watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1344027

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4027 lượt.

g, không nhịn được mà cãi lại: “Cô nói láo, Chung Dương sẽ không làm chuyện gì trái pháp luật đâu.”
“Cô đang tự lừa mình dối người rồi. Gặp mặt nhau không phải sẽ rõ ràng sao, tôi đang chờ cô ở quán cà phê XX gần nhà cô!” Lộ Hi nói xong liền cúp điện thoại, Tả Á nghĩ, đi thì đi, đi xem xem rốt cuộc cô định giở trò khỉ gì. Tả Á xin phép Điền Văn Lệ rồi vội vội vàng vàng ra cửa, đi tới quán cà phê Lô Hi đã nói.






Quyến Rũ Kiều Trạch
Khi Tả Á tới nơi gặp Lô Hi, câu đầu tiên cô ta nói là: “Tả Á, cô thật sự không hợp với Chung Dương đâu.”
Tả Á ngồi xuống, nhíu mày nhìn dáng vẻ cao ngạo của Lô Hi, lạnh lùng đáp lễ: “Cho dù cô có hợp với Chung Dương đi nữa thì anh ấy cũng không yêu cô đâu, cho nên về sau đừng có giở trò gì ra nữa, với điều kiện của cô nhất định có thể tìm được một người thích hợp hơn với mình.”
Vẻ cao ngạo của Lô Hi nháy mắt chuyển thành tức giận, cô muốn nổi cáu lên nhưng cuối cùng lại cố nén giận, cười một cách giễu cợt: “Đúng vậy, cô thắng tôi ở điểm Chung Dương yêu cô, có điều, con người ta muốn ở bên nhau không chỉ có tình yêu là đủ. Người như Chung Dương cần phải có một trợ thủ đắc lực, có thể giúp đỡ anh ấy xây dựng sự nghiệp, có tiếng nói chung, có tương đồng về giao tiếp, còn loại phụ nữ luôn được bảo vệ trong nhà như cô làm sao biết được chuyện thương trường như chiến trường.”
Tả Á ngắt lời Lô Hi, không kiên nhẫn nói: “Rốt cuộc cô muốn nói gì?”
“Chuyện này không liên quan đến anh. Vết thương sâu nhất trong lòng cô ấy là do anh gây ra, nếu như không có anh, thì bây giờ tôi và Tiểu Á đã kết hôn rồi, cũng có lẽ đã có con nữa. Nhưng bởi vì anh, chúng tôi đã phải đi một con đường rất dài, cho nên, hi vọng anh đừng phá hỏng hạnh phúc của chúng tôi nữa! Anh cũng đừng cố ra vẻ người tốt nữa. Nếu như trước kia không phải anh ép tôi rời đi, sao Tiểu Á có thể tuyệt vọng mà kết hôn với anh được.”
“Ban đầu chính anh đã sai người táy máy xe tôi khiến cho tôi suýt chút nữa mất mạng, tôi đã không truy cứu. Không phải tôi ép anh đi, mà tôi không muốn Tả Á đau lòng khi thấy anh ngồi tù thôi! Nếu như anh đã không muốn tôi xen vào tình cảm của hai người thì đừng khiến cô ấy tổn thương nữa.”
“Về chuyện kia, tôi rất xin lỗi, tôi không biết chỉ vì một lời nói vô tình của mình lại khiến cho người khác khổ sở….”
Tả Á nghe xong, thân thể cứng ngắc, đứng sững tại chỗ, sắc mặt trắng bệch, bàn tay cầm điện thoại buông thõng xuống, nhìn chằm chằm Lô Hi, lẩm bẩm: “Không, đây không phải là sự thật, không phải!”
Cuộc đối thoại đã bị chỉnh sửa, thật ra Chung Dương còn nói, ‘Kiều Trạch, Chuyện đó không phải là tôi làm. Lúc đó tôi chỉ muốn đấu với anh một trận mà thôi….. Đó thật sự không phải là chủ ý của tôi’, thế nhưng lời nói mấu chốt ấy đã bị cắt đi cho nên Tả Á không hề hay biết. Cô chỉ được nghe chính miệng Chung Dương thừa nhận năm đó, chỉ vì một câu nói của mình mà khiến cho Kiều Trạch gặp tai nạn suýt mất mạng.
Tả Á không dám tin chuyện này, Chung Dương đã cho người đi phá hoại xe của Kiều Trạch thật ư? Đoạn ghi âm này nhất định sẽ gây bất lợi cho Chung Dương. Cố gắng đè nén sự hốt hoảng trong lòng, cố gắng trấn định, Tả Á nói: “Lô Hi, tôi tin Chung Dương sẽ tuyệt đối không làm loại chuyện này, bản ghi âm này cũng có thể do cô cắt ghép tự tạo ra, cô sẽ không uy hiếp được tôi và Chung Dương đâu.”
“Cô muốn nghĩ thế nào thì tùy, nhưng đoạn ghi âm này mà bị công khai, hoặc là được giao đến cho Cục Công An hay giới truyền thông, Chung Dương chắc chắn sẽ không chỉ gặp khó khăn trong việc công ty, mà biết không chừng còn có một căn phòng giam đang chờ anh ấy nữa đấy.” Lô Hi cười nhạt.
Tay Tả Á nắm lại thật chặt, móng tay đâm sâu vào da thịt. Cô không thể tin được nhìn Lô Hi: “Lô Hi, tại sao cô phải làm vậy? Tại sao cô nhất định muốn dồn Chung Dương vào chỗ chết? Chỉ vì anh ấy không yêu cô thôi sao?”
“Tôi là một thương nhân, thương nhân sao lại đầu tư lỗ vốn được. Được rồi, chuyện nên nói tôi cũng đã nói rồi, sau khi suy nghĩ kỹ thì hãy đến tìm tôi. Tôi hi vọng cô có thể biến đi thật xa, không bao giờ xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa. Nhớ lấy, mười ngày, nếu như sau mười ngày cô không cho tôi được một đáp án ưng ý, thì chắn chắn Chung Dương sẽ không được yên đâu. Tôi nghĩ, chắc cô cũng không muốn anh ấy ngồi tù chứ?”
Lô Hi nói xong, đứng dậy rồi duyên dáng rời đi, nhưng đi được hai bước lại quay đầu, nói: “Nhân tiện tôi nói cho biết thêm, người năm đó làm hỏng xe Kiều Trạch đã chết một cách bất ngờ, cũng không ngoại trừ khả năng bị giết người diệt khẩu đâu.”
Lô Hi nói xong liền rời đi. Trong lòng Tả Á vô cùng hoảng hốt, người làm hỏng xe Kiều Trạch đã chết, vậy thì không còn ai có thể chứng minh được Chung Dương đã gây thương tổn cho Kiều Trạch, nhưng trong đoạn ghi âm kia chính miệng Chung Dương đã thừa nhận rồi…..Mọi chuyện sao đột nhiên lại trở thành thế này? Thế giới đơn giản của Tả Á trong phút chốc đã bị đảo lộn.
Tả Á không vội vã đi hỏi Chung Dương, mà nghe ngóng tin tức, cũng đã hỏi một