XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em

Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em

Tác giả: Mặc Khê

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 134691

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/691 lượt.

úc ấy cửa phòng tắm bị gõ hai cái, Anh Bồi ở bên ngoài kêu: “Nếu không ra, thì tôi đi vào đấy.”
“À? Đừng đừng, tôi lập tức ra ngoài.” An Tiểu Tâm lập tức đè xuống một đống hình ảnh kiều diễm trong đầu, cuống quít bò ra ngoài sửa sang lại chính mình. Vừa hốt hoảng mặc quần áo, vừa oán giận mình, trong nhà có người đàn ông làm sao lại quên chứ? Như vậy nửa ngày Anh Bồi không biết đang giở trò quỷ gì.
Vừa mới mở ra cửa phòng, cô lập tức ngửi thấy mùi cháo thơm ngào ngạt. Cô hít hít mũi, theo mùi thơm tìm được đến phòng bếp. Liếc mắt thấy Anh đại thiếu gia đang mang một tạp dể nhỏ, tay thái thức ăn.
“Anh ở đây làm gì?”An Tiểu Tâm tò mò hỏi.
“Nấu cháo, chờ một lát là được rồi.” Anh Bồi cười cười, dùng khăn lông lau khô tay.
“Anh có thể nấu cháo à?”An Tiểu Tâm mặt chất vấn.
“Cô phải sấy tóc khô nữa chứ?” Anh Bồi không để ý tới vấn đề cô hỏi, khoác hai vai An Tiểu Tâm, trực tiếp đem cô quay ngược lại nhà vệ sinh như chuẩn bị giai đoạn làm lễ rửa tội.
Anh nhanh chóng tìm ra máy sấy tóc, cắm điện vào, từ phía sau giúp An Tiểu Tâm sấy tóc.
An Tiểu Tâm không nhịn được quay đầu lại, kinh ngạc hỏi: “Làm sao mà anh còn quen thuộc với những thứ này hơn cả tôi vậy?”
“Đừng nhúc nhích!”Anh Bồi đem mặt cô quay trở về, nghiêm túc giúp cô sấy tóc.
“Uống rượu, tóc lại không sấy khô, đầu sẽ càng đau.Tình huống xầu hơn nữa có thể sẽ bị đau nửa đầu…” Tiếng ồn ào của máy sấy tóc khiến cho lời nói của Anh Bồi bị đứt quãng, An Tiểu Tâm nghe cảm giác mình như vật cưng được cưng chiều, trong lòng không khỏi vui sướng, tuy nhiên cô cũng không dám khẳng định. Anh Bồi chen ngón tay thon dài vào tóc An Tiểu Tâm, đầu ngón tay khẽ day day da đầu của cô, thỉnh thoảng còn nhẹ nhàng xẹt qua vành tai cô như có như không.
An Tiểu Tâm cảm thấy những chỗ da được chạm qua như có dòng điện chạy qua toàn bộ tứ chi cơ thể, làm cô miệng đắng lưỡi khô, tâm khí hoảng loạn. Cô giành máy sấy từ trên tay Anh Bồi nói: “Không cần, để tôi tự mình làm được rồi.”
Anh Bồi tránh ra, tắt máy sấy trên tay, nói: “Được rồi.”
Sau đó, anh nhìn chăm chú vào khuôn mặt đỏ ửng của An Tiểu Tâm, bất ngờ búng một phát trên trán cô, nói: “Đừng có đoán mò, bản nhân tôi đối với cô cũng không có gì hứng thú đâu. Đơn giản vì không nhìn quen bộ dạng dơ bẩn của cô thôi.”
An Tiểu Tâm tức giận nhìn bóng lưng của Anh Bồi, nhỏ giọng nói thầm: “Không đánh đã khai, tự cho là đúng!”
