Tác giả: Mặc Khê
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134697
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/697 lượt.
n đầy mùi rượu hôi thối.An Tiểu Tâm thì mặt máy nhợt nhạt, nước mắt giàn giụa.
Không biết có phải nhìn chằm chằm vào An Tiểu Tâm quá lâu hay không, Đinh Phổ Nguyệt cảm thấy mắt cay cay, cô lẩm bẩm mắng: “An Tiểu Tâm, chị đúng là ngu ngốc, ngu ngốc đến chết mất thôi.”
An Tiểu Tâm tỉnh dậy vì cơn khát.
Cô vô tri vô giác từ trên giường bò dậy, loạng choạng tới phòng bếp, nhắm mắt từ trong tủ lạnh lấy ra một chai nước suối.Ừng ực uống hơn nửa chai, cuối cùng cũng đem cơn khát ép xuống.
“A ôi” cô không chút sức lực day day thái dương, nhe răng từ phòng bếp đi ra, đầu đau như búa bổ. Cô đến bên cạnh bàn ăn ngồi xuống, ý thức từng điểm từng điểm khôi phục dần. Ừ. . . . . . Ngày hôm qua mẹ kết hôn, sau đó uống rượu, sau đó mình lại đi uống…, sau đó thì sao?
Cô chợt cúi đầu nhìn áo ngủ trên người,ai đã đưa cô trở về nhỉ? Ai thay quần áo cho mình? Sau lại xảy ra chuyện gì? Cô có làm chuyện gì mất mặt hay không? Ô, cô đem đầu đặt vào bàn thủy tinh lạnh băng, MD về sau uống rượu nữa thì ta sẽ không họ An.
“Yên tâm đi, là em đưa chị về .” Một giọng nữ uể oải truyền tới.
An Tiểu Tâm giật mình, vọt một cái đứng lên, nhìn về phía ghế sa lon. Lúc này mới phát hiện ra Đinh Phổ Nguyệt đang đắp chăn mỏng nằm ngủ trên ghế sa lon. Bộ dáng Đinh Phổ Nguyệt nhìn rõ ràng không được ngủ ngon, mắt sưng lên, vừa duỗi người vừa nói: “Quá muộn nên em không đi, chiếc giường trong phòng kia chị để đâu rồi? Hại em trên ghế sofa lăn lộn cả đêm.”
An Tiểu Tâm le lưỡi một cái, sau khi Đinh Phổ Nguyệt đi cô đã đem phòng kia đổi lại là thư phòng rồi, còn có giường nào nữa .
Cô ngượng ngùng nói: “Em có thể cùng chị ngủ chung mà, ngủ không ngon sao? Để chị đi làm bữa sáng?”
Đinh Phổ Nguyệt trợn to mắt nhìn An Tiểu Tâm, ngồi dậy vén chăn lên nói: “Em mới không cần cùng chị ngủ, tránh để thối bệnh chết. Chị nhìn thời gian một chút đi, bữa sáng gì, bữa trưa cũng qua rồi. Em muốn đi về, hẹn gặp lại.”
“Em không tắm qua sao?” An Tiểu Tâm nhìn cô vẫn còn bộ dạng buồn ngủ.
“Không, em đi, em không muốn ở lại lâu hơn nữa.” Đinh Phổ Nguyệt mở cửa chính, phất tay một cái thong thả ra ngoài.
An Tiểu Tâm mệt đến độ không suy nghĩ nổi nữa, mắt thấy cửa chính khép lại, đành phải nghe theo tiếng gọi thân thể, chạy nhanh như gió vào phòng ngủ nhảy lên giường, một bên thề không bao giờ uống rượu nữa, một bên khép mắt lại tiếp tục ngủ.
Không biết ngủ được bao lâu, lần này chính xác là An Tiểu Tâm bị đánh thức.
Âm thanh ồn ào làm cô mở mắt, nghe một hồi mới phản ứng được là tiếng chuông cửa, còn có điện thoại cố định trong phòng khách kêu.
Cô choáng váng đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện ánh tà dương như lửa, đã là chạng vạng tối. Cô lảo đảo đi đến phòng khách nhận điện thoại, nghe giọng nam êm dịu vang lên: “Còn đang ngủ? Nhanh lên một chút mở cửa.”
“Ai vậy?” An Tiểu Tâm không sao nghe rõ được, bên kia điện thoại đã cúp. Đau đầu đi đến mở cửa chính, vẻ lạnh lùng của Anh Bồi thoáng lên ý cười, sảng khoái tinh thần đứng ở đó.
An Tiểu Tâm dụi dụi con mắt, nuốt nước miếng một cái, cảm thấy não bị chập mạch cực lợi hại rồi, cô lắp bắp nói: “Anh, không phải tới dùng cơm chứ? Tôi uống nhiều quá, không có. . . . . . Không chuẩn bị. . . . . .”
Anh Bồi đẩy cô đang chắn ở trước cửa, đổi xong dép, đi vào phòng khách nhỏ giơ lên cái gì đó trong tay đặt trên bàn.
“Thứ gì vậy?” An Tiểu Tâm tò mò từ phía sau anh ngoẹo cổ nhìn, hình như là thức ăn trong siêu thị.
Anh Bồi mắt liếc nhìn An Tiểu Tâm, nói: “Đi tắm đi.”
“Vậy còn anh?” An Tiểu Tâm yếu ớt hỏi, trong lòng nghĩ, tôi lại không nấu cơm, anh ở đây làm gì?
“Thật là thúi , An Tiểu Tâm, cô có phải hôm qua không tắm không hả?” Anh Bồi bịt bịt lỗ mũi, làm ra bộ mặt không thể chịu nổi được.
An Tiểu Tâm lúc này mới như ở trong mộng bừng tỉnh, nhớ tới mình làm tổ trên giường cả một ngày, say rượu xong cũng không để ý, bộ dáng bây giờ nhất định cực kỳ đáng sợ.
Mặt cô đỏ lên, như gió chạy vào nhà vệ sinh, không hề nghi ngờ nhìn trong gương thấy bản thân buộc tóc đuôi gà cùng đôi mắt gấu mèo 0.0, còn có áo ngủ thì nhăn nhúm. Cô than một tiếng, chạy ra ngoài lấy quần áo, trở lại vội vàng mở nước tắm rửa.
Bồn tắm rất nhanh được đổ đầy nước, cô thoải mái chui vào, thư thái trong làn nước ấm áp, bàn tay xoa bóp cơ bắp trên cơ thể, cũng buông lỏng tâm tình. Cô tựa vào trong nước nhắm mắt lại, ừ, thật sự nghĩ cứ như vậy mà ngủ.
Đang lúc nửa tỉnh nửa mê, An Tiểu Tâm từ từ nhớ lại. Ngày hôm qua làm sao mà uống nhiều rượu như vậy đây? Giống như cùng một mỹ nữ uống rượu với nhau, sau lại. . . . . . Sau lại. . . . . . Sau lại có một người đàn ông tới tìm mình, người kia là Ẩm Ướt? Không đúng, nhất định là nằm mơ. Trong mộng, còn giống như. . . . . .
An Tiểu Tâm đột nhiên mở hai mắt ra, trong mộng giống như hôn môi!
Cô sờ sờ môi của mình, đúng, nhất định là nằm mơ. Chỉ là cảm giác này cũng quá chân thật , rất hồi hộp, rất ngọt ngào, rất kích động. Cô nhớ tới loại lửa nóng ngọt ngào đó, trong lòng giống như thỏ con lo lắng, mặt nóng như nướng khoai.
Đang l