Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342045

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2045 lượt.

ồi ở trên giường, tiếng máy sáy ‘ rì rì ‘ vang lên bên tai. Mạnh Cổ đang giúp cô sấy tóc, vừa sấy vừa chê bai tóc cô quá dài, sấy rất tốn sức, cô bảo để cô tự sấy.
Trần Nhược Vũ vừa sấy tốc vừa hỏi: “Bác sĩ Mạnh, liệu mẹ anh có nói chuyện này với cha anh không?”
“Chắc là có.”
“Vậy hai người có chạy lên đây phản đối không?”
“Đương nhiên là không. Nếu muốn phản đối, hai người họ sẽ tìm lúc khác.”
“Vậy ...”Trần Nhược Vũ rất muốn hỏi hai người thực sự sẽ phản đối chuyện này chứ. Bởi gia đình cô và nhà anh hơi khác nhau, cho nên cả hai bên có gặp mặt chưa chắc đã thành đôi.
“Nếu là cha mẹ em, khẳng định hai người ấy sẽ xông lên ngay.”
“Vậy em cảm thấy tiếc khi cha mẹ anh không có động lực làm chuyện ấy? Nếu vậy anh sẽ gọi điện thoại cho họ lên đây ngồi chơi.”
“Này.”Anh chỉ biết đùa bỡn cô, cô đấm cho anh một cú.
Nắm đấm chưa kịp trúng người anh thì đã bị anh hôn. Nhịp tim Trần Nhược Vũ bắt đầu đập nhanh hơn, sau đó cô nghe thấy tiếng Mạnh Cổ: “Trần Nhược Vũ, hôm nay em nói yêu cầu của em với anh. Còn anh thì chưa nói yêu cầu của anh đối với em.”
“Anh còn có yêu cầu với em sao? Em tốt đến thế còn gì nữa!”Trần Nhược Vũ trừng mắt với anh.
Mạnh Cổ cười haha, đụng đầu mình vào đầu cô một cái: “Trần Nhược Vũ, anh phát hiện nếu như mình không nhớ đến em, không nhớ đến nụ cười của em thì những lúc như vậy anh cảm thấy tâm trạng rất tệ.”
“Tâm trạng của em bây giờ rất tệ, như sét đánh ngang tai đây.!
Mạnh Cổ nói tiếp: “Anh muốn hỏi em một câu.”
“Là câu gì?”
Anh nhìn vào mắt cô một lúc lâu, sau đó nói: “Trần Nhược Vũ, anh từng có ba người bạn gái. Cũng từng có tình cảm rất sâu đậm, thậm chí anh còn nghĩ tới việc sẽ kết hôn, hiện tại người ấy đã quay về tìm anh. Trong lòng anh cảm thấy rất khó chịu, anh thấy rằng trong chuyện tình cảm anh rất thất bại.
Anh đẹp trai, nghề nghiệp sáng lạn, có rất nhiều con gái thích anh, trước đây có không ít người theo đuổi, khẳng định một điều rằng sau này cũng sẽ có người theo đuổi. Yêu cầu của anh rất cao, tính hay soi mói, cũng rất ích kỉ. Công việc của anh bận rộn, có lẽ về sau còn bận hơn nữa.
Gia đình anh rất trong mong về anh, có kì vọng rất cao, anh đối với chính bản thân cũng có yêu cầu cao. Công việc của anh áp lực rất lớn, anh hoàn toàn không thể khiến nó không ảnh hưởng đến cuộc sống cá nhân. Anh không có thời gian chăm sóc bạn gái thường xuyên, anh không lãng mạn, nói chuyện thì khó nghe, tính tình thì cực xấu, anh rất bá đạo, thích người khác phải nghe lời anh. Trần Nhược Vũ, anh là vậy đấy, em có dám yêu anh không?”
Dám không? Không dám cũng yêu rồi mà.
Bây giờ hỏi không thấy muộn sao?
Trần Nhược Vũ chăm chú nhìn anh. Anh nói xong, toàn thân không hề nhúc nhích, cũng nhìn cô rất chăm chú. Cô biết, anh đang đợi câu trả lời của cô. Trần Nhược Vũ híp mắt lại, cô nghĩ nên trả lời bằng một câu nói phải thật đặc biệt, vô cùng cảm động đầy khí phách để cho anh cả đời này cũng không thể quên được.
Thế nhưng, nghĩ cả nửa ngày cũng chẳng nghĩ ra được câu nào.
Vì thế, cô đưa tay ôm lấy anh.
Ôm thắt lưng của anh, đầu đặt ở bả vai anh, kề sát với đầu của anh.
Mạnh Cổ rất sửng sốt, sau đó anh cũng đưa tay lên ôm cô, rất chặt, đem cô ghì sát vào trong lồng ngực của mình.
“Bác sĩ Mạnh, anh đã rất tốt với em rồi. Anh nhận ra khuyết điểm của mình ở đâu, sau này cũng có thể sửa. Đừng nghĩ rằng vì em là bạn gái của anh nên anh được đằng chân lâng đằng đầu được đâu. Em cũng có suy nghĩ riêng của mình. Còn nữa, biết ưu điểm của mình là gì thì phải phát huy nhiệt tình vào, mỗi ngày phải bày ra bộ mặt đẹp trai ngời ngời cho em ngắm, còn phải thường xuyên cười nói với em, phải đối với em thật dịu dàng.”
Ừm, cô ngừng lại một chút, nghĩ thêm xem nên nói gì, cô còn muốn nói nữa. Nhất thời không nghĩ ra, vì thế Trần Nhược Vũ bèn đưa ra tổng kết: “Tóm lại, anh phải đối xử tốt với em một chút, bằng không, anh sẽ chẳng đi đâu tìm được cô bạn gái đối với anh tốt như em đâu.”
“Trần Nhược Vũ, em đang nói linh tinh cái gì thế.”Mạnh Cổ khẽ đẩy nhẹ người cô ra, trừng mắt nhìn cô: “Rốt cuộc em có tìm thấy trọng điểm trong câu nói của anh không.”
Cô đang nói vào trọng điểm mà, không đúng chỗ nào chứ? Bảo anh phải đối xử tốt với cô, mà cô cũng sẽ đối xử tốt với anh, trọng điểm quá rõ ràng rồi còn gì.
Hai người đọ mắt với nhau một lúc, cuối cùng người đầu hàng trước là Mạnh Cổ: “Thôi, bỏ đi bỏ đi. Đầu óc em có vấn đề, nói với em chỉ lãng phí tình cảm.”Anh nhét cô vào trong chăn: “Em đi ngủ đi.”
Thế nhưng, Trần Nhược Vũ vẫn còn có chuyện cần nói.
“Bác sĩ Mạnh, hôm nay là ngày đầu tiên chúng ta chính thức hẹn hò. Mới có hẹn nhau một ngày mà đã hồn bay phách tán, bốn bề dậy sóng rồi.”
“Em suy nghĩ nhiều quá.”
Cô đúng là suy nghĩ nhiều, sau đó nghĩ tới trọng điểm nào đó: “Bác sĩ Mạnh, toilet anh đừng vào, anh dùng toilet ở phòng anh đi.”
“Mới đó mà đã khẳng định chủ quyền rồi sao?”
“Tóm lại anh đừng vào đó.”
Bảo anh đừng vào anh càng phải vào đó. Sau đó anh nói: “Đồ lót của em phơi ở đó không có gió, anh đem ra ban


XtGem Forum catalog