì chẳng có ai bầu bạn cùng. Lúc trước mẹ cũng đề cập với con nhiều lần rồi, chuyện con khuyên nhủ Hoài Ninh trở về đây ấy, không phải con đã quên rồi chứ?”
Ngay cả nhíu lông mày Lương Hoà cũng không có sức lực để làm, hai vai sụp rũ xuống. Ý tứ của bà cô hoàn toàn có thể hiểu được, chỉ cần cô có thể khuyên được Cố Hoài Ninh quay về, như vậy những chuyện này anh sẽ không được biết. Lương Hoà cảm thấy thật buồn cười, người mẹ này có lẽ yêu con mình quá, đến mức khuyến khích Chu Cánh huỷ kế hoạch hợp tác với cô, bức cô nghỉ việc, bây giờ còn lấy ba cô ra uy hiếp cô nữa, tất cả những kế hoạch này chỉ nhằm mục đích muốn cô kéo con trai bà quay về. Điều càng làm Lương Hoà buồn cười hơn là, giờ phút này cô có thể trấn định nhìn bà nói: “Con biết rồi.”
Lương Hoà không biết mình xuống xe như thế nào, bước chân lảo đảo không vững liền bị một cánh tay mạnh mẽ đỡ lấy. Ngẩng đầu nhìn lên thì ra là lái xe. Cậu thanh niên trẻ thấy vẻ mặt hoảng hốt của Lương Hoà thì khẽ dặn: “Chị dâu, cẩn thận một chút!”
Cô cười gượng gạo, xem như đáp lời. Tình cảnh này khiến Lương Hoà giật mình.
Đột nhiên cô nhớ tới lần đầu tiên gặp Cố Hoài Ninh, lúc đó cô vừa nhận được điện thoại của bệnh viện, báo rằng bệnh của bà ngoại trở nên nguy kịch. Lúc cô tới bệnh viện bà ngoại đã hấp hối rồi, mọi khí lực lúc đó chỉ đủ để bà nói với cô một câu duy nhất. Câu nói đó xem như di ngôn, Lương Hoà luôn luôn ghi nhớ ở trong lòng.
“Hoà Hoà, bà không cầu gì cả, con hãy tìm một người đàn ông tốt mà lấy làm chồng, đừng giống như mẹ con.”
Sau đó bà ngoại ngừng thở. Các bác sĩ cùng y tá xoay xung quanh bận rộn, còn cô thì tinh thần mơ hồ không mục đích bước chậm chạp trên hành lang. Đi mãi, tới lúc đụng vào vai một người, lúc cô sắp ngã sấp xuống thì người ấy vươn ra một cánh tay, nhẹ nhàng đỡ lấy cô, cũng nhẹ nhàng dặn: “Cẩn thận một chút!”.
Mùi hương thanh mát phảng phất qua mũi, Lương Hoà hoàn hồn ngẩng đầu lên, điều đầu tiên đập vào mắt là chiếc cúc áo thứ nhất trên bộ quân phục, nhìn lên trên một chút nữa, chính là khuôn mặt anh, Cố Hoài Ninh.
Đó là lần đầu tiên hai người gặp nhau, bởi vì đó là ngày bà ngoại mất cho nên cô luôn không muốn nhớ lại. Vì thế anh cũng không nhắc tới, nhưng cô lại luôn nhớ rõ từng lời trong câu nói của anh.
“Người đã mất rồi thì không thể sống lại được, cô đã đồng ý với nguyện vọng của bà rồi, bà ra đi cũng cảm thấy thanh thản.”
Thấy ánh mắt nghi hoặc của cô, anh cười nhẹ: “Bạn của tôi nằm cùng phòng bệnh với bà ngoại cô, nên tình cờ tôi nghe được.”
Sau đó cô xử lý hậu sự cho bà ngoại, còn anh thăm bạn, sau đó nữa, là hôn lễ của hai người.
Lý Uyển đã nắm trúng ngay huyết mạch của cô, Cố Hoài Ninh chính là cái phao cứu sinh của Lương Hoà, cô gắt gao bám lấy cho dù chết cũng không buông tay ra, cách cô giữ lại anh vừa kì quái vừa vụng về, lần nào cũng vậy, thậm chí ngay cả lần thổ lộ đầu tiên. Cô không biết xấu hổ nói thích anh, yêu anh, thật ra chỉ vì cô sợ anh rời bỏ mình mà thôi.
o—————-o
Một trận gió lạnh thổi ập tới khiến Lương Hoà bừng tỉnh khỏi hồi ức. Chiếc xe Bentley màu đen đã đi tự lúc nào. Xung quanh yên tĩnh đến mức vắng lặng. Lương Hoà lấy điện thoại trong túi ra, ngón tay chần chừ dừng trước cái tên anh một lúc lâu, do dự, cuối cùng bấm gọi cho anh. Ở bên kia anh bắt máy rất nhanh, giọng vô cùng nhẹ nhàng:
“Em ăn cơm chưa?”
“Em chưa.” Nói chuyện với mẹ chồng lâu quá, đã qua cả giờ ăn trưa rồi. Nhưng lúc này bụng lại không cảm th