Anh Bồi trở lại phòng bếp múc cháo ra, còn bưng thêm một dĩa rau xanh trộn tươi ngon. An Tiểu Tâm chộp lấy chiếc đũa, ngồi ở bên cạnh bàn thèm nhỏ dãi nhìn.
Cháo thơm nức mùi gạo và trứng gà, đổ ra nồi còn thêm chút mật ong, hương vị ngọt lịm, vào miệng tan ra.
Đĩa rau xanh trộn gồm măng được chần qua nước sôi, bên trên là dầu mè trộn với tỏi, thêm vài giọt mù tạt, mùi vị nhẹ nhàng khoan khoái, thích hợp ăn với cháo.
An Tiểu Tâm tối hôm qua ăn cái gì cũng đều nôn ra hết rồi, đói bụng cả ngày, nhìn thấy đồ ăn ngon như vậy sớm đã không nhịn được. Húp sùm sụp một lúc hai chén cháo, cơ hồ đem nửa gương mặt cũng vùi lấp trong chén. Đĩa món ăn cũng bị cô ăn hơn phân nửa, vừa nhai vừa phát âm thanh biểu thị sự hài lòng của mình ô ô.
Anh Bồi buồn cười gõ gõ bàn: “Cô là chó sao?”
An Tiểu Tâm ngẩng đầu không thể tưởng tượng nổi nhìn Anh Bồi: “Cái gì? Chó?”
“Vậy cô ô ô cái gì?”
“Haha” An Tiểu Tâm xấu hổ cười cười, “Anh Bồi, anh làm đồ ăn ngon thật.”
“Vậy sao?”Anh Bồi hỏi ngược lại, sau đó thấy mắt của An Tiểu Tâm không ngừng lảo đảo thành vòng tròn.
Chỉ nghe cô nói: “Anh Bồi, anh làm đồ ăn ngon như vậy, cần gì còn phải bắt tôi nấu cho anh ăn nha. Nếu không, 80 bữa cơm của chúng ta liền hủy bỏ đi, tôi lại nghĩ biện pháp khác đền ơn cứu mạng của anh?”
“Không được!” Anh Bồi quả quyết từ chối, anh lười biếng gắp lên một miếng măng, hài lòng gật đầu một cái, sau đó thong thả ung dung nói: “Không có cô làm đồ khó ăn như vậy, tôi làm sao có thể nấu ăn ngon như thế này được?” An Tiểu Tâm phồng má, trong lòng suy nghĩ tìm lời ác độc để nguyền rủa anh. Cuối cùng, cô quyết định ăn hết cháo, khiến Anh Bồi không có cháo để uống.
Ăn xong chén thứ ba, cô đã no rồi, nhưng vẫn còn muốn ăn tiếp nữa. Đang do dự có nên tiếp tục ăn hay không, Anh Bồi giành cái chén và đũa trong tay cô
An Tiểu Tâm trừng anh, anh trừng ngược mắt lại: “Đột nhiên ăn nhiều như vậy, dạ dày sẽ chịu không nổi, buổi tối sẽ bị đau bụng.”
Anh cầm tạp dề mặc vào cho An Tiểu Tâm, vỗ vỗ đầu cô, giống như dụ cún con nói : “Ngoan, đi rửa chén.”
An Tiểu Tâm ăn của người ta rồi, cam tâm tình nguyện đi rửa chén.
Dọn dẹp xong ra ngoài, quả nhiên đèn đã mở, khúc nhạc vi-ô-lông êm dịu vang lên. Anh Bồi đã pha xong cà phê, bên trong ngào ngạt hương thơm tinh khiết, nhàn nhã nằm trên ghế sa lon nhắm mắt dưỡng thần .
An Tiểu Tâm theo thói quen trượt trên sàn nhà đến ghế sofa, bưng ly “Sắc quỷ” lên, nhấp một miếng.
“Ơ? Thế nào không phải cà phê?” An Tiểu Tâm kinh ngạc, trong miệng là nước mật ong âm ấm, hương bưởi thơm ngát phả vào mặt.
“Là trái bưởi mật.Cà phê đối với bao tử không tốt.Cô