Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341378
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1378 lượt.
hư vậy. Có lẽ do thời thơ ấu đã phải chịu quá nhiều áp lực và đả kích, những ngày mới bước chân vào nhà họ Trác, Trác Thanh Liên luôn giữ một thái độ lễ phép nhưng lạnh lùng với tất cả mọi người, khuôn mặt trưởng thành trước tuổi thờ ơ, ủ dột, đôi đồng tử sâu thẳm nhìn thấu mọi buồn vui.
Ngoại trừ bố, anh là người thân duy nhất trên thế gian này của Thanh Y. Cô ước ao có được tình cảm yêu thương của người anh ruột thịt, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không sao chạm được tới trái tim anh. Sau này, có một chuyện, đã khiến cô thay đổi suy nghĩ.
Lên lớp 11, có một nam sinh vừa bị Thanh Y “đá”, tức tối liền giở trò nói xấu sau lưng, chê cô “hàng quá đát”. Chuyện đến tai Trác Thanh Liên, anh đứng ra “xử” tên kia một trận nên thân, và còn cảnh cáo: “Trác Thanh Y là em gái tao, tao không cho phép bất cứ ai làm hại đến nó!”. Thế nhưng trước mặt Thanh Y, anh vẫn luôn giữ vẻ lạnh lùng, thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào mắt cô.
Thanh Y sau đó nghe người khác kể lại, vô cùng xúc động, lúc đó cô mới hiểu rằng, anh là người anh tốt nhất trên thế gian này!
“Phó Viêm, anh hiểu nhầm anh em rồi. Anh ấy không phải người lạnh lùng thế đâu”. Cô thở dài, “Anh ấy đã yêu ai, thì không chỉ một ngày, một tháng mà cả một đời”.
Nửa băng hà, nửa liệt hỏa. Có thể có được tình yêu chân thành mà sâu sắc của người đàn ông như thế, Đỗ Tịch Nhan quả là có phúc!
Cách sau cánh cửa, Trác Thanh Liên cầm bao thuốc trên bàn trà lên, lấy ra một điếu, châm lửa.
Anh hít một hơi sâu, rồi từ từ nhả khói. Đôi đồng tử màu hổ phách, trên nền khói thuốc bàng bạc, sâu thẳm như màn đêm ngoài cửa sổ.
Vừa nãy, Thanh Y nhắc đến thời cấp ba, đó là quãng đời nổi loạn, suy sụp, những tháng ngày mà anh không muốn nhớ lại.
Cậu bé Kiều Dật mười tuổi, cùng với mẹ và bà ngoại rời khỏi ngõ Tử Trúc, chuyển đến một tòa nhà rộng rãi, sáng sủa, sạch sẽ.
Cuối cùng anh cũng tìm được cha mình, nhưng người cha ấy lại đang có một mái ấm khác, với người vợ xinh đẹp dịu dàng và cô con gái thông minh lanh lợi. Kiều Dật hận ông đã bỏ rơi mình bao nhiêu năm, hận ông đã cho anh cái xuất thân không ra gì, hận ông khiến mẹ anh phải rơi vào cảnh khó xử.
Một người đàn ông, đã không bảo vệ được người phụ nữ mình yêu, lại làm tổn thương, đẩy họ vào cảnh mâu thuẫn khổ sở, ông ta có tư cách gì mà nói tiếng yêu?
Ngày cuối cùng của kỳ thi lên cấp ba, bà ngoại đột nhiên bị xuất huyết não. Anh thi xong về đến nhà, thì bà đã đi xa.
Người yêu thương anh nhất trên đời này đã ra đi. Kiều Dật quỳ trước giường bà, âm thầm rơi lệ suốt một đêm.
Có kết quả thi, Kiều Dật không đủ điểm vào trường điểm. Nhưng nhờ có bố nhận lời quyên tiền cho trường Dật Dương xây tòa giảng đường mới, thế là, anh đường hoàng bước vào trường cấp ba có tiếng của thành phố.
Năm mười sáu tuổi, người vợ hợp pháp của cha anh ốm và qua đời. Năm sau, ông và mẹ anh tổ chức hôn lễ linh đình. Kiều Dật cũng đổi tên thành Trác Thanh Liên, trở thành người con trai duy nhất kế thừa tập đoàn Trác Thị, thành “thiếu gia” trong mắt mọi người.
Thói đời nóng lạnh khó lường. Những người trước đây từng coi khinh, bài xích anh và mẹ, ngay lập tức đổi thái độ, ra vẻ cung kính lễ độ, khúm núm nịnh bợ. Mẹ anh khoan dung độ lượng, bỏ qua mọi hiềm khích trước đây, còn Trác Thanh Liên thì không sao quên được. Đặc biệt là ánh mắt hằn thù của Trác Thanh Y dành cho anh và mẹ mình.
Anh không sao quên được ánh mắt của Trác Thanh Y nhìn anh trong hôn lễ của bố mẹ. Hôm ấy, cô ta mặc một bộ váy công chúa màu hồng phấn, trước mặt mọi người thì cười nói ngọt ngào, xinh đẹp như một con búp bê.
Nhưng khi trên hành lang chỉ còn lại hai người anh và cô, cô lập tức thu lại nụ cười trên môi, đứng thẳng lưng, mắt mở to, nhìn anh bằng ánh mắt hung tợn. Nếu không thật sự đối diện, anh sẽ không bao giờ có thể tin được, một cô bé mới mười hai, mười ba tuổi đầu, lại có thể có một ánh mắt dữ tợn, oán hận chất chồng như thế.
Cô nói: “Tôi căm ghét anh, anh căn bản không xứng được mang họ Trác!”
Trác Thanh Liên không đáp lại, trong khoảnh khắc đối diện lặng im, anh rõ ràng đang ở thế yếu, cảm thấy một sự yếu đuối mà mệt mỏi không tên.
Đúng vậy, anh cũng căm ghét, căm ghét cái thứ hạnh phúc hoang đường, giả tạo này.
Từ đó, Trác Thanh Liên bắt đầu trốn học. Những môn thấy hứng thú còn miễn cưỡng ngồi nghe, phải môn không hứng thú gì, quăng sách vở cái “xoạch”, ngang nhiên lướt qua vai thầy cô giáo bước ra khỏi lớp. Thầy cô cũng vì kiêng nể cái thân thế tập đoàn Trác Thị nhà anh, chỉ biết nhìn cái vẻ mặt lãnh đạm xấc xược ấy mà không dám ngăn lại.
Trong trường không ai dám hé răng báo lại về nhà, mà bố anh thì ngày bận việc công ty, tối lo tiếp khách, bận tối tăm mặt mũi lấy đâu thời gian mà để ý. Trốn tiết, bùng học, hút thuốc, uống rượu, đánh nhau, đi bar, nhảy disco, …tất cả những thói hư tật xấu của thanh niên, Trác Thanh Liên đều coi như thứ trò tiêu khiển, lần lượt “thử sức”.
Một lũ du côn choai choai trong vùng đều bám chặt lấy anh như keo. Gặp đúng lúc loạt phim “Cổ Hoặc Tử”[3'> đang ăn khách, bọn chúng liền