Bởi Vì Thấu Hiểu Cho Nên Từ Bi
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341481
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1481 lượt.
nhập ngũ năm 79, lúc đó phân đến Đoàn của ba, từng tham gia chiến tranh biên giới Việt – Trung cùng ba nữa. Vết thương trên đùi của ông ta chính là bị ở trận đó, bây giờ nghiêm trọng tới mức như vậy sao?”
Chuyện này thi Cố Hoài Ninh chưa từng nghe, anh cười chậm rãi, “Ba vẫn còn nhớ rõ như vậy à, lúc đó chú ấy vẫn còn là lính mới nhập ngũ sao?”
Cố Trường Chí thở dài, “Ba đã từng phụ trách huấn luyện rất nhiều tân binh, nhưng ấn tượng về người này rõ nhất. Bởi vì vết thương trên chân ông ấy là vì cứu ba mới bị. Nói như vậy mới biết ba có lỗi với ông ấy nhiều, giao ông ấy cho chú Hai con rồi quên luôn. Ai ngờ bây giờ biến thành như thế.”
“Bị như vậy chẳng qua là tai nạn không may thôi, chẳng lẽ hoàn toàn do lỗi của chúng ta hay sao? Tôi thấy chú Hai và Hoài Ninh cũng đã hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi, cũng không cần thiết phải chăm sóc luôn cả vợ con ông ta.”
Lý Uyển mất hứng nói, vừa nói xong liền bị Cố lão gia trợn trừng mắt lên, vẻ bất mãn, “Cái gì mà nói không nợ không thiếu? Chúng ta thiếu người ta cả một mạng sống đó, biết chưa?“
Ông nổi giận lên nói hơi nặng lời. Lý Uyển bị ông quát như vậy lập tức sắc mặt khó coi hẳn, lại không dám nói gì.
Ông cũng mặc kệ bà, nói với Hoài Ninh: “Thôi đi, nếu mấy chuyện này con đã quyết định rồi thì cứ thế mà làm. Đơn vị mỗi tháng trợ cấp cho vợ goá con côi của cán bộ chỉ có hơn một000 tệ, con nghĩ cách xem, cố gắng quan tâm tới vợ con chú Trương, đừng để cho cuộc sống của họ gặp khó khăn.”
Cố Hoài Ninh lấy ngón tay xoa đầu lông mày, cười nhẹ “Vâng con biết rồi.”
Cố lão gia quay đầu nhìn thoáng qua Lý Uyển, mặt ông đầy vẻ mất hứng dậm chân đi lên lầu hai. Lý Uyển sốt ruột cũng đi theo ông, trước khi đi còn không quên dặn hai người ngồi đó chờ.
Cố Hoài Ninh cười cười nhìn theo bố mẹ.
Lương Hoà chứng kiến từ đầu đến cuối, cảm khái thở dài, ở trong nhà này, quả nhiên là đàn ông khí thế hoàn toàn áp đảo phụ nữ.
Đầu bị anh vỗ một chút, Lương Hoà ngẩng lên, nghe anh nói: “Bần thần gì nữa, đi nào.”
“Đi luôn bây giờ hả anh?” Mọi chuyện vẫn chưa xong mà?
Anh nhíu mày, “Chẳng lẽ em muốn ở đây ăn cơm?”
Lương Hoà do dự, cô nhớ tới mấy món ngon mà thím Trương đang chuẩn bị.
Cố Hoài Ninh hừ một tiếng, nắm tay cô đi ra ngoài. Anh đã sớm “giáo dục” rồi, bảo đi học nấu ăn với Thím Trương, tới lúc muốn ăn cũng có thể tự mình nấu được, bây giờ thì sao? Xem ra là phải huấn luyện mới được.
Xe đã lái đi thật xa Lương Hoà mới nhớ tới một vấn đề, bắt đầu nhấp nhổm đứng ngồi không yên, “Mẹ vẫn chưa đồng ý chuyện của chúng ta mà anh?”
Cố Hoài Ninh không thèm nhìn cô, chăm chú lái xe, “Chúng ta không cần mẹ đồng ý, chỉ cần thông báo qua là được.”
Ba đã đồng ý rồi, mẹ cũng đừng hòng phản đối được. Anh hiểu rõ điều này.
“Thế, chúng ta cứ như vậy đi luôn hả?”
Anh cười, nghiêng đầu nhìn cô, “Nói là bỏ trốn cũng được.”
Trời ạ! Lương Hoà kinh ngạc, nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của anh lập tức liền hiểu là mình bị anh đùa giỡn, có điều cô không nổi giận lên được.
Bây giờ cô đã không kịp đổi ý nữa, ban sáng đã gửi đơn từ chức vào mail của Lục Thừa Vấn rồi, cũng đã gọi điện nói cho Hạ An Mẫn, bị cô cô rít gào oanh tạc một trận, cuối cùng cô bạn vẫn chúc phúc cho cô, hi vọng cô sớm có tin vui. Lương Hoà bị bạn trêu chọc cười vang một trận, nhưng tràn đầy hạnh phúc.
Cô sống ở đây đã nhiều năm lắm rồi, mỗi một cành cây ngọn cỏ đều vô cùng quen thuộc, có những kỷ niệm đẹp đẽ, cũng có những ký ức đau xót không thể
nào quên. Nay phải rời đi khỏi nơi này, mặc dù tâm trạng có trống vắng quyến luyến, nhưng cô cũng ngập tràn chờ mong vào những điều tốt đẹp ở tương lai.
Lúc thu dọn hành lý Lương Hoà mới phát hiện ra là mình không có nhiều đồ để mang theo, loay hoay một hồi cô mới xếp được hai vali nho nhỏ.
Đợi khi anh mang hành lý đưa đi gửi Lương Hoà vẫn chưa hết bất an, băn khoăn với anh: “Chúng ta cứ thế đi luôn thôi sao?”
Cố Hoài Ninh nghiêng đầu nhìn cô trả lời “Chẳng lẽ còn phải xin chỉ thị của cấp trên nữa mới được? Ừm.. có lẽ anh nên gọi điện báo trước là mang theo người nhà thì tốt hơn.”
Lương Hoà rầu rĩ “Anh hiểu ý em muốn nói gì mà. Em nói là bên chỗ ba mẹ ấy, làm thế nào bây giờ?”
Chồng cô mỉm cười “Mặc kệ đi, cứ xem như là chúng ta đang bỏ trốn.”
Vừa mới nãy còn chào Chị dâu, bây giờ ngoắt một cái đã xưng anh ngay được. Mồm mép thật trơn tru. Lương Hoà kinh ngạc vì anh vô cùng nhưng vẫn không tỏ thái độ gì, chỉ cười cười gật đầu.
Cố Hoài Ninh thấy nụ cười của cô qua kính chiếu hậu, anh nhìn một lát rồi lặng yên rời mắt ra bên ngoài. Vừa xem tình hình giao thông ngoài đường anh vừa hỏi Triệu Kiền Hoà “Danh sách khen thưởng diễn tập đã báo xuống chưa?”
“Có rồi, đã gửi xuống từ sớm. Đoàn chúng ta có Cao Vịnh Quân được tặng ba lần huy chương chiến công. Cậu ta vốn là kỹ thuật viên, bây giờ có hi vọng thăng cấp cao hơn rồi.” Triệu Kiền Hoà liếc nhìn Cố Hoài Ninh, thấy sắc mặt anh vẫn bình thường mới tiếp tục nói, “Nhưng mà Đoàn bộ vẫn có người không