Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341367
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1367 lượt.
n cũng chẳng sao, anh thật lòng thích và ca ngợi, thổi lửa nhiệt tình và dũng khí của mình vào cuộc sống của cô, biến bức tranh vốn buồn tẻ, đơn điệu ấy trở nên phong phú, sinh động.
Hẹn hò với anh, trái tim cô tràn ngập hạnh phúc dịu dàng; tối trở về nhà, cô ôm gối ngồi thừ trên sôfa, hồi tưởng lại từng giây từng phút hai người ở bên nhau, hơi ấm của anh trên từng ngón tay vẫn quấn quýt không rời.
Và cứ thế, trong một thời gian rất ngắn, tình cảm của họ tiến triển nhanh chóng.
Tịch Nhan thường nghĩ, hai người họ dường như đã yêu nhau từ lâu, nếu không sao hai trái tim có thể quyện vào nhau, hòa hợp với nhau ngọt ngào và nồng đượm đến thế?
Hoàng hôn vừa buông xuống, ráng đỏ rực một góc trời. Trong quán cà phê ánh đèn mờ mờ, tiếng nhạc dìu dắt. Ở một góc sát cửa sổ, chậu cây xanh ngăn cách tạo ra một không gian yên tĩnh cách biệt.
Tịch Nhan nửa ngồi nửa tựa trên sôfa, đầu ngối trên cánh tay Trác Thanh Liên, khe khẽ gọi tên anh như trong mơ: “Kiều Dật, tính đến hôm nay chúng ta ở bên nhau được bao lâu rồi?”
“Mười tám năm”. Anh vuốt vuốt mái tóc dài của cô, say đắm.
“Không phải, ý em là chúng ta…”, giọng cô có chút thẹn thùng, “chính thức qua lại”.
“Tính đến hôm nay, thiếu hai ngày nữa là tròn một tháng”.
“Mới thế thôi sao?”. Tịch Nhan khẽ thở dài, qua qua nghịch nghịch những ngón tay thon dài của anh, như đứa trẻ còn chưa lớn hết.
Anh xích lại gần cô, hôn nhẹ lên trán: “Hai ngày nữa là ngày kỉ niệm một tháng chúng ta yêu nhau, em muốn được tặng quà gì nào?”
“Cái này cũng cần tặng quà sao?”. Cô ngước đôi mắt mơ màng nhìn anh.
“Đương nhiên rồi”. Trác Thanh Liên cầm cốc nước trên bàn, đưa đến tận miệng cô, “Cái này anh gọi riêng cho em, đau họng uống trà hoa cúc sẽ giúp thanh nhiệt, mát họng”.
Cổ họng Tịch Nhan đau đã mấy ngày, bản thân cô cũng không mấy để tâm: “Chẳng trách được, đây là bệnh nghề nghiệp của nghề giáo viên, lúc nặng nhất, cổ họng khan đến độ nói không ra tiếng”.
“Cái gì mà bệnh nghề nghiệp? Tối qua anh lên mạng tìm hiểu rồi, bệnh của em là do bị nhiệt, phải uống nhiều trà hoa cúc, ăn uống tốt nhất chọ đồ ăn thanh đạm một chút”. Anh dỗ dành cô uống một ngụm to trà hoa cúc, “Đây là cúc trắng Hàng Châu, cúc Trừ còn hiệu quả hơn (Trừ: Trừ Châu, một địa danh ở tỉnh An Huy, Trung Quốc), để hôm nào anh nhờ người mua cho em một ít cúc Trừ Châu”.
Sự quan tâm chăm sóc của anh khiến Tịch Nhan vô cùng cảm động. Lúc ấy, trái tim trở nên mềm yếu, cô nắm lấy tay anh: “Kiều Dật, đừng tốt quá với em như thế, anh chiều em sinh hư thì sao”.
Anh cúi xuống hôn lên đôi môi hồng hồng xinh xinh của cô, “Chiều chuộng người phụ nữ mình yêu cũng là một niềm hạnh phúc, em có biết không?”
Em đương nhiên là biết rồi.
Em còn biết, được người đàn ông mà mình yêu thương nuông chiều, cũng là một niềm hạnh phúc.
Ra khỏi quán cà phê, Trác Thanh Liên cố ý kéo cô đi mua quà.
Bước vào trung tâm mua sắm lớn nhất thành phố C, đứng ở cửa thang máy, anh đột ngột dừng bước, nhìn sang Tịch Nhan, nháy mắt: “Chúng ta cùng chơi một trò chơi nhé?”
“Chơi trò gì?”, Tịch Nhan tò mò.
“Người ta vẫn nói, tình yêu là sự sắp đặt của số mệnh. Bây giờ chúng ta hãy thử xem, giữa hai chúng ta có thần giao cách cảm hay không. Từ tầng một, mỗi người sẽ bước vào một thang máy khác nhau để đi lên, mà không biết người kia sẽ đi lên tầng mấy, để xem chúng ta có cùng đi lên một tầng hay không”.
“Thế liệu có mơ hồ quá không?”, Tịch Nhan hỏi bằng một giọng không thể tin nổi.
“Không thử xem, làm sao biết được?”. Nói rồi anh đẩy cô vào thang máy phía bên trái, rồi tự mình bước vào thang máy bên phải.
Sau khi cánh cửa thang máy khép lại, Tịch Nhan bấm nút chỉ tầng năm.
Thang máy từ từ đi lên, những con số màu đỏ không ngừng thay đổi, chỉ báo số tầng.
“Tinh” một tiếng, thang máy dừng lại ở tầng năm. Tịch Nhan từ trong bước ra, đập ngay vào mắt là cái bóng cao lớn, thanh tú của Trác Thanh Liên.
Oh my God! Không hề hẹn trước, mà anh và cô thực sự bước ra cùng một tầng.
Cảm giác hạnh phúc trào dâng, nhấn chìm tất cả.
Cô bước tới, đón anh bằng vòng tay ôm nồng nhiệt
“Tịch Nhan, em thấy không?”, anh thì thầm vào tai cô, “Số mệnh đã định rằng chúng ta là một đôi”.
“Em tin”. Mắt long lanh, ươn ướt, cô ôm chặt anh hơn trong vòng tay.
Nhiều khi, tình yêu, là một thứ số mệnh, không can hệ gì tới giàu hay nghèo, xa hay gần.
Tình yêu đích thực, là tiếng gọi thiết tha nhất từ sâu thẳm tâm hồn, là sự sắp đặt kì diệu của số phận mà dù muốn trốn tránh cũng không sao tránh khỏi.
“Cô giáo Đỗ!”, bỗng dưng sau lưng vang lên tiếng gọi lanh lảnh.
Toi rồi, phen này nhất định là bị học sinh bắt gặp rồi. Tịch Nhan lạnh toát sống lưng, vội thoát ra khỏi vòng tay Trác Thanh Liên, quay người lại.
Qủa nhiên, trước mặt là hai cô nhóc nữ sinh, còn mặc nguyên đồng phục áo trắng váy xanh, trước ngực đeo huy hiêu ghi “Lớp 7/3 trung học cơ sở C”.
“Lý Lệ, Vương Tường, các em cũng tới mua đồ à?”, Tịch Nhan cố gắng giữ bình tĩnh. Trước mặt học sinh của mình, sự tôn nghiêm của người thầy tuyệt