Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341991
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1991 lượt.
ơng mà ngại ngùng không dám nói thế kia, nhất định là bị thương ở nơi bí hiểm.”Cô nhíu mày, nở nụ cười: “Nhược Vũ, có phải là bạn quá kịch liệt không? Khiến người khác bị thương?”
“Tư Tư.”Trần Nhược Vũ gấp đến mức sắp giơ cả chân lên: “Mình đang nói với bạn về một vấn đề rất nghiêm túc.”
“Được rồi, rất nghiêm túc.”Lương Tư Tư không nghĩ thế, nhưng tỏ vẻ phối hợp, làm bộ nghiêm túc nói: “Vậy, loại tình huống như này không cần xin lỗi. Lúc quá kích tình có làm bị thương đối phương, có cái gì mà phải khẩn trương chứ?”
“Không phải kích tình, không phải kiểu quan hệ này.”
“Không phải kiểu quan hệ này thì cớ gì phải khẩn trương đến thế, bạn lại không phải yêu đương với anh ta, thế thì muốn như nào.”Lương Tư Tư nhìn cô, nói tiếp: “Nhưng mà thôi, nhìn dáng vẻ này của bạn không thể nói là không có quan hệ gì được. Aiz, bạn nói xem, mình nên nói gì?”
“Không thế nào cả, chỉ là bạn thân.”
Trần Nhược Vũ còn chưa nói xong, Lương Tư Tư đã lên tiếng cắt ngang: “Bạn bình thương và bạn tốt là hai việc khác nhau, bạn tốt bình thường sẽ không như này.”
“Tư Tư, bạn đừng quấy rối.”
“Mình đâu có, mình đang giúp bạn phân tích đó thôi.”
Phân tích cái gì? Cô muốn xin ý kiến, không phải phân tích. Trần Nhược Vũ hấp tấp nói: “Dù sao, chỉ là bạn tốt thôi. Sau đó, mình không cẩn thận, đụng phải anh ấy, khiến anh ấy bị thương. Rồi mình cảm thấy có lỗi, nhưng nếu nói xin lỗi trực tiếp sẽ rất xấu hổ, nên muốn hỏi bạn, có cách gì tốt không.”
“Chẳng may đụng phải ...”Nhìn vẻ mặt Lương Tư Tư hình như đang hiểu sang chuyện khác.
“Không phải phía dưới.”Trần Nhược Vũ giải thích. Nghĩ một lúc, ủ rũ lên tiếng: “Bỏ đi, để mình tự cân nhắc.”
“Aiz, hoàn hồn, hoàn hồn. Không phải phía dưới thì không phải phía dưới, mình cũng không nghĩ bạn sẽ làm chuyện như thế.”Lương Tư Tư bắt đầu có những suy nghĩ lệch lạc. Nói là nói vậy thôi, khuôn mặt khẩn trương như vậy, nói chuyện lập lờ như vậy, làm cho con gái phải hao tâm thổn thức như này, quả thực rất đáng ngờ.
“Trần Nhược Vũ, vậy bạn nói rõ cho mình, rốt cuộc là chuyện gì?”
“Không có chuyện gì, mình vào phòng đây.”
“Aiz, aiz, đừng nói thế, không phải quan hệ nam nữ, vậy là hai người chuẩn bị tiến tới quan hệ đó?”
“Không phải, không có khả năng. Chúng mình chỉ là quan hệ bạn bè thân thiết.”
“Một nam một nữ ở chung một chỗ với nhau, còn đụng tới đụng lui, còn bị tác động bí hiểm kích thích, không thể chỉ là quan hệ bạn bè được.”
“Ai nói thế chứ, chúng mình chính là bạn bè. Là bạn tốt, có thể cùng nhau nói chuyện, tâm sự.”Đương nhiên, có thể đem loại tình yêu này xem nhẹ xuống thì càng tốt.
“Được rồi, chỉ là thân thiết bình thường, có thể tán gẫu tâm sự, mối quan hệ mập mờ nhưng không phải là tình yêu, bạn còn nói không có khả năng. Vậy chỉ có một kiểu quan hệ bạn bè.”Lương Tư Tư ngồi lên ghế sofa, giơ ra một ngón tay.
Trần Nhược Vũ tò mò, hỏi: “Là gì?”
“Ngón giữa.”
Trần Nhược Vũ ngây người!
Cô sai rồi! Cô không nên tìm đến người cả ngày chỉ vùi đầu vào tiểu thuyết tình yêu để xin tư vấn.
Trần Nhược Vũ mặt xám tro về phòng, nằm úp sấp trên giường giả chết.
Cô với anh, thực sự chỉ là bạn tốt, chỉ là có cảm giác thân thiết hơn một chút, so với bạn bè bình thường thì quan hệ giữa cô và anh gần gũi hơn.
Với lại, sau khi bị cự tuyệt cô đã trở thành bạn tốt, đôi bên đều biết giới hạn của đối phương, cho nên cả hai mới không giữ kẽ. Chính bởi vì vậy, nên cô mới không thể khai tuốt ra được.
Sex! Loại quan hệ như này sao có thể được!
Tư Tư đang sỉ nhục mối quan hệ của hai người.
Rốt cuộc thì nên làm gì bây giờ? Nếu không thì cứ mặc kệ đi, chờ anh tìm tới cửa rồi thì tùy cơ ứng biến. Thế nhưng, liệu làm vậy sẽ khiến anh tức giận hơn không, cô cảm thấy làm vậy hình như hơi vô trách nhiệm.
Nếu không cô tặng quà anh coi như xin lỗi? Không được, không thể tặng. Anh cũng có lỗi mà, là anh lợi dụng cô trước. Cô còn có lòng tốt nấu chân giò cho anh, mua kẹo cao su cho anh, mua giấy lau tay cho anh ...
Chờ một chút, chân giò!
Trần Nhược Vũ đột nhiên nghĩ tới, không nên, không nên, chuyện này không thể không gọi được, cô vội vàng gọi điện cho anh.
“Bác sĩ Mạnh, bác sĩ Mạnh. Như này, trên xe anh có cặp lồng cơm, bên trong là chân giò mới, không phải hai cái chân thừa ngày hôm qua, anh hãy bỏ nó vào tủ lạnh, nếu không sẽ bị hỏng.”
Cô nói một hơi, điện thoại đầu kia im lặng vài giây, sau đó giọng nói đầy mây đen của Mạnh Cổ vang lên: “Trần Nhược Vũ, em gọi điện cho tôi vì chuyện này?”
“Đúng vậy, rất quan trọng. Chuyện khác có thể từ từ nói, nhưng đồ ăn không thể để qua đêm, trưa nay tôi mới nấu đó. Anh đang về nhà sao? Vậy nhớ lấy rồi bỏ vào tủ lạnh.”
“Tút tút tút.”Mạnh Cổ cúp máy.
Trần Nhược Vũ ngẩn người, cũng tức giận. Tên bác sĩ Mông Cổ chết tiệt, dám hư hỏng như vậy! Tính cách quá tệ, tính tình quá xấu! Ban nãy cô còn chút áy náy nhưng bây giờ đã biến mắt không chút bóng dáng.
Chuyện này nếu anh không xin lỗi cô trước, tuyệt đối cô sẽ không để ý đến anh.
Đến ngày hôm sau, tâm tình Trần Nhược Vũ vô cùng xấu.