Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1344225
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4225 lượt.
đặt tay lên môi mình, ‘xuỵt’, sau đó từ trong ngực Chung Dương chui ra, chỉnh sửa lại quần áo xốc xếch rồi đi ra khỏi phòng, giúp mẹ tìm kính, cuối cùng cũng tìm được ở cạnh mấy chậu hoa trên sân thượng.
Điền Văn Lệ cầm kính rồi quay về phòng, Tả Á cũng trở lại phòng mình, vừa định gọi Chung Dương, thì thấy anh đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, có lẽ anh đã quá mệt mỏi rồi. Tả Á đau lòng không nói lên lời, rón rén đi tới bên cạnh anh, ngồi xuống đất, ngắm nhìn khuôn mặt đẹp trai của anh, tì điện thoại di động, hốc mắt đỏ ửng, nước mắt không nén lại được mà từng giọt lại từng giọt rơi xuống, cô lại vội vã giơ tay lau đi. Cô cứ ngồi ngơ ngây ngốc nhìn anh cả đêm, chăm chú nhìn anh, nhưng nhìn bao nhiêu cũng không thấy đủ.
Sáng hôm sau, Chung Dương dậy rất sớm nói phải đi đến công ty. Tả Á biết, chắc hẳn anh lại phải chạy đi nhờ vả khắp nơi. Lúc tiễn anh ra cửa, Tả Á ôm anh, hôn anh, nhìn anh cười nói: “Chú ý giữ sức khỏe nhé, đừng để mệt mỏi quá!”
Chung Dương ôm lấy cô, rồi xoay người rời đi. Tả Á nhìn bóng lưng của anh, nhìn anh dần dần biến mất khỏi tầm mắt cô, trái tim co thắt lại. Cô bấm số điệm thoại của Lô Hi, lập tức có chuông, cô hít vào một hơi thật sâu, khó nhọc nói: “Lô Hi, tôi đồng ý điều kiện của cô.”
“Lựa chọn sáng suốt đó! Cô yên tâm, tôi sẽ yêu Chung Dương thật nhiều, tuyệt đối không ít hơn cô đâu! Tôi chỉ hi vọng cô hãy đi thật xa, không bao giờ xuất hiện trước mặt Chung Dương nữa!” Giọng nói Lô Hi nghe rất vui vẻ, lần này cô đã thắng.
Tả Á hờ hững nói: “Tốt, chỉ cần cô giúp Chung Dương vượt qua được khó khăn, chỉ cần cô không công khai đoạn ghi âm kia ra, tôi sẽ xa rời anh ấy…..Có điều, tôi còn có điều kiện, tôi phải tận mắt nhìn thấy Chung Dương thoát khỏi tình cảnh khốn khó này mới có thể rời đi.”
Lô Hi nói rất kiên quyết: “Không được! Cô phải rời đi ngay lập tức! Tôi không cần biết cô đi đâu, chỉ cần không được để cho Chung Dương tìm được cô, khiến cho anh ấy hoàn toàn tuyệt vọng với cô. Đây chính là điều tôi muốn. Nếu như cô không thể làm được, thì tôi sẽ hủy diệt anh ấy. Cô xem làm thế nào thì làm, chỉ cần anh ấy tuyệt vọng với cô là được.”
Tả Á buông thõng bàn tay cầm điện thoại xuống, một giây sau liền khóc rống lên. Tại sao muốn yêu một người lại khó như vậy? Tại sao vốn dĩ tình yêu là một điều hạnh phúc, nhưng tình yêu của cô và Chung Dương lại đau khổ như vậy? Cô cứ tưởng chỉ cần nhìn thấy Chung Dương bình yên vô sự là được, nhưng tại sao trái tim cô lại đau đớn đến thế? Tại sao dù đã khóc rống lên cũng không thể làm vơi bớt đi nỗi đau trong lòng cô? Cô không sao dứt bỏ được phần tình cảm này, không thể nào rời xa được Chung Dương, nhưng bây giờ anh đã đi vào bước đường cùng rồi….
Mấy ngày nay Chung Dương rất bận rộn, anh đi cầu xin nhờ vả khắp nơi, nhưng tình hình không hề có chút chuyển biến nào. Thất bại lần này là sự đả kích lớn đối với anh, người thân của anh không những không trách móc nặng nề mà còn động viên an ủi anh, khiến cho Chung Dương cảm thấy mình nhất định phải vực dậy công ty.
Anh bận đến nỗi ít có thời gian quan tâm đến Tả Á, rốt cuộc hôm nay cũng có chút rảnh rỗi, anh gọi điện cho Tả Á nói anh rất nhớ cô, một lát nữa anh sẽ tới gặp cô. Lúc đi ngang qua tiệm sách, anh cũng không quên mua mấy quyển ngôn tình mà Tiểu Á thích.
Lúc tới nhà cô, người mở cửa lại là cô giúp việc. Tại sao không giống với bình thường, Tả Á sẽ chạy ra mở cửa cho anh, nhào đến nghênh đón anh? Mặc dù cảm thấy có chút khác thường, nhưng anh cũng không mấy để ý, có chút mệt mỏi hỏi: “Tiểu Á đâu?”
“Đang ở nhà kính trồng hoa trên tầng 3 ạ.”
“Cô đi làm việc đi, tôi tự đi lên.” Chung Dương nghe nói Tả Á đang ở trên nhà kính trồng hoa, liền lập tức đi lên. Chỉ cần nghĩ đến việc được ôm cơ thể mềm mại của cô vào lòng, anh đã cảm thấy yên lòng. Lúc đi lên cầu thang, Chung Dương cố gắng làm cho vẻ mặt mình không thể hiện ra sự mệt mỏi, để cho Tả Á có thể nhìn thấy khuôn mặt tươi cười mà cô thích nhất. Nhưng khi anh vừa bước tới phòng khách trên tầng, anh đã nhìn thấy Tả Á và Kiều Trạch đang ôm ấp nhau trên chiếc sofa màu trắng trao nhau nụ hôn nóng bỏng.
Cơ thể Chung Dương như bị cái gì đó xé nát, tim đau đớn vô cùng, khuôn mặt tươi cười biến thành đau đớn, mấy quyển sách trong tay rơi xuống đất, trong mắt đều là sự tức giận, anh phẫn nộ đi tới, túm lấy Kiều Trạch, vung nắm đấm đánh lên mặt anh.
Kiều Trạch không tránh né cũng không đánh lại, con mắt đang nhuốm lửa dục chớp mắt chuyển thành lạnh lẽo, nhìn thẳng Tả Á. Chung Dương một tay kéo Tả Á đứng dậy, bàn tay hơi dùng sức, giận dữ hét lên: “Em đang làm gì thế hả? Nói đi, em đang làm gì?”
Trái tim Tả Á như bị cắt, đờ đẵn nhìn Chung Dương, nhìn khuôn mặt ngập tràn đau thương của anh, cô quay đầu, vẻ mặt tràn đầy đau đớn: “Không phải anh đã nhìn thấy cả rồi sao, còn gì để nói nữa?”
“Tại sao?” Chung Dương điên cuồng gào thét, “Tại sao???”
Tả Á cứng ngắc nói: “Em không biết, có lẽ chỉ là muốn thôi…..”
“Muốn…..muốn cái gì? Muốn đàn ông sao? Anh là người đàn ông của em, em tìm anh là được rồi, sao lại cùng vớ