Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1512 lượt.
thấp, Ôn Nhược Đồng cười dịu dàng, vỗ nhẹ vào chỗ ngồi cạnh mình: “Sao anh tìm chỗ để xe lâu thế? Mau qua đây, anh kêu đói từ nãy giờ còn gì!”
Thượng Linh nhún vai, coi như không có gì, tiếp tục cúi đầu ăn.
Một tiếng động vang lên ngay bên cạnh, cô quay đầu ra, chỉ thấy Phong Duy Nặc cởi áo khoác ngồi xuống cạnh mình.
Thực ra bàn ăn không to lắm, bàn tatami hình chữ nhật. Bao Tây Tình và Ôn Nhược Đồng lần lượt ngồi đối diện với Diệp Thố và Thượng Linh. Ôn Nhược Đồng định bảo Phong Duy Nặc ngồi cạnh mình, nhưng giờ thế này anh lại thành ra ngồi hơi chếch phía đối diện với Ôn Nhược Đồng.
Bản tính của một ngôi sao khiến Ôn Nhược Đồng không biểu hiện thái độ ra mặt, nhưng đối với Thượng Linh bây giờ, Phong Duy Nặc ngồi đâu cũng chẳng có ý nghĩa gì với cô.
“Hình như anh ngồi sai vị trí rồi thì phải!” Thượng Linh nhướng mày nhắc nhở anh.
“Thật sao, anh không nghĩ vậy!” Phong Duy Nặc mỉm cười. Không biết có phải cô bị ảo giác hay không, nhưng sau nụ cười ấy dường như còn ẩn giấu cả sự bất mãn.
Thượng Linh còn chưa kịp lạnh lùng mỉm cười đáp lại, người ở bên đã gắp một miếng lưỡi bò vào bát cô: “Ăn thử món này xem!” Nét mặt của Diệp “mỹ nhân” rất hờ hững, gần như còn không nhìn Thượng Linh nhưng đũa vẫn tiếp tục gắp đồ ăn cho đến khi gắp đầy bát cô.
Đồ ăn ngon lành trước mắt, Thượng Linh nghĩ mình cứ tập trung ăn là xong. Đang định bắt đầu đánh chén, bàn tay trái đặt trên bàn bỗng bị tóm lại. Bàn tay thon dài với những vết chai nhỏ tách ngón tay cô ra, mười ngón tay nắm chặt lấy nhau.
Cô hơi nhíu mày, nhận ra cả bàn tay phải cũng đã bị tóm lấy. Những ngón tay tuyệt đẹp của Diệp “mỹ nhân” vô cùng tự nhiên và nhịp nhàng cầm lấy bàn tay cô, tách ngón tay ra, sau đó cũng nắm chặt lại.
Thượng Linh đơ người. Cả hai tay đều bị tóm cả rồi, cô còn ăn thế nào được nữa. Muốn rút tay phải ra nhưng người đang nắm không chịu buông. Muốn rút tay trái ra, cô càng bị nắm chặt hơn.
Diệp “mỹ nhân” nhận ra tình trạng của cô, có lẽ chút lương tâm nào đó cũng trỗi dậy, anh gắp miếng gỏi cá đưa lên tận miệng cô: “Ăn nào!”
Thượng Linh sị mặt ra: “Tôi vẫn có tay!”
Từ phía bên phải, ánh mắt đang liếc nhìn Thượng Linh dần chuyển sang nhìn thẳng vào người ngồi bên cạnh cô. Ánh mắt hai người chạm nhau, cảm giác như muốn tóe lửa.
Thượng Linh thấy bàn tay trái của mình càng lúc càng bị nắm chặt hơn, đau đến nghiến răng nghiến lợi.
Diệp Thố bỗng mỉm cười, cái miệng tuyệt đẹp hơi nhếch lên, từ từ buông tay Thượng Linh ra. Đó không phải là nụ cười nhận thua mà là nụ cười của kẻ đứng trên cao nhìn xuống. Giống như sự bình thản và ung dung khi khống chế được tất cả cục diện, không thèm chấp với ai đó định phân cao thấp bằng cách thật ấu trĩ này.
Bàn tay được tự do, Thượng Linh vừa cầm được đôi đũa lên, bàn thức ăn bỗng rung ầm một lát, cốc đồ uống trước mặt đổ đầy ra người.
Cô ngẩng đầu lên, một giọng nữ vô cùng áy náy ngay lập tức cất lên: “Tôi xin lỗi, cô không sao chứ? Tôi vô ý quá! Cô mau vào nhà vệ sinh rửa qua đi!”
Thượng Linh hiểu rất rõ màn kịch sến này, cô không nhìn Ôn Nhược Đồng, mắt long lanh nhìn Phong Duy Nặc mỉm cười: “Em phải vào nhà vệ sinh gột sạch quần áo, anh có thể bỏ tay ra được không?... Anh không định bỏ tay ra ư? Vậy anh đi cùng với em sao?... Anh cứ nhất quyết không buông tay, em không tìm được lý do nào chối từ nữa, vậy ta đi thôi!”
Người đàn bà ngu ngốc là người tự mình đối phó với đàn bà, người đàn bà thông minh là người biết lợi dụng đàn ông để tấn công đàn bà. Người ta hay nói, ngực to óc quả nho quả đúng là chẳng sai chút nào.
Thượng Linh không có hứng thú muốn biết Ôn Nhược Đồng đau khổ như thế nào khi tận mắt chứng kiến Phong Duy Nặc thà vào nhà vệ sinh cùng cô còn hơn là phải buông tay, giờ này cô thấy mình thật khốn khổ.
Không phải là cảm giác đau mà thực sự cô đang muốn đánh người. Rõ ràng chính anh mới là kẻ lọc lõi xảo trá, coi cô như con ngốc, vậy mà còn dám vặn hỏi cô.
“Tại sao tối nay lại đến đây?”
“Mấy ngày nay đi cùng ai?”
“Rốt cuộc sáng hôm kia đã ăn sáng cùng ai?”
Cô lạnh lùng cười: “Anh có thể đi với người đàn bà khác, vậy chẳng lẽ em lại không được ăn sáng cùng người đàn ông khác hay sao?”
“Đúng là đi cùng hắn!” Gương mặt từ xưa đến nay luôn dịu dàng của anh giờ đây sa sầm lại.
“Đừng có ra vẻ thế, em và anh ta chẳng làm gì cả. Không giống như anh và Ôn Nhược Đồng đâu!” Cô nói thẳng với anh hôm trước cô cũng có mặt tại hộp đêm: “Mẹ kế của anh đưa em đến đó, nghe nói hai người vẫn chưa chia tay nhau. Xem chừng không chỉ có anh ghét mẹ kế của mình, mà bà ấy cũng chẳng ưa gì anh thì phải.”
“Anh và Ôn Nhược Đồng làm sao chứ?” Nụ cười thoáng qua gương mặt anh sau một hồi u ám, anh nhìn cô với ánh mắt chất chứa nhiều cảm xúc lẫn lộn như đang tra xét: “Lẽ nào người đầu tiên bỏ mặc người yêu đi cùng người đàn ông khác không phải là em hay sao?”
“Những người ôm ấp hôn hít người đàn bà khác lại là anh.”
Đôi mắt anh đã bớt u tối hơn khi nghe cô nhắc đến Ôn Nhược Đồng: “Nếu em đang phật lòng vì việc này, anh có thể nói cho em