Tác giả: Mặc Khê
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134700
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/700 lượt.
hị ấy vẫn là chị họ của em mà. Hơn nữa, tối nay chị ấy đã thay em trút giận rồi. Anh không thấy nha, ha ha, thời điểm chị ấy gọi anh “Ẩm Ướt”, nét mặt của anh quá đặc sắc, ha ha ha. . . . . .”
Anh Bồi lúc này muốn nghẹn họng, mặt lạnh xuống, nửa ngày cứng giọng nói, “Vậy thì đi mau, tôi đưa các cô về nhà.”
Đinh Phổ Nguyệt trở lại hiện trường tiệc cưới, cầm tất cả đồ dùng của An Tiểu Tâm, thông báo cho đám người của Tần Xuân Hinh, sau liền trở lại bãi đậu xe cùng Anh Bồi đưa An Tiểu Tâm trở về.
Trở về nơi ở của An Tiểu Tâm, Anh Bồi nhanh chóng đem cô vào phòng ngủ, cẩn thận đặt trên giường.Anh đem gối đầu đệm ở dưới đầu An TiểuTâm, lại kéo chăn qua cẩn thận đắp kín giúp cô, ánh mắt bình tĩnh đọng lại trên gương mặt đang say của cô.
Đinh Phổ Nguyệt dựa vào cửa phòng haha cười lạnh hạ lệnh trục khách: “Được rồi, Anh Bồi anh đi nhanh lên đi.”
Anh Bồi muốn sờ An Tiểu Tâm một chút nhưng vừa định động tay đành phải kìm lại!
Anh gật đầu một cái, nói: “Cô tối nay cũng đừng đi, buổi tối cô ấy tỉnh cho cô ấy uống nhiều nước một chút.”
“Về điều này thì không chắc chắn được nha, em ngủ rất say, cái này anh cũng biết nha.” Đinh Phổ Nguyệt khiêu khích nói.
Anh Bồi đi tới trước cửa, xoay người lại yên lặng quan sát Đinh Phổ Nguyệt mấy lần, không nói lời nào.
Đinh Phổ Nguyệt bắt chéo tay trước ngực, nở nụ cười lạnh: “Thế nào, sợ em làm chuyện xấu sao? Ha ha, em cho anh biết, từ nay về sau, em ở trước mặt An Tiểu Tâm sẽ không nhắc đến anh một chữ nào đâu.”
Anh Bồi nhíu mày lại, quả nhiên, lời nói chua ngoa của Đinh Phổ Nguyệt vang lên: “Em sẽ không nói tha thứ, em sẽ không nói buông tay cũng sẽ không nói lời chúc phúc. Em sẽ nhìn chị ấy đau lòng, nhìn chị ấy giày vò chính mình, cũng giày vò anh. Anh Bồi, anh đừng nghĩ không có gì là làm không được, vần đề của anh và An Tiểu Tâm không phải chỉ ở em thôi đâu, An Tiểu Tâm là một người cố chấp, anh cảm thấy, anh có thể kiên trì chờ đợi đến một ngày chị ấy hoàn toàn chấp nhận anh sao?”
“Tôi không muốn cùng cô thảo luận vấn đề của tôi và An Tiểu Tâm bởi vì đó là chuyện của tôi cùng cô ấy.” Anh Bồi nhấn mạnh hai chữ “tôi và cô ấy” hết sức rõ ràng.”Quan hệ giữa tôi và cô đã sớm kết thúc.Chính cô là người quyết định bắt đầu, kết thúc cũng là theo cách thức đã thảo luận. Tôi hi vọng cô không có bất cứ tình cảm gì với tôi nữa.Đặc biệt là không có tình yêu, về phần hận, cô cứ tự nhiên cũng được.”
Đinh Phổ Nguyệt mở cửa chính, điệu bộ cung kính, cười lạnh nói: “Được lắm, Anh Bồi Phó Tổng , tôi sẽ chống mắt chờ đợi, xem anh làm thế nào cạnh tranh với một người đã chết.”
Ánh mắt bình tĩnh như mặt hồ của Anh Bồi khẽ rung động, anh hơi mím môi, lặng lẽ bước ra ngoài, mặc cho Đinh Phổ Nguyệt đập cửa rầm trời.
Đinh Phổ Nguyệt chống nạnh, đặt ngồi trên ghế sa lon, cảm giác buồn bực trong lòng đã xả ra cũng không ít. Ánh mắt của cô nhìn quanh gian phòng khách nhỏ, cảm thấy nơi này hình như có chút thay đổi.Khi ánh mắt vô tình lướt qua chiếc bàn nhỏ thì cô vô cùng kinh ngạc. Cô đưa tay cầm lấy chiếc đồng hồ quả quýt đặt trên bàn xem tỉ mỉ, mặt ngoài chiếc đồng hồ có chút cũ kĩ, lẩm bẩm nói: “Haizz, Anh đại thiếu động long thật rồi, vật quan trọng như vậy cũng yên tâm để ở nơi này?”
Đột nhiên truyền tới âm thanh ầm ầm, thì ra là An Tiểu Tâm lao ra từ phòng ngủ chạy thẳng đến nhà vệ sinh. Đinh Phổ Nguyệt đảo mắt, uể oải đi theo, nhìn thấy An Tiểu Tâm đang quỳ gối bên cạnh bồn cầu, cực kỳ khổ sở nôn mửa. Đinh Phổ Nguyệt nhíu nhíu mày, nhấn hai lần yết hầu, mới thấy đem mùi rượu ép xuống nổi.
An Tiểu Tâm nôn đến chẳng biết trời trăng gì, Đinh Phổ Nguyệt ở bên cạnh nói nói mát: “Chậc chậc, không thể uống cũng đừng uống…, thật là tự làm tự chịu mà.”
An Tiểu Tâm thế nhưng nghe được cô nói chuyện, ngẩng đầu lên hỏi câu: “Cô là ai?” Sau đó lại vùi đầu tiếp tục ói.
Thật đúng là ai cũng không nhận ra? Đinh Phổ Nguyệt tức giận đáp: “Em là Đinh Phổ Nguyệt.”
An Tiểu Tâm gương mặt đầy nước mũi nước miếng, sững sờ lầm bầm lầu bầu nói: “Đinh Phổ Nguyệt? Không biết.”
“A, Ẩm Ướt đâu?” An Tiểu Tâm đột nhiên nhớ tới mới vừa rồi bên cạnh còn có người kia mà.
Đinh Phổ Nguyệt thật sự không nhìn nổi, lấy khăn lông ướt giúp An Tiểu Tâm lau mặt nói: “Xem chị là bộ dáng gì đây, cái gì mà Ẩm Ướt, Ẩm Ướt, làm người ta buồn nôn, tến đó đã sớm chết rồi.”
“Cô gạt người!” An Tiểu Tâm kích động kêu lên, nhéo cách tay Đinh Phổ Nguyệt, lực mạnh đến kinh người..
“A!” Đinh Phổ Nguyệt bị đau kêu lên, cô tức giận hất tay An Tiểu Tâm ra, “Được được, chị giữ Ẩm Ướt của chị cả đời đi, chị cứ như vậy ở góa luôn đi. Tốt nhất là phải hung ác nhục nhã Anh Bồi một phát, để cho anh ta nếm thử mùi vị không có được , thay em hung hăng xả giận. . . . . .”
Đáng tiếc, lời của cô chưa nói xong, An Tiểu Tâm lại vùi đầu tiếp tục sự nghiệp nôn mửa.
Đinh Phổ Nguyệt từ từ bình tĩnh lại, vô lực đem thân thể tựa vào bồn rửa tay bên cạnh, yên lặng nhìn An Tiểu Tâm ói như điên không ngừng.
Trong chốc lát, trong nhà vệ sinh chỉ có tiếng nôn mửa của An Tiểu Tâm, trong không khí lại trà