Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341969
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1969 lượt.
i nhưng đều bị mẹ của anh hung hăng dập tắt. Trần Nhược Vũ thấy tình cảnh như vậy lại càng không dám nói thêm điều gì. Cô thi thoảng liếc nhìn điện thoại trên bàn, nhưng Mạnh Cổ vẫn không gọi điện tới.
Mẹ Đường bắt đầu lê la đến việc muốn gặp cha mẹ của Trần Nhược Vũ để nói chuyện. Cô lại lắp bắp trả lời là quá sớm, vì mới quen biết Đường Kim Tài, nên chưa chuẩn bị. Mẹ Đường tỏ vẻ mất hứng. Sau đó chuyển đề tài, nói Đường Kim Tài là con trai độc nhất trong gia đình, hy vọng sau khi kết hôn sẽ ở chùng với cha mẹ anh, không nên dọn ra ngoài. Còn về tổ chức tiệc cưới, tiền mừng đám cưới, bà nói người trẻ tuổi không có hiểu biết, muốn nói chuyện trực tiếp với cha mẹ Trần Nhược Vũ.
Trần Nhược Vũ đổ mồ hôi hột, di động vẫn không có tiếng chuông, tâm trạng cô rơi thẳng xuống dưới đáy cốc, Mạnh Cổ đã đồng ý rồi nhưng vẫn không cứu cô, cô cảm thấy khó chịu.
Trần Nhược Vũ lên tiếng: “Bác à, ngại quá, cháu nhớ có việc cần làm, phải đi gấp. Không bằng như vậy đi, lần khác cháu mời hai người uống trà?”
“Có việc? Làm sao đột nhiên có việc được? Có phải cảm thấy bác đáng ghét hay không? Không phải giải thích, người già chúng tôi nói nhiều, nhưng cũng là muốn tốt cho con trẻ. Nếu hôm nay bác không đến, thì hai người sẽ nói gì với nhau chứ? Vừa gặp mặt thì nói gì được? Vậy chờ đến lúc nào mới nói đến chuyện kết hôn? Bác chỉ có gì nói nấy, có điều kiện gì cũng nói hết ra, như vậy các cháu mới có kế hoạch, cũng chỉ muốn tốt cho hai đứa thôi.”
“Không phải, không phải, thật sự là cháu có việc. Cháu, cháu quên mất, đột nhiên mới nghĩ ra.”
“Vậy Trần tiểu thư mau đi làm việc đi, tôi không làm phiền nữa.”Đường Kim Tài ở bên cạnh giảng hòa. Trần Nhược Vũ gật đầu đầy cảm kích, đang muốn gọi thanh toán, vẻ mặt mẹ Đường đầy thắc mắc: “Có chuyện là chuyện gì?”
Trần Nhược Vũ rơi vào tuyệt vọng, cô đang định chạy thì không để ý đến bất cứ điều gì thì liếc mắt đã thấy hình ảnh đẹp trai ngời ngời của Mạnh Cổ đang đi tới.
Trần Nhược Vũ mừng đến suýt rơi nước mắt. Cảm ơn thần linh, cảm ơn Mạnh Cổ tiên sinh có lương tâm, không không, nên cảm ơn Mạnh Cổ tiên sinh có lòng từ bi.
Anh không gọi điện mà trực tiếp tới đây. Vừa rồi cô đã trách oan anh. Có thể anh nghĩ cô diễn không tốt, sợ cứu không được cô, cho nên tự mình tới cứu. Anh đúng là anh hùng! Anh đúng là người lương thiện!
Mạnh Cổ đứng trong nhà hàng quét mắt một lượt, nhìn thấy khuôn mặt mướp đắng đầy khẩn trương của Trần Nhược Vũ cùng với đôi mắt lóe sáng đầy cảm kích, anh sải bước đi tới rồi dừng ở bàn của Trần Nhược Vũ.
Trần Nhược Vũ ngẩng đầu nhìn anh, chờ mong anh nói có người bị xe đâm, bị chém, bị chảy máu não, nhảy lầu ... tóm lại là có người chết chờ cô đến tiễn đưa.
Kết quả, Mạnh Cổ nói: “Vì sao hôm nay không tới khám bệnh? Chủ nhiệm Lưu khoa thần kinh đã nói có hẹn với em nhưng không thấy em tới.”
Tác giả có việc muốn nói: Được rồi, để cho bác sĩ Mạnh Cổ làm anh hùng cứu mĩ nhân, nhưng đừng mừng rỡ quá khích rồi cười hahaha.
Tôi lấy thân báo đáp, anh có muốn không?
Trần Nhược Vũ trợn mắt mồm há hốc.
Lời này nghe giống như cô là đối tượng mắc bệnh tâm thần đang chạy trốn khỏi trại thế?
Trần Nhược Vũ ngây người, cô có tưởng tượng thế nào cũng không thể nghĩ được Mạnh Cổ có thể nói ra những lời như thế này.
Quả nhiên, anh là nhân tài!
Cô hối hận, cô tự kiểm điểm bản thân, cô quá sai rồi, cô không nên ôm ảo tưởng gì với bác sĩ Mạnh Cổ. Có lương tâm, có lòng từ bi? Đối với ai, chứ với bác sĩ Mạnh là một thứ vô cùng xa xỉ.
Đường Kim Tài ngạc nhiên vô cùng, vẻ mặt mẹ Đường thì thay đổi liên tục.
“Tiểu Vũ bị bệnh gì?”
Trần Nhược Vũ nhìn rồi lại nhìn, há miệng nhưng không nói được lời nào. Nhưng, Mạnh Cổ trời sinh có bản tính bình tĩnh: “Cô ấy có bệnh thấy máu là choáng, cần đi khám ở khoa thần kinh. Thật xin lỗi, chủ nhiệm Lưu rất khó hẹn trước được, phải hẹn trước nhiều ngày, hôm nay tôi phải đưa cô ấy đi đến bệnh viện.”
Mẹ Đường sắc mặt vô cùng khó coi, Trần Nhược Vũ tự hiểu trong lòng, thấy máu là choáng có thể người già còn chưa hiểu được tường tận là gì nhưng chỉ cần nhắc đến hai chữ khoa thần kinh nhất định họ sẽ hiểu được. Cho nên, giờ phút này Trần Nhược Vũ mơ hồ cũng hiểu ra được chuyện gì đang xảy ra.
Hơn nữa, vừa rồi cô đi toilet nhiều lần như vậy, sau đó nói chuyện còn lắp bắp liên tục, cuối cùng nói là có việc đột xuất. Đúng rồi, việc cô sực nhớ ra chính là xếp hàng đi khám bệnh?
Tóm lại, chỉ cần tổng hợp tất cả các tình huống vừa xảy ra, đủ để khiến người khác chìm đắm trong vô vàn tưởng tượng.
Quả nhiên, mẹ Đường vội vàng nói: “Trí nhớ Trần tiểu thư sao lại kém như vậy, đi khám bệnh mà cũng quên. Chúng tôi không quấy rầy nữa, A Tài, chúng ta đi thôi.”
Nếu chuyện này xảy ra cách đây một phút trước, Trần Nhược Vũ sẽ vui mừng đến mức đứng lên vỗ tay rầm rầm, thế nhưng bây giờ cô lại trơ mắt nhìn mẹ Đường dẫn theo Đường Kim Tài rời đi, trong lòng nảy ra chút đáng tiếc, thật ra cô muốn kéo hai người họ lại để giải thích bệnh thấy máu là choáng không phải bệnh thần kinh, còn khoa thần kinh