XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341993

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1993 lượt.

>Cả đêm không ngủ khiến tinh thần cô uể oải vô cùng. Đường Kim Tài gọi điện về chuyện thẻ khám, anh ta nói cô mới nhớ tới, hẹn địa điểm để đưa thẻ khám cho anh ta.
Đường Kim Tài nói cảm ơn, còn nói nhất định phải mời Trần Nhược Vũ và Mạnh Cổ bữa cơm. Trần Nhược Vũ một mực từ chối, đừng đùa chứ, cô và ác bá tiên sinh bây giờ đang đối đầu nhau, sao có thể cùng nhau ăn cơm được chứ?
Tên ác bá tiên sinh không có lương tâm, cả một ngày không để ý đến cô, điện thoại cũng không gọi, tin nhắn cũng không gởi, chẳng lẽ ngay cả cặp lồng cơm của cô cũng bỏ qua sao?
Cô buồn bã, ỉu xìu cả ngày cho đến lúc tan làm, tâm trạng rầu rĩ đi tới bến xe bus, lúc này di động vang lên, cô vội lấy ra.
Mạnh Cổ!
Trần Nhược Vũ hơi run rẩy, tim đập nhanh. Cố gắng bình tĩnh hơn, ho khan vài tiếng, lúc này mới nghe máy.
“Em tan làm rồi sao?”
“Uhm”Trả lời ngắn gọi, vô cùng lạnh lùng. Trần Nhược Vũ đối với biểu hiện của mình rất hài lòng.
“Vậy cái móng giò của em, ăn như nào? Bỏ vào lò vi sóng hâm nóng lại là được hả?”
“Dùng nồi đun, không cần đổ thêm nước, anh chỉ cần đổ toàn bộ vào một lượt là được, bên trong có nước rồi, đừng dùng lò vi sóng.”
“Quá rắc rối.”Anh tự nhiên lên cơn.
Trần Nhược Vũ mất hứng, miếng ăn tới miệng rồi còn kêu phiền, nếu cô mà còn nấu cho anh đồ ăn nữa cô sẽ là heo!
“Nhiều như vậy, mình tôi ăn không hết.”Anh còn tìm cớ để bắt lỗi cô.
“Anh không được đổ. Rất đắt đó, tôi còn nấu rất lâu nữa, tôi cảnh cáo anh, anh không được lãng phí.”
“Vậy được rồi, mai tôi mang phần còn lại đến bệnh viện, cùng đồng nghiệp ăn.”
Trần Nhược Vũ tiếp tục mất hướng. Cô vất vả làm như vậy anh còn đem đi mời người khác ăn. Cô nghĩ lại lần nữa, nếu cô còn nấu nữa cô sẽ là heo!
“Đúng rồi, hôm nay y tá Điền hỏi vì sao mà môi tôi bị sưng.”
Trần Nhược Vũ dựng thẳng lỗ tai lên: “Vậy, anh nói như nào?”Cô biết ngay, biết ngay, người khác sẽ hỏi mà.
“Cô ấy hỏi có phải tôi bị đụng vào đâu không, tôi đành nói cho cô ấy biết, tôi bị cắn.”
Trần Nhược Vũ ngây người.
“Anh nói gì?”
“Tôi nói là bị em cắn.”
“Bác sĩ Mạnh.”
“Em không cần lớn tiếng như vậy, tôi vẫn nghe rõ.”
Trần Nhược Vũ hít một hơi thật sâu, bình tĩnh, phải thật bình tĩnh!
“Bác sĩ Mạnh, anh quả nhiên rất khéo léo.”
“Nào có, tôi chỉ nói ra sự thật thôi.”
“Chẳng lẽ anh không biết trau chuốt tỉ mỉ hơn trong câu nói của anh sao?”
“Không cần thiết. Không phải em nhắc nhở là y tá Điền có ý với tôi sao? Như vậy vừa hay, tôi khéo léo nói cho cô ấy biết.”
Cô lại bị lợi dụng! Trần Nhược Vũ tức giận.
“Y tá Điền vốn đã ghét tôi, anh nói như vậy khẳng định cô ấy càng ghét tôi.”
“Em không muốn gả cho cô ấy, em sợ cô ấy ghét làm gì?”
“Tôi không muốn người khác ghét tôi. Tôi không làm sai chuyện gì cả, chuyện này là anh sai, anh khiêu khích tôi trước. Tôi chỉ vì trả thù mà đụng vào anh thôi. Anh nói như vậy với cô ấy, cô ấy nhất định sẽ nghĩ tôi đã làm gì anh, phá hoại danh dự của tôi, tôi còn muốn ra đường gặp gỡ người khác ...”
“Trần Nhược Vũ!”Cô còn chưa nói xong đã bị anh cắt ngang.
“Sao?”Cô trở nên hung hăng.
“Ngày mai tôi mang chân giò tới bệnh viện, chắc chắn họ sẽ hỏi tôi, móng giò này ai làm. Tôi là người luôn đứng về chính nghĩa, sự thật cho nên tôi sẽ nói em cố ý dùng cả buổi trưa để nấu cho tôi.”
Trần Nhược Vũ ngây người, mở miệng lớn, không thể nào, thủ đoạn trả thù của anh sao có thể ngoan độc đến thế.
“Nếu hôm nay chỗ móng giò này được ăn hết, ngày mai tôi sẽ không phải mang đi. Em có muốn đến đây ăn hết nó không!”
“Muốn.”
Trần Nhược Vũ đại chiến với tình cũ của Mạnh Cổ
Trong lòng Trần Nhược Vũ buồn bực vô cùng. 
Cái từ ‘ muốn ‘ đang kêu leng keng trong đầu cô. Cô muốn đi đến chỗ anh, đứng trước mặt anh chửi bới một trận. Muốn cướp cặp lồng cơm móng giò về.
Không cho anh ăn, đến ngửi cũng không được ngửi.
Có một số người tuyệt đối không thể đối tốt được. Tên ác bá tiên sinh chính là một ví dụ.
Anh chẳng những đùa bỡn, còn đùa bỡn cô ...
Được rồi, tóm lại là anh thừa dịp cô tử tế với anh đã coi thường cô! Cô không thông minh, nhưng anh nghĩ cô không có não chắc?
Trần Nhược Vũ ngồi xe bus tới chỗ Mạnh Cổ. Xe lắc lư, trong lòng bỗng nhiên như được khơi thông, kinh mạch được đả thông, thần trí tỉnh táo.
Cô quá ngây thơ, đương nhiên cái tên chết tiệt kia cũng ngây thơ. Nhưng mà cô không cảm thấy anh không hẳn là ngây thơ, anh cố ý, cố ý đùa dai với cô. Mà cô thì cứ khẩn trương là trở nên ngây thơ, không nghĩ đến chuyện lại lên cao trào đến thế. Nói chung, chuyện này là anh sai, anh bị thương là xứng đáng!
Trần Nhược Vũ càng nghĩ càng tức giận. Cô tính, cướp đồ trở lại, sau đó một tháng trời sẽ không để ý đến anh, chờ anh thức tỉnh nhận ra lỗi sai của mình, chân thành xin lỗi cô, cam đoan sẽ không dám lôi cô ra làm trò đùa nữa, lúc đó cô mới thân thiết với anh trở lại.
Khí thế bừng bừng, nguyên tắc là phải thế, không thể nhân nhượng.
Trần Nhược Vũ hấp tấp chạy tới chỗ Mạnh Cổ. Đó là khu tập thể xa hoa ở gần bệnh viện, sạch sẽ, nhỏ nhắn nhưng rất