XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341703

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1703 lượt.

n anh, “Có phải anh thấy mình như bị lừa phải không?”
Anh đang nhíu mày phân tích phấn đề, đột nhiên bị cô hỏi một câu như vậy thì dở khóc dở cười hỏi: “Tại sao lại phải như thế?”
Cô ủ rũ: “Đó là sự thật mà, anh vốn nghĩ hoàn cảnh gia đình em trong sạch, không có họ hàng nào phiền toái cho nên mới kết hôn với em, bây giờ đột nhiên lại phát hiện ra chuyện này, ngay cả em còn không thể tin được, huống gì là anh.”
Anh có bao giờ suy nghĩ giống như cô nói đâu nhỉ? Cố Hoài Ninh nghĩ một chút rồi nói: “Mẹ đem chuyện này ra để ép buộc em phải không?”. Thật buồn cười. “Nhưng mấu chốt của vấn đề này không phải là anh nghĩ như thế nào, mà là em có để ý hay không.“
Anh nói điều này là hoàn toàn đúng.
“Lương Hoà, ba đã qua đời rồi, không nên phán thêm một lần tội danh nữa cho người đã khuất. Cứ hãy nhớ tới một người ba tốt như vậy thôi, đừng tự làm khổ chính bản thân mình.” Dừng một lát, anh nói tiếp: “Cũng không cần đem chuyện này làm khổ người khác.”
Mọi chuyện có thể đơn giản nhẹ nhàng như lời anh nói được sao? Cô rối rắm do dự trăm ngàn lần, băn khoăn buồn rầu mấy chục bận vì chuyện này, tại sao vào tay anh lại trở thành đơn giản như vậy? Anh chỉ nói hai ba câu liền có thể an ủi được cô một cách dễ dàng. Lương Hoà ấp úng nói: “Em lại nghĩ là anh sẽ để ý.”
Cố Hoài Ninh cười nhẹ, nâng mặt cô lên nhìn thẳng vào mình nói khẽ: “Anh không thích quan tâm tới những việc vặt vãnh ở xung quanh, thời gian của anh có hạn, anh muốn dùng khoảng thời gian ít ỏi đó cùng em tạo dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn, chứ không phải dùng cuộc đời của anh để đi tìm một người tốt hơn khác. Cho nên anh không muốn ép buộc chính mình, cũng không ép buộc em. Em hiểu không?”
Cuộc sống tốt đẹp hơn. Cô bị cụm từ hoàn mỹ này mê hoặc, ngốc nghếch gật đầu.
“Vậy, em có nguyện ý đi theo anh không?”
Cô cười, tươi như một hoá hoa lê trắng ngần, “Em theo anh!”






Bạn đang đọc truyện tại website: WWW.. Website đọc truyện online thích hợp trên mọi thiết bị và mọi hệ điều hành.
duyệt tốt nhất trên các trình duyệt Chrome, Firefox, Opera Mini, UC Browser, Safari
Với hơn 40 nghìn đầu truyện, đa dạng về thể loại, phong phú về nội dung hi vọng sẽ làm thỏa mãn nhu cầu thích đọc truyện của bạn :)
Mời bạn tiếp tục đọc truyện, chúc bạn đọc truyện vui vẻ !
*****
“Sao lại đi nhanh như thế? Sao không ở thêm vài ngày nữa hãy đi?” Nói xong bà nhìn nhìn về phía Lương Hoà, nhưng lúc này cô con dâu lại không ngẩng lên, đang cúi đầu vo tròn vạt áo.
“Sắp cuối năm mà mẹ, nếu con vắng mặt thì binh sĩ làm sao xin giấy phép về nghỉ Tết được.”
Anh tuỳ tiện lấy một lý do ra chống đỡ với mẹ, vừa dứt lời đã nghe ba mình hừ một tiếng, Cố Hoài Ninh mỉm cười nhìn sang ông. Ông nói: “Chuyện đó không phải cứ có anh mới làm được, không lẽ mọi năm các chiến sĩ đều phải tìm anh để xin phép hết hả?”
Lý Uyển thấy chồng về phe mình thì chậm rãi nói thêm vào: “Ba con nói phải đó, hơn nữa Hoà Hoà vẫn còn ở đây mà. Theo ý con là con sẽ ở lại đơn vị đón Tết sao? Vậy Hoà Hoà làm sao bây giờ? đừng quên hai đứa mới kết hôn nhé, còn chưa được một năm đâu.”
Cố Hoài Ninh trầm ngâm một lát nói: “Mẹ nói đúng.” Quay đầu nhìn Lương Hoà, anh cầm tay cô: “Trước kia anh quen một mình rồi, nên mấy chuyện này không để ý tới, em đừng buồn anh.”
Trời ạ! Đột nhiên anh nói mấy lời này khiến Lương Hoà mờ mịt không hiểu ra làm sao. Nhưng thấy vẻ mặt anh tỏ vẻ khẩn thiết không như là đang giả vờ, Lương Hoà đành phải nói khẽ: “Em không sao đâu.”
“Hoà Hoà.”
Lý Uyển đột nhiên lớn tiếng gọi làm cô kinh ngạc, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của bà Lương Hoà cảm thấy khẩn trương lên, theo bản năng cô níu chặt lấy tay Cố Hoài Ninh. Anh lập tức cầm lấy.
“Mẹ, con có cách giải quyết vấn đề này, hi vọng ba và mẹ cũng sẽ đồng ý.”
Ba anh nhìn anh một lát, “Nói đi.”
“Trước khi về con đã hỏi Khoa trưởng Đinh của đơn vị rồi, ông ấy nói vẫn còn phòng ở dành cho người nhà của viên chức trong Đoàn bộ. Cho nên con muốn lần này về đưa cả Lương Hoà đi luôn. Ý của mẹ con hiểu, hai vợ chồng không thể luôn luôn ở riêng được, công việc của Hoà Hoà thu xếp cũng dễ, không có vấn đề gì trở ngại cả.”
Trời, mẹ chồng cô có phải là ý này đâu? Lương Hoà rối bời hỗn độn.
“Lương Hoà.. theo con đi thành phố B?” Giọng bà Lý Uyển cao vút lên, không khống chế được.
“Vâng ạ, tạm thời con chưa về đây. Hơn nữa vợ và con gái của chú Trương cũng qua bên đó, cũng cần con phải quan tâm tới. Hoà Hoà tới đó cũng xem như có bạn.”
Lý Uyển định nói thì Cố lão gia đã chặn ngang, “Chú Trương? Có phải là Chính uỷ Trương ở bên chỗ con không?”
“Ba cũng biết chú ấy à?” Anh hơi kinh ngạc hỏi, “Đúng là ông ấy đấy, vốn là bệnh không nặng gì, nhưng sau lại bị nhiễm trùng đường tiểu, bây giờ cũng yếu lắm rồi. Chú Hai cũng từng đến thăm ông ấy mấy lần, còn dặn đơn vị tạo điều kiện quan tâm tới vợ con ông ấy, làm cho ông ấy yên tâm dưỡng bệnh.”
“Người này ba cũng đã nghe nhắc tới,