watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1344023

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4023 lượt.

i anh ta? Tại sao??”
Tả Á hất ra tay Chung Dương ra, ép bản thân phải vô tình đối với anh: “Chung Dương, em không cách nào với anh được, thân thể của em cũng không thể nào thích ứng với người đàn ông khác, em nghĩ, có lẽ em yêu anh chưa đủ cho nên mới không có cách nào tiếp nhận anh được…..”
Chung Dương giống như bị vạn mũi tên đâm vào, đau đớn xen lẫn tức giận vì bị phản bội, hai năm qua, còn có mấy ngàu gần đây nữa, lúc Tả Á cần người bảo vệ che chở, cần người bầu bạn tâm sự, Kiều Trạch luôn ở bên cô, có lẽ vị trí của anh trong lòng cô từ lâu đã không còn nữa, đã bị Kiều Trạch thay thế mất rồi.
Một lần nữa Chung Dương cảm nhận được thế nào là sống không bằng chết, anh chỉ tay vào Kiều Trạch, tức giận nói: “Nói như vậy, em yêu anh ta, cơ thể của em chỉ có thể cho anh ta chạm vào, đúng không?”
Tả Á khổ sở nói: “Đúng! Anh nói rất đúng. Chung Dương, xin lỗi….. Hơn nữa, em cũng không thể nào có thể tiếp tục ở bên một người sắp trắng tay như anh được, tình yêu, suy đến cùng cũng đều dựa trên vật chất mà thôi…..”
“Đủ rồi!” Chung Dương hét lớn, mắt vằn tia máu, tung chân đá quyển sách dưới chân ra xa, muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói gì, xoay người đi, bước chân loạng choạng, trái tim đầm đìa máu tươi.
Nhìn bóng lưng tràn đầy tức giận và đau đớn của Chung Dương đang rời đi, Tả Á hồn bay lạc phách, ngã quỵ xuống ghế sofa. Kiều Trạch nãy giờ vẫn thờ ơ lạnh nhạt đứng một bên, ánh mắt lạnh lẽo khiến người khác sợ hãi, anh đi tới, giơ tay bóp cằm Tả Á, lần đầu tiên anh tức giận đến vậy, nhìn cô đầy căm hận: “Tại sao lại làm như vậy?”
Tả Á cười, nhưng trong mắt chứa đầy nước mắt: “Tại sao làm như vậy, tôi đã nói rồi mà.”
“Nói cho anh biết tại sao?” Kiều Trạch không giữ được bình tĩnh mà rống lên.
“Tại sao em phải nói cho anh biết? Chuyện anh đã làm với tôi có phải cũng nên nói tại sao không?” Tả Á nói xong, nước mắt liền liên tiếp rơi xuống, nhưng mà trên mặt lại kèm theo một nụ cười khác lạ, trái tim của cô, dường như đã ngừng đập rồi.
“Em lợi dụng anh?” Tròng mắt đen của Kiều Trạch nhìn chằm chằm Tả Á, bây giờ anh mới nhận ra tại sao vừa rồi Tả Á đột nhiên lại hôn anh như thế, đột nhiên lại nhiệt tình với anh như thế. Anh những tưởng rằng cuối cùng cô đã nhận ra bản thân mình cũng có chút quan tâm đến anh, cho dù chỉ là một chút nhớ nhung cơ thể. Nhưng, hóa ra, là cô đang lợi dụng anh. Anh giận dữ đến mức không khống chế được lực tay của mình, bàn tay bóp cằm Tả Á rất mạnh, nhưng dường như cả hai người đều không nhận ra.
Tả Á không nói một lời, lặng lẽ rơi nước mắt, Kiều Trạch buông lỏng tay, trong mắt đều là vẻ tức giận, nghĩ tới vừa rồi sự rung động thoáng qua trong lòng mình lại để cho Tả Á lợi dụng mà vô cùng tức giận, tung chân đã bay khay trà trên bàn, lạnh lùng nói: “Đừng để tôi gặp lại cô.”






Lần Cuối Yêu Cô
Tả Á nghĩ đến vẻ mặt đau đớn, bóng lưng đầy bi thương và tức giận của Chung Dương, nghĩ đến dáng vẻ giận dữ của Kiều Trạch, cô biết, hành động của cô đã làm tổn thương hai người đàn ông này. Một người là người cô yêu và cũng yêu cô, một người là người yêu cô nhưng cô lại không yêu.
Sự thương tổn này vô tình và thoáng cái đã chặt đứt tình cảm dây dưa của ba người, có lẽ Chung Dương sẽ cưới Lô Hi, có lẽ Kiều Trạch sẽ cưới Tình Văn, từng người đều sẽ có cuộc sống riêng của mình.
Mà chính cô lại không biết mình sẽ làm gì, còn có thể yêu không, còn có thể kết hôn không, cô không biết.
Yêu, một lần là đủ rồi.
“Để tôi đoán thử nhé.” Đường Lăng khoanh tay trước ngực cười gian, “Bị phụ nữ đùa giỡn sao?”
Kiều Trạch rốt cuộc cũng dừng động tác, quay đầu vẻ không vui nhìn Đường Lăng, khom lưng, ngồi xuống, mồ hôi chảy từ trên mặt rơi xuống sàn, Đường Lăng kéo một chiếc khăn trắng từ cái kệ bên cạnh ném lên người Kiều Trạch: “Bị tôi nói trúng rồi chứ gì? Cô gái này khó trị thật đấy, lâu như thế rồi mà vẫn thờ ơ với cậu.” Dáng vẻ anh như vui sướng khi người gặp họa.
Kiều Trạch lạnh lùng liếc xéo Đường Lăng, tay cầm khăn lông lau mồ hôi, mắt khẽ híp lại, trầm giọng nói: “Muốn luyện quyền với tôi không?”
“Miễn đi, tôi không muốn làm bao cát cho cậu trút giận đâu.” Đường Lăng ngồi bên cạnh Kiều Trạch, “Mà tôi nói này, cô gái như thế thật sự hiếm thấy đấy, quá cố chấp với tình yêu, cố chấp đến mức mù quáng, còn, Kiều, tình yêu của cậu cứ như hoa hướng dương, yên lặng, lạnh lẽo, không đủ nóng bỏng, không đủ đốt cháy trái tim của một người phụ nữ.”
“Không phải cậu nên đi làm rồi ư?!” Kiều Trạch đứng dậy, ném khăn lông trong tay vào mặt Đường Lăng, đi ra ngoài, Đường Lăng nhanh nhẹn bắt lấy chiếc khăn rồi đi theo Kiều Trạch, tiếp tục phân tích: “Kiều, có lẽ tình yêu của cậu trong mắt cô ấy chỉ là chiếm đoạt, cậu quá cưỡng ép, quá ngang ngược, cứ như chiếm đoạt ấy, khiến cô ấy không chống đỡ nổi, hơn nữa, hai người không có một khởi đầu tốt, thế nên cậu thua, thua ngay từ điểm xuất phát.”
Kiều Trạch chợt ngẩn người rồi xoay người nhìn Đường Lăng, hồi lâu, lạnh mặt cảnh cáo: