Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em

Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em

Tác giả: Mặc Khê

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 134693

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/693 lượt.

ê với em, còn chuyển đồ vào nhà em nữa. Anh ta nghĩ rằng em là đứa ngốc sao , không biết ý đồ bất lương của anh ta à.”
Anh Bồi nghiêng đầu nhìn cô bộ dạng bĩu môi, trong lòng thấp thỏm, không nhịn được hỏi: “Không thích?”
“Hả. . . . . .” An Tiểu Tâm ngẩng đầu nhìn trời, “Thật ra thì. . . . . . Ẩm ướt, em nói anh đừng tức giận nha.”
“Được.” Anh Bồi đành phải đáp.
“Không phải không thích, ngược lại còn có chút hưởng thụ. Anh nói xem có phải em rất xấu? Em cũng có chút xem thường mình, chỉ là giả bộ ngu, không có dũng khí từ chối.” An Tiểu Tâm cúi thấp đầu xuống.
“Tại sao muốn từ chối?” Anh Bồi hỏi.
An Tiểu Tâm ngơ ngác nhìn Anh Bồi một chút, một hồi cảm giác bắt đầu say, cô nấc cục một cái, sau đó quấn lấy không rõ ràng nói: “Anh không biết đó thôi, chuyện này phức tạp vô cùng. Anh Bồi cái tên hoa tâm đại củ cải, bên cạnh có Đinh Phổ Nguyệt còn muốn theo đuổi em,cô ấy là em họ của em đó , anh xem anh ta thật muốn ăn đòn? Còn có cái đó Khúc Như Y, hiện tại cũng là em kế của em, chỉ cần là người bên cạnh cô ta đều không để cho em tiếp xúc. Em mà cùng Anh Bồi,khiến cho cô ta ăn không ngon ngủ không yên. Nếu đúng như vậy thì cũng thôi đi, cùng lắm thì em tránh ra. Nhưng hình như em đối với Anh Bồi động lòng, anh ấy cứu em một mạng, em thích anh ấy, cho nên em không biện pháp ung dung tránh ra. Mỗi ngày em đều đau khổ, đi làm nhìn thấy Đinh Phổ Nguyệt, em nghĩ muốn chạy trốn. Em vừa nghe cô ấy nói chuyện gì trên giường em liền cảm thấy ghê tởm. vậy mà đến buổi tối, em lại vẫn ngoan ngoãn đi siêu thị mua thức ăn, nấu cơm cho cái tên hoa tâm củ cải ăn. Mỗi lần anh ấy rời đi, em lại hoài nghi có phải anh ấy lại đi đến chỗ Đinh Phổ Nguyệt không, trong lòng khó chịu nghĩ điên mất. Ẩm ướt, em có phải bị chứng phân liệt nhân cách?”
Anh Bồi nhìn cô gái say sưa dựa vào người mình, chưa bao giờ cảm thấy chần chừ luẩn quẩn như vậy, tiến lùi đều khó. An Tiểu Tâm, như thế này mệt không?
“Nếu như đổi lại hoàn cảnh công việc, có thể khá hơn một chút hay không?” Anh Bồi đỡ An thân thể Tiểu Tâm , để cho cô nhìn thẳng mình.
“Thì có lẽ a…! , “ An Tiểu Tâmmồm miệng không rõ nói, ánh mắt ở trên mặt Anh Bồi nhìn quanh, đột nhiên có chút kích động nói: “Hì hì, Ẩm Ướt, em phát hiện anh và hoa tâm củ dáng dấp có gì đó giống a!”
An Tiểu Tâm lảo đảo đứng lên, trên cao nhìn xuống dùng đôi tay cầm mặt của Anh Bồi, bừng tỉnh hiểu ra nói: “Em biết rồi, Ẩm Ướt, nhất định là bởi vì anh ấy giống như anh , nên mới thích anh ấy. Đều tại anh, anh phải luôn bên cạnh em,em sẽ không khó xử như thế này. Cho nên. . . . . .”
Anh Bồi phát hiện An Tiểu Tâm gương mặt đó ở trước mặt phóng đại, cô lông mi thật dài vụt sáng vụt sáng tựa hồ muốn xoạt tại chính mình trên mặt. Chỉ nghe An Tiểu Tâm nhẹ nhàng mê sảng: “Cho nên. . . . . . Em muốn trừng phạt anh.”
Sau đó, có gì đó dịu dàng dán lên môi Anh Bồi , có một đôi tay tuyệt không dịu dàng hung hăng kích thích Anh Bồi trong lòng như dây cung.
Anh Bồi chỉ cảm thấy trái tim một hồi co rút, anh chợt đứng dậy ôm ở trong ngực cái yêu nữ gây chuyện này, cầm lại quyền chủ động vốn nên thuộc về anh. Anh nắm thật chặt hông củaAn Tiểu Tâm, cảm thấy cô thuận theo xích lại gần. Anh dùng lưỡi cạy ra hàm răng cô ngọt ngào, cô chẳng những không có phản kháng, ngược lại say mê khép lại cặp mắt.
Anh Bồi cảm giác mình chưa từng kích động qua như vậy, máu sôi trào, ngực thình thình trực nhảy, trong đầu trống rỗng. Khống chế anh chỉ còn dư đáy lòng vẻ này vừa yêu vừa hận chấp niệm, chỉ có thể thật sâu hôn, hung hăng hôn, không để cho cô và mình có khe hở nào. Anh không để cho cô hô hấp, chỉ làm cho cô càng thêm chặt chẽ dính sát, khi anh trong miệng tìm kiếm dựa vào không khí sinh tồn.
Rốt cuộc, lý trí trở lại một lần nữa trong óc Anh Bồi . Anh ép mình buông An Tiểu Tâm ra, khổ sở nhắc nhở mình, cô chỉ đem lúc anh thành Ẩm Ướt.
An Tiểu Tâm đã sớm cả người bủn rủn, tựa vào trên người Anh Bồi nửa tỉnh nửa mê khẽ nhếch miệng lên thở. Anh Bồi thở dài, giúp cô sửa sang lại lễ phục, nửa kéo nửa ôm đem cô từ suối phun ra ngoài.
Bốp bốp!
Trong đêm tối yên tĩnh đột nhiên phát ra mấy tiếng tiếng vỗ tay thanh thúy , một hơi giọng nữ khàn khàn truyền ra: “Màn diễn xuất thật suất sắc!”



Thêm chiêu nữa,tự tay nấu cháo
Anh Bồi đỡ An Tiểu Tâm ổn định, đứng thẳng dậy, tìm kiếm chỗ phát ra âm thanh. Chỉ thấy bên cạnh suối phun, phía sau cây hoa quế nơi ánh đèn chiếu không tới được xuất hiện một bóng người cao gấy.
“Đinh Phổ Nguyệt?” Anh Bồi híp híp mắt.
“Rất kinh ngạc sao? Ha ha!”Đinh Phổ Nguyệt giễu cợt mở miệng, ánh mắt ánh lên vẻ khác thường khi nhìn Anh Bồi và An Tiểu Tâm.
“Làm sao cô biết chúng tôi ở nơi này?”Anh Bồi trầm giọng hỏi.
“Tôi nói lại một lần nữa, An Tiểu Tâm không có giành đàn ông của cô. Cô cùng cô ấy, không giống nhau.” Anh Bồi nhẫn tâm nói.
“Được, em không nói. Nhưng mà, nếu như anh không có ý đồ gì bất lương, tốt nhất để cho em mang chị ấy về. Yên tâm đi, em sẽ không làm gì chị ấy đâu. Dù thế nào đi nữa, c