Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341965
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1965 lượt.
đi lâu vậy, có phải cơ thể không thoải mái?”
“Không phải, không phải, cảm ơn bác đã quan tâm.”Trần Nhược Vũ cảm thấy hơi nhạt nhẽo, cô uống một ngụm cacao, không quá nóng, vị ngọt rất dễ chịu.
“Tiểu Vũ, nhà cháu còn những ai? Nếu cùng A Tài kết hôn, người nhà sẽ đến chứ?”
Trần Nhược Vũ cố gắng duy trì nụ cười: “Bác à, bây giờ nói chuyện này vẫn còn quá sớm, cháu với anh Đường vừa mới quen biết nhau.”Cô vừa nói vừa lặng lẽ nhìn Đường Kim Tài, đối phương cũng dùng ánh mắt đầy lỗi lầm nhìn lại cô.
“Không còn sớm nữa đâu. A Tài đã 30 rồi. Tiểu Vũ, cháu cũng không còn nhỏ nữa, chắc cũng đã 26 đúng không? Cũng nên nhanh chóng cưới đi thôi, người làm mẹ như ta cũng không thấy nhanh. Bác cũng quen biết với Triệu Hạ, hai bên làm ăn qua lại cũng được một thời gian, cô ấy rất tốt, bác cũng rất thích Triệu Hạ, người mà cô ấy giới thiệu khẳng định không phải chọn lựa qua loa. Bác thấy ngoại hình cháu cũng được, trán đủ rộng, lông mi rất đẹp, vành tai tròn, ánh mắt trong trẻo, là tướng có phúc.”
Vận đen xếp hàng đến với cô có thể sánh ngang trường thành, có phúc sau này cũng chưa biết được. Trần Nhược Vũ thiếu chút nữa nhịn không được phải bật cười.
Nhưng mẹ Đường còn nói tiếp: “Đúng rồi, một tháng Triệu Hạ trả lương cho cháu bao nhiêu?”
“Cháu, cháu không có lương, cháu làm đại lý, ăn phần trăm sản phẩm.”
“Vậy thì là bao nhiêu?”Mặt mày mẹ Đường nhăn lại.
Trần Nhược Vũ cầm cốc nhấp một ngụm cacao thật sự cô không quan tâm đến vấn đề này.
“Quên đi, việc này cũng không phải vấn đề gì lớn. Đến lúc đó, cháu đến chỗ cô làm việc là được rồi. Là công ty của gia đình, dù sao cũng tiện hơn, không nên làm việc cho người ngoài. Chúng ta cũng không cần con dâu phải kiếm tiền nhiều tiền, chuyện đó không quan trọng. Cháu cũng đã 26 tuổi rồi, cũng nên sớm có con là vừa. Nói thực, tuổi 25 là sinh con tốt nhất, bây giờ đối với cháu là hơi muộn.”
Vậy cô đi tìm một người 25 tuổi mà lấy làm con dâu đi. Trần Nhược Vũ đứng ngồi không yên, cảm thấy xương sống với mông đau nhức.
“Bác à, chuyện đó còn quá sớm. Bác uống trà đi.”
“Haiz, thanh niên đúng là không biết lo lắng là gì, cho nên sau này lớn tuổi rồi, sinh con sẽ không được thông minh. Đúng rồi, nói đến con cái, bác cũng đã đặt sẵn cho con A Tài một cái tên, cũng chuẩn bị vài tên khác dự bị, cũng được lắm, đến lúc đó, ngay cả tên của con cũng không cần các cháu phải lo, bác chuẩn bị hết rồi. Mặt khác, hiện tại nhiều nhà trẻ không đạt chất lượng nên bác cũng đã chọn sẵn, mấy nhà trẻ ở gần nhà bác, bác cũng đã xem qua. Đến lúc đó, chuyện đứa nhỏ cứ giao cho bác, không cần mời bảo mẫu, cũng không dùng đến người nhà của cháu phải lo ...”
“Bác à, thật ngại quá, cháu muốn đi toilet.”Trần Nhược Vũ nhịn không được, lấy cớ đi toilet.
Trần Nhược Vũ trốn vào toilet gọi điện, chết mất thôi, dạ dày bỗng nhiên đau quá.
“Bác sĩ Mạnh, tôi thực sự hết cách rồi. Anh đến giúp tôi đi.”Trần Nhược Vũ đã quên mất lúc trước cô đã vô lễ khi không nói tạm biệt mà vội vàng cúp máy anh để gọi điện nhờ vả Lương Tư Tư và Cao Ngữ Lam.
“Em muốn tôi giúp như nào?”Mạnh Cổ tức giận, nhưng không cúp điện thoại của cô, xem ra vẫn còn hi vọng. Trần Nhược Vũ cảm động đến bủn rủn cả người.
“Sẽ không làm phiền nhiều đến bác sĩ Mạnh, chỉ cần anh gọi một cú điện thoại, phối hợp diễn với tôi, chỉ cần truy hồn tôi đi có việc gấp là được.”
Mạnh Cổ thở dài: “Trần Nhược Vũ, gọi điện thông báo có việc gấp, em tự mình diễn đi.”
“Không được, không được, tôi không thể diễn một mình được, diễn một mình tôi diễn không đạt. Phải có tiếng chuông điện thoại vang lên, tôi mới có cảm giác chân thật như thế mới diễn được. Hơn nữa, anh không biết đâu, mẹ anh ta rất lợi hại, có thể tự mình nói không ngừng, cũng không cần biết người khác định nói gì, có muốn nghe bà ấy nói hay không. Bà ấy còn đã nghĩ đến nhà trẻ cho cháu nội tương lai, rồi mơ mộng đến viễn cảnh cháu nội đi học tiểu học, lên đại học còn xa vời hơn nữa là được bế cả chắt. Tôi hoàn toàn không có cách nào, bà ấy càng nói đầu óc tôi càng trương phình lên, không thể hỏi được, nếu không có anh cùng diễn với tôi, tôi nghĩ mình sẽ làm lộ chuyện mất, lúc đó sẽ xấu hổ lắm.”
“Trần Nhược Vũ, em nói xem, tôi nên nói thế nào?”
“Muốn nói cái gì cũng được, nhưng mà bây giờ đừng nói vội, hôm nay tôi đủ thê thảm rồi. Bác sĩ Mạnh, mọi thù hận cứ giữ lại để về sau, bâu giờ giúp tôi đi đã.”
Điện thoại bên kia im lặng mấy giây: “Được rồi, em chờ đi.”
Trần Nhược Vũ thở hắt ra, cất điện thoại đi, vốc nước lạnh lên rửa mặt, tỉnh táo được hơn rồi, rồi tự làm bài tập tâm lý cho mình, rồi trở lại chỗ ngồi.
Mẹ Đường lại một lần nữa quan tâm đặc biệt tới cơ thể của cô, lần này còn trực tiếp hơn, hỏi có phải thận cô có vấn đề. Sau đó, nói đến lịch sử của Đường gia vất vả như nào để xây dựng được cơ nghiệp, tuy rằng là công ty nhỏ nhưng công việc làm ăn rất ổn định. Tiếp đó, tự nói sẽ an bài cho Trần Nhược Vũ một chức vụ trong công ty, ròi giới thiệu sơ qua về công việc cho cô biết.
Đường Kim Tài ở bên cạnh muốn chen vào để chấm dứt đề tà