Tác giả: Mặc Khê
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134702
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/702 lượt.
uống rượu, dạ dày không thể chịu kích thích nữa, uống chút nước mật ong sẽ tốt hơn, lại xoa dịu cơn nhức đầu.” Anh Bồi nằm ở kia, mắt không mở mà nói.
An Tiểu Tâm vô cùng khao khát Anh Bồi chính là cái ly kia, chấp nhận uống một ngụm. Cô mặt không nhịn được thoải mái, hương vị không tệ, ngọt vừa phải
Anh Bồi nâng nâng mí mắt, đột nhiên phun một câu: “An Tiểu Tâm, cô muốn làm việc ở bộ phận nào nhất trong công ty chúng ta?”
An Tiểu Tâm nghiêng đầu suy nghĩ một chút, hành trình mình cực khổ bước vào công ty, dẩu môi nói: “Tổ sếp tổng! Tôi thật vất vả mới có thể vào được.”
“Tổ tổng giám đốc có cái gì tốt?”
“Người làm trong tổ sếp tổng đều là tinh anh nha, tôi chỉ có một chuyên môn, vừa không biết kỹ thuật, vừa không biết bán hàng, dĩ nhiên vào làm ở tổ sếp tổng là tốt nhất ’’ An Tiểu Tâm cảm thấy Anh Bồi hỏi kỳ quái.
“Sao vậy?Anh hỏi cái này để làm gì?”An Tiểu Tâm mãi mới phát hiện hỏi, Anh Bồi ở chỗ cô, chưa bao giờ nói chuyện công việc.
Anh Bồi đặt
tay lên đầu, nhìn chằm chằm An Tiểu Tâm mảnh mai trong ánh sáng lờ mờ, thì thầm hỏi nhỏ: “Cô không cảm thấy làm việc ở tổ tổng giám đốc mệt chết à? Nếu không, đổi sang bộ phận khác đi.”
An Tiểu Tâm cảm thấy tim mình đập bang bang như muốn nhảy ra ngoài, Anh Bồi, không muốn cho mình tiếp tục làm chung ở tổ sếp tổng sao?
“Công việc nha, nơi nào cũng. . . . . .Mệt mỏi. Tôi vẫn cố. . . . . .” An Tiểu Tâm không biết đến tột cùng mình muốn gì, trên góc độ công việc mà nói, cô muốn làm ở tổ sếp tổng . Nhưng sâu trong nội tâm, cô lại khao khát muốn rời xa cái tổ sếp tổng phiền toái kia. Nhất thời An Tiểu tâm lâm vào mâu thuẫn.
“Ừ” Anh Bồi đáp một tiếng, nửa ngày cũng không nói đoạn sau.
An Tiểu Tâm quay đầu nhìn anh, “Ừ” là có ý gì à? Vô duyên vô cớ hỏi chuyện công việc, lại không nói hết.
Cô đặt tay trên ghế sa long phía sau Anh Bồi, anh nhắm mắt lại không có động tĩnh gì. Cô đem tay hướng lên trên lắc lắc người Anh Bồi .
An Tiểu Tâm dứt khoát xoay người lấy tay bắt được cánh tay của Anh Bồi: “Anh vẫn chưa trả lời, hỏi tôi cái này làm gì? Có phải hay không Khúc chủ nhiệm. . . . . .”
Ngồi dậy, tay An Tiểu Tâm bị bàn tay vững vàng của Anh Bồi cố định lại. An Tiểu Tâm kinh ngạc ngẩng đầu, đáy mắt đen lay láy của Anh Bồi khiến người ta bất an, anh bình tĩnh ngưng mắt nhìn cô.
Ánh mắt anh nhìn An Tiểu Tâm, cô như đắm chìm vào dải ngân hà xa xăm. Ở nơi ấy như có cái gì? Một chút bí ẩn, lại như có chút mâu thuẫn, hay có chút bất đắc dĩ, có chút. . . . . .Đau? Hay có chút. . . . . .Yêu?
