Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1511 lượt.
bước vào bếp theo mùi thơm của đồ ăn. Cô bất ngờ đập một tay lên tấm cửa kéo: “Nói ngay! Có phải sáng nay anh hôn trộm tôi không?”
Bóng người màu đen trong nhà bếp từ từ quay lại, cô nhìn thẳng vào đôi mắt bình thản của anh với ánh mắt tóe lửa.
“Không!” Anh phủ nhận rồi nói tiếp: “Anh đã hôn em nhưng không hề hôn trộm. Anh định gọi em dậy, nhưng em bám lấy anh không buông, bắt anh phải hôn em.”
“…”
Vẻ khôi hài vẫn lấp lánh trong đôi mắt bình thản: “Cũng như tối qua, em đứng giữa đường ôm chầm lấy anh, bắt anh phải đưa em về!”
Thượng Linh tức giận, chuẩn bị nổi cáu nhưng từ bỏ ngay ý định khi thấy đĩa thức ăn bưng đến trước mặt. Trứng rán một mặt, bánh sandwich đã lột vỏ cắt thành hình tam giác anh tự làm, bên trong có một miếng pho mát to, ruốc và dưa chuột, còn có cả xúc xích hun khói nữa. Bữa ăn sáng thơm ngon bổ dưỡng hoàn hảo của A Thố.
Kể từ khi bác Minh lái xe đưa cậu con trai béo ú mười bảy tuổi đi khỏi nhà năm cô mười bốn, cô chẳng còn được ăn một bữa sáng nào khiến mình hài lòng cả.
Diệp Thố khốn kiếp! Rõ ràng là anh cố tình làm vậy. Thượng Linh vừa tức giận nghiến răng nghiến lợi vừa ra vẻ ngao ngán há to miệng nuốt chỗ thức ăn ngon lành trên đĩa.
“Đừng tưởng là… chỉ cần một bữa sáng… là có thể… xóa sạch hết toàn bộ… ân oán… giữa hai chúng ta!...”
“Em cứ ăn từ từ, vẫn còn cơ mà.” Anh chỉ khẽ mỉm cười. Đây là nụ cười “thương hiệu” của Diệp Thố, nốt ruồi nhỏ dưới mắt trái thoắt ẩn thoắt hiện dưới ánh mặt trời.
Thượng Linh chớp chớp mắt, tại sao chưa bao giờ cô để ý đến nốt ruồi này? Thực ra trước đây trên má A Thố chắc cũng có, nhưng do béo quá nên không thấy rõ như bây giờ. Nếu sớm để ý điều này, phải chăng cô đã không bị bắt nạt thê thảm đến mức ấy?
Điện thoại Thượng Linh đổ chuông ba lần trong lúc ăn sáng. Hai lần đầu cô không nghe, chỉ nhìn qua rồi ném vào một góc. Đến lần thứ ba, cô ngán ngẩm nhíu mày. Tính cô vốn thù dai, những chuyện nhỏ nhặt thường ngày còn không chịu thiệt bao giờ, huống hồ là chuyện tày trời như việc người yêu bắt cá hai tay. Nhưng Phong Duy Nặc lại không như vậy, cứ im lặng lảng tránh kết cục là cách mà cô ghét nhất!
Cô tự nói với bản thân mình, dù có chia tay cũng phải rõ ràng, dứt khoát. Cuối cùng Thượng Linh cũng nghe điện thoại, người ở đầu dây kia hỏi cô đang ở đâu, giọng nói điềm tĩnh đến mức lạ thường, dường như chẳng hề trách cứ gì hai cuộc gọi cô cố tình không nghe.
“Đang ở bên ngoài!” Cô đáp bừa một câu: “Đang ăn sáng với Mễ Mễ.” Nói xong cô liền hỏi vặn lại anh, đã đưa người bạn lâu ngày không gặp kia đi chơi xong chưa?
Đầu dây bên kia bỗng im lặng một lát, cô đợi rất lâu đến lúc như sắp không chịu được định gác máy, anh mới lên tiếng: “À, vẫn chưa xong, có lẽ phải mấy hôm nữa. Không cùng đón Giáng sinh với em được rồi!”
“Được! Không vấn đề gì! Dù sao Giáng sinh cũng là ngày lễ phương Tây, chẳng có gì thú vị cả!” Cô trả lời nhanh chóng: “Anh cứ đón tiếp cẩn thận “người bạn” của anh đi! Đợi anh hộ tống người ấy xong, chúng mình gặp nhau cùng nói chuyện.”
Lúc gác máy, Thượng Linh ấn phím điện thoại hơi mạnh, dường như đang cố trút hết cơn giận giữ trong lòng lên phím máy.
Thượng Linh ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt Diệp Thố đang chăm chú nhìn mình, giận dữ nói: “Nhìn cái gì? Chưa bao giờ thấy những người đang yêu gọi điện thoại cho nhau à?”
Có chút ưu phiền thoáng qua mắt anh, nhưng cuối cùng vẫn kìm nén nói: “Đêm Siáng sinh em không bận, đi tiếp khách cùng anh nhé!”
“Quan hệ giữa anh và tôi không còn như vậy nữa đâu!”
“Đây là công việc, em định công tư bất phân sao?”
“Tôi chỉ sợ anh lợi dụng việc công làm việc tư thôi!”
“Tiền tăng ca gấp năm lần!”
“Ông chủ, xin hỏi mấy giờ xuất phát vậy?” Ngay khi tự động mở miệng đồng ý, tận sâu đáy lòng mình, Thượng Linh lại nước mắt đầm đìa chán ghét chính bản thân mình một lần nữa.
Cuộc Hội Ngộ Đêm Giáng Sinh
Năm nay tuyết rơi sớm, đêm Giáng sinh, tuyết phủ trắng cả thành phố. Trong khách sạn, Thượng Linh gặp A Ảnh đang ngơ ngác còn Mễ Mễ thì bám đuôi đằng sau. Theo lời Mễ Mễ, cô đến đây để hẹn hò.
Đương nhiên Mễ Mễ vô cùng phấn chấn vì đây là lần đầu tiên A Ảnh chủ động mời. Cuối cùng Mễ Mễ còn bắt Thượng Linh chăm chỉ làm thêm giờ, không cần phải đến quán bar đón Giáng sinh cùng nữa.
Vẻ mặt hoang mang của A Ảnh hoàn toàn trái ngược với những lời Mễ Mễ nói, nhưng Thượng Linh nghĩ, người ngoài cuộc bao giờ cũng sáng suốt hơn. Chắc là A Ảnh lại bị ông chủ vô lương tâm hại rồi.
Rõ ràng anh ta đang bị lợi dụng việc công làm việc tư, nhưng Thượng Linh đã quyết tâm hy sinh anh dũng vì số tiền tăng ca gấp năm lần. Nghe nói nội dung tiếp khách của ông chủ lần này là mời họ đến một nhà hàng Nhật Bản mới mở.
Cánh cửa phòng lại bị đẩy ra lần nữa khi Thượng Linh đang chống cằm mải suy nghĩ. Người vừa bước đến nhìn thẳng vào người bên trong, đầu tiên anh vô cùng kinh ngạc khi thấy Diệp Thố ngồi bên cạnh Thượng Linh, đôi mắt anh bất chợt nặng nề tâm tối.
Ngồi đối diện chiếc bàn