XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341469

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1469 lượt.

vài giọt lệ, sững sờ đứng ngẩn ra trước mặt anh. Thở một hơi thật dài, anh nói: “Không muốn từ chức thì thôi, anh không ép buộc em làm điều em không muốn.”
Nói xong anh xoay người cầm ly đi rửa, Lương Hoà vội vàng túm lấy áo anh kéo lại. Đôi mắt cô kích động, vừa khóc xong còn nguyên một vẻ long lanh.
“Không phải là em không muốn nghỉ việc.” Giọng khan khan, Lương Hoà hít hít mũi, nhìn anh “Mà là mẹ sẽ không đồng ý như vậy đâu.”
Anh nói thật chậm: “Anh sẽ nói với mẹ, em không cần phải lo.”
Nếu đơn giản như anh nói thì tốt quá rồi. Lương Hoà ủ rũ cúi đầu, giọng uể oải,“Mẹ luôn muốn anh về lại đây, bây giờ làm sao có thể đồng ý như vậy được.” Lương Hoà ngẩng đầu lên nhìn theo bàn tay anh đang lau mấy cái ly, hỏi nhẹ: “Anh quay về đây được không?”
Động tác của anh hơi dừng lại một chút nhưng vẫn không quay đầu, hỏi, “Đây là ý của mẹ phải không?”
“Đúng vậy!”
Anh xếp ly vào giá nghe “cách cách“, Cố Hoài Ninh quay lại, hai tay nắm lấy bả vai cô, hỏi “Em đồng ý với mẹ những chuyện gì rồi?”
Lương Hoà bị đôi mắt anh nhìn chăm chú làm cho sợ hãi, suy nghĩ loạn cả lên, nói lắp bắp “Em.. em có cái gì để đồng ý với mẹ chứ?”
Anh cười nhạo, vạch trần “Đừng nói dối!”
Bị anh không nể mặt nói thẳng như vậy Lương Hoà lập tức cúi đầu xuống, cằm lại bị anh dùng ngón tay nâng lên, bị bắt đối diện với anh, Lương Hoà hoảng lên đảo mắt trốn tránh.
“Mẹ muốn anh về rất nhiều lần rồi nhưng không được, không ngờ lần này lại dùng em để ép buộc anh, nói đi, mẹ đã nói với em những gì?” Giọng noi tuy cứng rắn nhưng vẻ mặt anh lại rất dịu dàng.
Cô xong rồi, bị cả hai mẹ con anh chèn ép, chẳng nhẽ không thoát được ai hay sao?
Lương Hoà ấp úng trả lời: “Mẹ không nói cái gì cả.”
“Vẫn muốn giấu anh có phải không?”
Lương Hoà không quen nói dối, nếu có nói sẽ dễ dàng bị người ta phát hiện ra, nếu bị phát hiện ra lại rất thành khẩn nhận lỗi, hoặc là cô sẽ không dám nói gì. Chỉ có điều bây giờ cô không muốn cho anh biết. Giữa hai người vốn đã chênh lệch nhau nhiều lắm rồi, nếu chuyện này lộ ra,cô lại càng không xứng với anh nữa. Ngẫm nghĩ một lát, Lương Hoà quyết định, cười gượng gạo nói “Em nói ra nhưng anh đừng kể lại với mẹ, nhé?”
Anh lườm cô một cái làm Lương Hoà rụt đầu sợ hãi, “Mẹ nói là..nói là em nên nhanh chóng sinh cháu nội cho mẹ, còn nói, ba mẹ già rồi cần phải có con cháu ở gần để bầu bạn, cho nên… làm sao mẹ có thể đồng ý chuyện em đi theo anh được.”
Nói xong cô xấu hổ cười cười, nhưng anh lại tỏ vẻ không tin, nhìn mặt cô chăm chú. Lương Hoà kéo ống tay áo anh giật nhẹ, hỏi “Sao vậy? Anh không tin hả?”
Cố Hoài Ninh nhếch môi cười khẽ, nắm cổ tay cô: “Sao có thể không tin chứ? Nhưng mà có điều, ngay kia anh đã phải đi rồi, nếu em muốn sinh cháu nội cho mẹ thì có phải là bây giờ nên cố gắng một chút không?”
Lương Hoà kinh ngạc mở tròn mắt nhìn anh, chưa kịp nói gì đã bị anh túm tay kéo vào trong phòng ngủ.
“Hoài Ninh! Cố Hoài Ninh.. anh.. anh định làm gì?”
Anh không trả lời, dùng gót chân đạp cửa phòng đóng lại, tay thì bận rộn cởi quần áo của cô. Lương Hoà chưa từng thấy anh không kìm chế được như vậy, bây giờ nhìn thấy thì bị doạ sợ chết khiếp, cứ túm chặt lấy vai anh không bỏ ra. Anh rất mạnh, cô căn bản không phải đối thủ của anh, không phản kháng được. Quần áo cũng không mặc nhiều, anh vung tay mấy cái đã cởi đi mất quá nửa.
“Cố Hoài Ninh!” Cô hét lên, ghé vào trên vai anh cắn một cái thật mạnh, nước mắt rơi như mưa trên khuôn mặt, thấm ướt vào trên vai áo anh, chỉ phút chốc anh liền cảm thấy lạnh lẽo.
Bàn tay anh cứng đờ dừng lại, buông lỏng cô ra, hơi thở anh dồn dập hỗn loạn. Nhìn cô, anh hạ giọng hỏi: “Em không muốn có đúng không? Đã nói dối còn muốn che giấu sự thật?”
Lương Hoà tựa đầu lên vai anh, không lên tiếng trả lời, nước mắt cô rơi thấm qua lớp vải áo, thấm vào da thịt anh. Anh nâng cằm cô lên, nghiêng đầu xuống nhìn, khẽ dỗ dành: “Lương Hoà, có chuyện gì mà không thể nói cho anh biết vậy?”
Câu nói của anh khiến cô giật mình rũ mắt xuống không dám nhìn thẳng anh:“Nếu anh biết thì sẽ chán ghét em cho mà xem.”
Vẻ mặt Cố Hoài Ninh sửng sốt, rồi nói thật chậm, như dỗ cô: “Kể cả như vậy anh cũng muốn được biết.”
Lương Hoà ngẩng đầu lên nhìn vào ánh mắt của anh. Đôi mắt rất đẹp, đầy vẻ nam tính, sâu thăm thẳm, phía đuôi mắt hơi cao luôn luôn khiến người khác nhìn vào là không tự chủ được, như cô vậy, bị mê hoặc mà tới gần. Ngay từ lúc đầu tiên nhìn thấy anh, cho tới bây giờ vẫn không thể tự thoát ra được. Cô khẽ nói “Ba em là tội phạm tham nhũng.”
“Tham nhũng?” Anh nhíu mày hỏi lại.
“Tuy ông ấy mất đã ba năm rồi. Ba với mẹ sống với nhau vốn không được hoàn thuận, nhưng ba lại rất yêu thương em, lúc nào đi làm về cũng phải ôm em trước rồi mới làm việc khác, em không thể tưởng tượng được ba sẽ là một người như vậy.”
“Nhưng dù sao ba cũng đã qua đời rồi, bây giờ còn nhắc tới mấy chuyện này làm gì?”
“Đó là mẹ anh nói em mới biết, kể cả lệnh truy nã mẹ đều đưa cho em xem, đó đều là những chứng cớ xác thực.” Nói xong Lương Hoà ngẩng đầu nhì