Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341964
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1964 lượt.
anh thấy tôi không bằng bạn ấy sao?”
“Sao vậy? Cô muốn thử tôi?”
Anh quả nhiên là đoán ra được. Lương Tư Tư cười haha.
“Bác sĩ Mạnh, tôi và Nhược Vũ ở chung với nhau được hơn một năm, chúng tôi chia sẻ rất nhiều chuyện. Tôi từng hỏi qua bạn ấy, muốn tìm một người đàn ông như thế nào, bạn ấy nghĩ rất lâu, rồi trả lời rằng yêu cầu của bạn ấy không cao, tìm được người thích là thích, chỉ cần đối phương yêu mình, đối xử với bạn ấy tốt là được.”
Mạnh Cổ không nói chuyện.
“Bác sĩ Mạnh, anh có biết không? Thật ra, yêu cầu bạn trai của bạn ấy còn cao hơn so với tôi.”
“Vậy sao?”Mạnh Cổ thấy lời này không lọt tai được. Trần Nhược Vũ nhà anh quả thực chẳng có đòi hỏi gì, không tham lam, anh rất hài lòng.
“Thoạt nhìn thì không có yêu cầu gì bởi vì không biết mình có yêu cầu gì, bởi vì bạn ấy lý tưởng hóa, trên thực tế, yêu cầu của bạn ấy rất cao. Kì vọng rất cao nhưng không có cách cụ thể hóa, anh có biết vì sao không? Chỉ vì bạn ấy muốn gì cũng không biết vì không biết cho nên rất mẫn cảm, dễ dàng bị tổn thương, và cũng chẳng không biết vì sao mình lại đau khổ. Giống như hôm nay chẳng hạn, bạn ấy cáu kỉnh, bởi bạn ấy không biết xảy ra chuyện gì, sau đó còn quát nạt anh, nhưng thực tế bạn ấy cũng rất khó chịu, chỉ có điều không biết biểu đạt như thế nào. Anh đang đợi bạn ấy cúi đầu xin lỗi, làm nũng với anh, giải thích, nhưng bạn ấy lại chờ anh bình tĩnh lại.”
Mạnh Cổ biết Lương Tư Tư nói hoàn toàn đúng, Trần Nhược Vũ nhà anh suy nghĩ về tình yêu rất nhiều, nhưng đáng tiếc trọng điểm của mọi vấn đề giữa hai người luôn lệch lạc.
“Bác sĩ Mạnh, tôi thấy anh cần phải thay đổi chuyện tình cảm sao cho thật khôn khéo, anh là loại người rất khó ở chung nhưng cũng không phải là không thay đổi được, thế nhưng Trần Nhược Vũ cũng có điểm rất nổi bật. Bạn ấy có mị lực, nếu tôi là đàn ông, tôi cũng sẽ thích bạn ấy. Được rồi, tôi đi hơi xa vấn đề, kì thực là tôi muốn nói, bác sĩ Mạnh, lần này anh phản ứng hơi thái quá, làm chuyện ngu xuẩn nhưng tôi cảm thấy hai người có thể ở cùng với nhau.”
Lí luận cái kiểu gì vậy? Mạnh Cổ không nhẫn nại được nữa, hỏi: “Chúng tôi đều có tình cảm với nhau, đương nhiên là phải ở chung với nhau.”
“Có tình cảm thì sẽ ở chung sao?”Lương Tư Tư cười cười: “Bác sĩ Mạnh, anh có nghĩ tới sự chênh lệch giữa hai người không? Cuộc sống và quan niệm của bạn ấy không hoàn toàn giống với anh. Bạn ấy không thích nghe hòa nhạc, bạn ấy thích xem phim hoạt hình, anh muốn xem bản tin chính trị nhưng bạn ấy lại thích xem chương trình giải trí. Bạn ấy mua đồ ăn cũng tính từ xu một, còn tìm từng hàng để hỏi giá cả, anh đồng ý để bạn ấy tiếp tục sống như vậy không? Anh dùng đồ đắt tiền bạn ấy sẽ đau lòng, nhưng nếu là đồ bạn ấy mua thì anh sẽ coi thường, anh có thấy đó là chênh lệch không?”
Lương Tư Tư nhìn Mạnh Cổ, tiếp tục nói: “Cha mẹ bạn ấy thích sĩ diện, có lẽ sẽ đưa anh đi tới từng nhà của bạn bè, hàng xóm, họ hàng để khoe mẽ, sẽ coi anh như một món hàng, không phải vì họ túng thiếu, cũng không phải vì hám của, mà vì họ cần mặt mũi, anh hiểu chứ, vậy anh có chịu đựng được không?”
Mạnh Cổ nhíu mày, vừa định lên tiếng thì Lương Tư Tư đã nói tiếp: “Bác sĩ Mạnh, nếu anh đưa bạn ấy đi tới họ hàng nhà anh, người nhà anh sẽ hỏi bạn ấy làm nghề gì? Anh có ngại khi nói rằng bạn ấy bán bảo hiểm không? Đương nhiên, làm nghề bán bảo hiểm chẳng có gì là xấu xa, nhưng vì công việc của bạn ấy, có lẽ sẽ tìm được thêm vài hợp đồng từ người nhà anh, anh có nhận được không?”
Mạnh Cổ nâng tay, ngăn cản Lương Tư Tư nói tiếp: “Lương tiểu thư, cô không cần khoe khoang tài hiểu biết của mình, những gì cô nói tôi cũng đều nghĩ tới, có lẽ một số việc sẽ không thể hòa bình, cân bằng được nhưng tôi muốn ở bên cạnh Trần Nhược Vũ không phải nhất thời xúc động, tôi đã nghĩ tới vấn đề này từ sớm.”
“Tôi biết. Tôi đã nói, có lẽ anh thấy rằng đối với chuyện tình cảm anh sẽ lí trí, khôn khéo. Nhưng bác sĩ Mạnh à, người đàn ông đối với tình cảm không hẳn là quá khôn khéo, mà vì họ không muốn. Làm người yêu của anh, anh đã dùng lí trí để phân tích qua từng vấn đề chưa?”
“Yêu đương còn phải phân tích cái gì, Lương tiểu thư, cô nghĩ nhiều rồi, là phụ nữ cũng không nên quá khôn khéo, có đôi khi nên giống với Trần Nhược Vũ nhà tôi, ngu ngốc một chút mới đáng yêu.”
Lương Tư Tư cười haha: “Bác sĩ Mạnh, anh đừng nghĩ Trần Nhược Vũ ngu ngốc, kì thực đối với chuyện tình yêu phụ nữ mới là người khôn khéo nhất, chuyện gì đã xảy ra họ đều biết hết, chẳng qua họ đang giả vờ như ngu ngốc mà thôi. Vì sợ mất đi cho nên mới vờ như không thấy, vì sợ tổn thương cho nên mới vờ như không hiểu. Nhưng thực ra họ đều hiểu rất rõ ràng. Đàn ông nghĩ rằng phụ nữ không khôn khéo bằng mình mà tự thấy đắc chí, lại không chính bản thân mình mới là kẻ ngốc.”
“Lương tiểu thư, cô đang định dạy dỗ tôi về tình yêu để khoe khoang tình sử của mình sao?”
“Không, bác sĩ Mạnh, chuyện tình cảm nam nữ này trong lòng mỗi người đều có giáo trình cho riêng mình, cho dù chưa từng yêu đương nhưng tự bản thân họ sẽ hiểu được. Huống chi bác sĩ Mạnh