Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1344035
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/4035 lượt.
quan trọng hơn là về sau, chúng ta có thể được ở bên nhau vui vẻ hơn.”
Chung Dương mỉm cười hôn lên môi Tả Á: “Bảo bối của anh đã trưởng thành rồi!”
Hai người nhìn nhau cười, ôm lấy nhau, dĩ nhiên cũng rất cẩn thận tránh không chạm vào vết thương của Tả Á. Trải qua nhiều chuyện như vậy, Chung Dương và Tả Á đều rất cẩn thận giữ gìn tình cảm giữa hai người, bởi vì lúc trước công ty xảy ra chuyện lớn nên Chung Dương vì bận rộn đến sứt đầu mẻ trán mới lạnh nhạt với Tả Á, hơn nữa Tả Á mới vừa trải quan chuyện lớn như thế, càng khiến cho Chung Dương mỗi phút mỗi giây đều muốn ở bên cạnh cô.
Sau khi xuất viện, tất cả mọi người đều không dám để Tả Á sống một mình nữa, rất không an toàn. Tả Á cũng không muốn mọi người phải lo lắng, hơn nữa bản thân cô cũng cảm thấy sợ hãi căn nhà kia, cho nên cuối cùng Tả Á cũng về ở nhà mẹ. Chung Dương cũng trở thành khách quen, thường tới đây trò chuyện với Tả Á, nếu không cũng dẫn cô ra ngoài cho thoãi mái.
Bởi vì lúc trước Tả Á không gọi được cho Chung Dương liền nói lại với anh, khiến anh bực bội vô cùng, điện thoại di động của anh luôn mở máy 24h, làm sao lại không nhận được điện thoại của cô được. Lúc mở điện thoại ra xem, mới phát hiện ra số điện thoại của cô đã bị liệt vào danh sách từ chối không nhận điện thoại.
Lúc đó sắc mặt Chung Dương liền trầm xuống, trong lúc nóng giận anh đã liệt số điện thoại của Lô Hi vào danh sách đen. Anh biết nhất định chuyện này là do Lô Hi giở trò. Anh cũng giải thích với Tả Á, công ty anh đang hợp tác với công ty nhà Lô Hi trong một hạng mục, cho nên trong lúc bàn bạc khó có thể không nói chuyện với Lô Hi được, những ngày đó anh bận đến không biết trời đất, nên đã ngủ thiếp đi ở văn phòng, tỉnh lại thì đã thấy Lô Hi đang cầm điện thoại của anh. Anh thậm chí còn trở mặt, nhưng cuối cùng vẫn bỏ qua, chỉ nghĩ rằng Lô Hi nhận cuộc điện thoại của Tả Á gọi tới, lại đúng lúc có việc bận nên chỉ giận dữ giật lấy điện thoại của mình mà không để ý đến nữa.
Thảo nào khi cô gọi cho Chung Dương lại luôn không kết nối được, thì ra là xảy ra chuyện như vậy. Tả Á cũng chỉ có thể cười trừ, dù sao chuyện đã qua rồi, chỉ hy vọng Lô Hi sẽ không giở trò gì nữa.
Mấy ngày nay Chung Dương đối xử với cô rất tốt, giống như muốn bù đắp lại khoảng thời gian anh bận rộn mà lạnh nhạt với cô vậy. Cô bị thương không nấu ăn được, Chung Dương liền bắt đầu học nấu ăn để nấu cơm cho cô, Tả Á muốn ăn trái cây, anh sẽ gọt vỏ cho cô, nếu như không phải Tả Á nhất quyết cự tuyệt, anh nhất định sẽ bắt Tả Á ăn cho bằng được. Bởi vì bả vai Tả Á bị thương cho nên không thể đụng vào nước được, cho nên chuyện tắm rửa của cô do Điền Văn Lệ làm, còn gội đầu thì cho tới bây giờ đều do Chung Dương làm. Có một ngày, rốt cuộc Chung Dương cũng phát hiện được việc khác lạ: trên da đầu Tả Á có một vết sẹo, hơn nữa tóc chung quanh cũng rất ngắn, anh hỏi Tả Á đã xảy ra chuyện gì, Tả Á chỉ nói mình không cẩn thận nên đầu mới bị đập vào rách ra, không có việc gì lớn cả. Chung Dương biết, mình lại một lần nữa không ở bên cạnh lúc cô cần anh nhất, đau lòng ôm lấy cô nói: “Anh xin lỗi! Tiểu Á, về sau anh sẽ không để em chịu đau khổ một mình nữa.”
Mặc dù đúng là Tả Á có chút thất vọng đối với Chung Dương, bởi vì Chung Dương không hiểu cô, bởi vì lúc cô sợ hãi nhất, anh lại vội vã ở bên Lô Hi. Nhưng, mấy ngày nay, Chung Dương cũng đã rất đau lòng và hối hận, anh cẩn thận chân thành chăm sóc cô, cô có thể cảm nhận được, anh rất yêu cô, chuyện kia cũng chỉ là ngoài ý muốn mà thôi, Chung Dương cũng đã rất đau lòng.
Sự thất vọng này dưới sự chăm sóc chu đáo của Chung Dương mà cũng dần dần tan đi. Kí ức kinh khủng đó cũng nhờ sự nỗ lực của Chung Dương mà cũng không ám ảnh cô nữa, vết thương trên vai cũng dần khá hơn, tâm tình cô cũng tốt lên rất nhiều. Lúc Chung Dương mới đến nhà, mẹ cô rất khó chịu đối với anh, nhưng đến bây giờ, vẻ mặt bà đã trở nên vui vẻ hơn rất nhiều, bà cũng nhìn ra được sự nỗ lực của Chung Dương.
Ngày hôm đó, Tả Á vừa ăn điểm tâm xong, đang định đánh cờ với dượng Kiều, lại chợt nhận được một cuộc điện thoại, là Lô Hi gọi tới. Tả Á nghe thấy giọng nói của cô theo bản năng không muốn nói nhiều, Lô Hi lại mở miệng nói trước: “Tả Á, có thể ra ngoài gặp tôi một lát không, trong tay tôi có một thứ có thể khiến cô hứng thú đấy.”
“Xin lỗi tôi không có thời gian.” Tả Á nói xong định cúp điện thoại, lại nghe thấy Lộ hi nói: “Chuyện về Chung Dương cô cũng không có hứng thú ư? Được rồi, nếu như cô muốn Chung Dương ngồi tù, thì tôi sẽ cho cô toại nguyện. Nếu như cô muốn gặp tôi, thì cô biết số điện thoại của tôi rồi đấy, nhớ gọi lại cho tôi.”
Tả Á ngẩn ra, trong lòng như có một tảng đá đang đè xuống, nặng nề bất an: “Cô nói gì? Chung Dương làm sao?”
Lô Hi lười biếng nói: “Trên tay tôi có một thứ đồ, có thể khiến Chung Dương phải ngồi tù! Sao? Bây giờ cô có hứng thú nói chuyện rồi chứ?”
Nội tâm Tả Á đấu tranh dữ dội, Lô Hi sao có thể có đồ gì không tốt cho Chung Dương được? Anh sẽ không làm chuyện phạm pháp đâu. Nhưng giọng điệu của Lô Hi lại khiến cô lo lắn