An Tiểu Tâm kinh ngạc muốn đem tay của mình từ tay Anh Bồi rút ra, nhưng Anh Bồi không thả, ngược lại đem tay cô nắm chặt vào trong lòng bàn tay.
An Tiểu Tâm càng hoảng hốt giãy giụa, không dám nhìn Anh Bồi, chỉ nghe Anh Bồi nói: “An Tiểu Tâm, sở trường của cô là giả bộ ngu, đúng không?”
Lời nói của Anh Bồi chậm chạp mà êm ái, nhưng mỗi âm cũng rõ ràng đến khiến An Tiểu Tâm cảm thấy âm thanh chấn động cả không khí. Những lời này từng tiếng từng tiếng tràn vào trong lòng cô, những thứ căng thẳng trong lòng như dây cung bắt đầu không tự chủ được rung động, rung động, vĩnh viễn rung động, gần như lập tức muốn bẻ gảy.
“Leng keng!”Tiếng chuông cửa bỗng nhiên vang lên, phá vỡ sóng ngầm giữa hai người. An Tiểu Tâm rút tay về, đứng dậy, chạy thẳng tới cửa chính.
Cô mở đèn lớn lên, quay đầu lại xem Anh Bồi. Anh Bồi chậm rãi ngồi dậy trên ghế salong, vuốt lại tóc, trở lại bình thường.
Ánh mắt của hai người giao nhau trong yên lặng, An Tiểu Tâm nhanh chóng dời đi. Cô sắp xếp lại tinh thần, cất giọng hướng ngoài cửa hỏi: “Người nào vậy ?”
Mớ bòng bong
“Là em, Tiểu Thao.” Âm thanh nghe thoải mái tự nhiên vang lên, là Đặng Dịch Thao.
Trái tim đang lơ lửng của An Tiểu Tâm cuối cùng thả lỏng xuống
Cửa vừa mới mở ra, Tiểu Thao liền hănghái bước vào, hai tay nắm chặt bả vai An Tiểu Tâm, cặp mắt nhìn chằmchằm vào An Tiểu Tâm nhiệt liệt mà nói: “Tâm Tâm, em thật hạnh phúc!”
Nói xong, cậu lập tức đem An Tiểu Tâmkéo vào trong ngực. Cánh tay dài của cậu đem An Tiểu Tâm ôm thật chặt,cúi xuống, gương mặt dán vào cổ An Tiểu Tâm, trong miệng lẩm bẩm nói: “Tâm Tâm, em rất vui, em thật sự rất vui.”
Tiểu Thao cũng quan sát mọi cử độnggiữa An Tiểu Tâm cùng Anh Bồi, cậu ho khan một cái, An Tiểu Tâm lúc nàymới phát giác không khí dường như có chút quỷ dị. Tiểu Thao và Anh Bồitựa hồ vẫn không lên tiếng, chẳng qua cùng nhìn nhau . “Ừ ừ, Tiểu Thao, vị này là Phó Tổng công ty chị, Anh Bồi.” An Tiểu Tâm giới thiệu. Tiểu Thao trầm mặt, cũng không có tiến đến bắt tay chỉ nhẹ giọng đáp: “Em biết rõ, lần trước, Đinh Phổ Nguyệt mang về chúng ta đã gặp qua rồi.”
Đinh Phổ Nguyệt mấy chữ dường như có ma lực gì, làm cho không khí đột ngột tăng lên rất nhiều.
“Ừ. . . . . .” An Tiểu Tâm luống cuống chỉ vào Tiểu Thao nói: “Đây là Đặng Dịch Thao, sinh viên trường Đại học Ngoại ngữ, sắp tốt nghiệp. . . . . .”
Anh Bồi cũng không động đậy, gật đầu một cái, không chút để ý cắt đứt lời