Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342048

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2048 lượt.

công phơi cho em.”
Trần Nhược Vũ mặt đỏ như gấc, anh nói xong liền cất bước, nói là hành động luôn.
Bởi vì cô mệt cho nên lười phê bình anh. Cô nhắm mắt lại, nghĩ tới đang ở trong một căn phòng xa lạ cô sẽ không ngủ được. Nhưng khi nghe thấy Mạnh Cổ nói ‘ chúc ngủ ngon’ sau đó anh đặt một nụ hôn vô cùng dịu dàng khiến cô cảm thấy rất thoải mái, sau đó cô liền dễ dàng chìm vào giấc ngủ.
Trần Nhược Vũ ngủ thẳng đến sáng.
Trần Nhược Vũ tỉnh giấc bởi vì Mạnh Cổ đánh thức. Mở mắt đã nhìn thấy Mạnh Cổ đứng cạnh giường của cô, anh nói, anh đã đến giờ đi làm, bảo cô vệ sinh cá nhân rồi đi làm, đừng để bị muộn. Sau đó, anh đưa chùm chìa khóa nói đây là chìa khóa nhà anh. Bảo cô khi nào ra ngoài nhớ khóa cửa lại.
“Uhm.”Cô nhìn chùm chìa khóa đến ngây người.
“Tỉnh ngủ chưa?”Anh véo má cô.
Cô cảm thấy tỉnh táo hơn một chút. Anh lại dặn: “Không được làm mất chìa khóa nhà anh, nhớ cất cho kĩ.”
“Uhm.”Sáng sớm đã phê bình cô. Anh còn lợi hại hơn cả mẹ cô.
“Chụt.”Anh hôn một cái rõ kêu lên mặt cô. Sau đó đi làm.
Trần Nhược Vũ nghe thấy tiếng đóng cửa mà ngây ngô đến nửa ngày chưa tỉnh. Nhìn đồng hồ, còn chưa đến 7h30. Cô ngồi một lúc để tỉnh táo hơn. Đúng rồi, ác bá tiên sinh nhà cô đi làm rất sớm.
Thế nhưng, không phải các nhân vật nam nữ chính mỗi khi thức dậy đều rất lưu luyến lẫn nhau, ôm nhau rồi nói những lời mật ngọt sao, lúc đó còn không nỡ rời nhau nữa ấy?
“Hì.”Trần Nhược Vũ ngã xuống giường, dùng chăn che mặt lại.
Được rồi, dù sao tối hôm qua hai người cũng không xảy ra chuyện gì buồn nôn cả. Ví dụ như bắt hai kẻ thông dâm cũng không xảy ra, anh nói lời từ biệt với cô cũng chẳng lãng mạn, phơi đồ lót cho cô không thể cho là lãng mạn được. Tóm lại là không lãng mạn.
Cho nên, hai người không phải cặp đôi yêu nhau bình thường. Trần Nhược Vũ chậm chạp rời giường.
Ngày thứ hai sau khi chính thức yêu nhau, thực sự không có màn mở màn lãng mạn.






Quyết định gây shock
Trần Nhược Vũ tới công ty, tìm chìa khóa của cô rồi xỏ chiếc chìa khóa của Mạnh Cổ thành một chùm, nhìn thấy chiếc chìa khóa nhà của anh cô lại mỉm cười, trong lòng có cảm giác ngọt ngào không nói nên lời.
Đây là lần đầu tiên cô cẩm chìa khóa của một người đàn ông độc thân.
Đến giữa trưa, thân là bạn gái đương nhiệm của anh, Trần Nhược Vũ nghĩ mình nên làm một chuyện gì đó. Đúng rồi, nên quan tâm đến vấn đề ăn uống của anh.
Cô gởi tin nhắn cho anh, hỏi anh đã ăn sáng chưa? Bữa trưa đã ăn chưa?
“Kiến thức của anh đối với phụ nữ quá nông cạn.”Trần Nhược Vũ hoàn toàn đúng lí: “Phụ nữ trọng cả sắc lẫn bạn. Cả hai thứ đều muốn đạt được.”
“...”
Đầu dây bên kia im lặng khiến Trần Nhược Vũ có chút áp lực, cô khụ khụ hai tiếng, để ra điều rằng cô không hề làm sai gì cả.
“Trần Nhược Vũ, tính cách ngang ngược của em ngày càng tăng dữ dội.”Rốt cục anh cũng lên tiếng.
“Nên thế, nên thế.”Phải nói là gần mực thì đen.
“Vậy tối nay anh chỉ ăn ở căn tin thôi.”Anh dõng dạc tuyên bố, giống như vẻ đang sa đọa vì không có người quản lí bữa ăn của mình.
“Này.”
“Em cứ hẹn hò cho vui vào, đừng lo lắng cho anh.”
Trần Nhược Vũ hết chỗ để nói. Đây là lời nói của người đàn ông 30 tuổi sao?
“Anh không được ăn đồ ăn ở căn tin, dinh dưỡng sẽ không đủ.”Là bạn gái của anh, cô nên bày tỏ chút thái độ.
“ Căn tin ở bệnh viện còn được mệnh danh là căn tin dinh dưỡng.”
Anh còn nhấn mạnh cơ đấy.
Vẻ mặt Trần Nhược Vũ đen sì: “Anh đừng làm loạn.”
“Em không phải xen vào chuyện của anh.”
“Vậy được thôi.”Cô sẽ không lo cho anh nữa, nói xong cúp luôn điện thoại.
Tan sở, Trần Nhược Vũ đi thẳng về nhà. Đến bến đỗ xe bus, cô thấy Chu Triết và một cô gái trẻ tuổi đang đứng nói chuyện.
Chu Triết nhìn Trần Nhược Vũ gật đầu thay cho chào hỏi. Trần Nhược Vũ mỉm cười chào lại, sau đó nhìn thấy cô gái kia đang nhìn chằm chằm vào cô, cô cũng mỉm cười chào lại.
Cô gái kia thoáng chút ngại ngùng nhìn Trần Nhược Vũ nở nụ cười bẽn lẽn.
Gặp thì cũng gặp rồi, Chu Triết liền đứng ra giới thiệu: “Đây là hàng xóm cùng khu nhà của tôi, Trần Nhược Vũ. Đây là đồng nghiệp của tôi, Lục Bảo Ny.”
Hai cô gái nhìn nhau chào hỏi, sau đó Trần Nhược Vũ đi về nhà.
Lương Tư Tư đã về tới nhà, cô ấy tặng cho Trần Nhược Vũ một bộ quần áo và đôi giày mới. Hai người gặp lại nhau đều rất vui mừng, vừa nói vừa cười một lúc lâu. Sau đó, Lương Tư Tư bảo Trần Nhược Vũ mặc thử quần áo cô ấy mua xem sao. Số đo rất vừa vặn, Trần Nhược Vũ vô cùng thích.
Vì thế Lương Tư Tư nói rằng cô ấy mặc luôn đi, còn trang điểm cho Trần Nhược Vũ nữa, sau đó chính mình tự trang điểm và mặc quần áo, hai cô gái xinh đẹp cười hihi haha bước ra khỏi cửa đi ăn tiệc linh đình.
Ra đến cửa, Lương Tư Tư đang vẫy tay đón xe, Trần Nhược Vũ nhìn về phía bến đỗ xe bus thấy Lục Bảo Ny đang ngồi đó khóc.
Trần Nhược Vũ vội vàng kéo tay Lương Tư Tư.
“Sao vậy?”
“Cô gái mặc áo khoác màu lam ngồi ở kia là đồng nghiệp của Chu Triết. Lúc mình về thì gặp cô ấy ở dưới nhà. Không b