Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343945
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3945 lượt.
vừa tức vừa giận, dậm chân nói: “Anh tắm ở đây, tôi đến phòng kia tắm.”
Kiều Trạch lại túm lấy eo cô, ngăn cô rời đi, nhấc tay, khiêng cô vào buồng tắm.
Tả Á chán nản đánh vai Kiều Trạch, kêu thả cô xuống, nhưng Kiều Trạch vẫn làm lơ, ném cô vào bồn nước.
Kế hoạch thừa dịp Kiều Trạch tắm mà đi mua thuốc tránh thai của Tả Á hoàn toàn thất bại, anh cố ý, hoàn toàn là cố ý, không cho cô cơ hội.
Cùng chung sống với một người đàn ông ngang ngược cố chấp sẽ dần dần mất đi năng lực tự chủ, mất đi tự do và mất cả chính mình. Huống chi còn là sống cùng một người đàn ông thông minh, đầu óc ngốc nghếch của cô muốn đấu trí với anh cuối cùng chỉ thu về chữ mệt.
Tả Á vốn bị Kiều Trạch ép tắm chung, nhưng rốt cuộc lại biến thành một trận kích tình, cuối cùng Tả Á được Kiều Trạch quấn khăn tắm, ôm ra.
Cô đã mệt đến bước không nỗi, cũng không còn sức để tranh chấp điều gì với Kiều Trạch nữa, da thịt lộ ra ngoài của cô đều đỏ hồng, mà trên cánh tay Kiều Trạch lại có một dấu răng rõ ràng.
Hai người ngã xuống giường ngủ, Tả Á ngủ rồi tỉnh, trong lòng có tâm sự nên luôn ngủ không yên. Trong bóng tối cô nghe được tiếng hít thở đều đặn của Kiều Trạch, anh đã ngủ, từ tiếng hô hấp có thể biết được, trên người của anh có mùi hương bạc hà dễ chịu, hơi thở cương nghị mạnh mẽ đầy nam tính vây chặt lấy cô.
Tả Á cẩn thận rời khỏi ngực anh, cố gắng không đánh thức anh dậy, sau đấy rón rén bước xuống giường, xác định anh không tỉnh lại, lúc này mới đi về phía cửa, nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ, đi ra ngoài. Cô thở ra một hơi thật dài, thì ra nãy giờ mình vẫn luôn nín thở, không dám thở mạnh, chỉ sợ Kiều Trạch phát hiện.
Cảm giác này giống như mình là kẻ trộm vậy. Cô bước đến cửa lấy quần áo và mũ treo trện kệ rồi mặc áo khoác vào, tìm ít tiền lẻ, mở cửa ra ngoài.
Gió đêm hơi lạnh, Tả Á không nhịn được siết chặt áo khoác, bước chân vội vàng rời khỏi chung cư.
Tả Á theo ánh đèn mờ nhạt ra khỏi chung cư, vừa quẹo phải, đang chuẩn bị đi đến tiệm 24 giờ mua thuốc, đột nhiên nghe được có người gọi cô từ phía sau: “Tiểu Á!”
Tả Á liền dừng lại. Cô cho rằng mình nghe nhầm nên không quay đầu, tiếp tục đi tiếp, lại nghe thấy giọng nói quen thuộc truyền đến từ phía sau, mang theo sự cô đơn và đau đớn nhàn nhạt, thậm chí còn xen lẫn một tia vui mừng.
Tả Á từ từ quay đầu lại, nhìn thấy dưới ánh đèn, một người đàn ông đang đứng trước chiếc xe hơi màu đen. Đèn đường dìu dịu chiếu vào khuôn mặt anh tuấn của anh, rọi ra một vầng sáng vàng nhạt, con ngươi thâm thúy dưới ánh đèn càng thêm sâu thẳm, đầy mê người, có điều đáy mắt lại có vẻ u buồn và đớn đau vô tận.
“Chung Dương?” Tả Á thấy rõ khuôn mặt người nọ không nhịn được mà nỉ non tên anh, ánh mắt cũng bị anh hấp dẫn.
Chân không khỏi tự chủ bước về phía anh hai bước, tầm mắt nhìn thấy tàn thuốc rơi đầy dưới chân anh. Anh đứng ở đây bao lâu rồi, đã hút bao nhiêu thuốc rồi?
Chung Dương nhìn Tả Á, thấy bên trong cô mặc một bộ đồ ngủ tơ tằm, bên ngoài khoác một chiếc áo dài đến đầu gối, anh dập tắt điếu thuốc đang kẹp giữa hai ngón tay, hỏi: “Muộn thế này rồi sao em còn ra ngoài?”
Tả Á kinh ngạc đứng sững tại chỗ, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Muộn thế này rồi sao anh lại ở đây?” Anh đến đây đợi cô ư? Sao anh lại biết cô ở đây?
Chung Dương nhìn Tả Á, nghĩ đến những lời trong điện thoại của Kiều Trạch hôm nay, tim anh chợt nhói đau, nghĩ đến người phụ mình yêu lại bị người đàn ông khác chiếm được, anh hận không thể quay ngược thời gian, anh nhất định sẽ không lùi bước nữa, sẽ không để mình bỏ lỡ Tả Á như thế này nữa.
Anh bước tới, không đè nén cảm xúc của mình nữa, một tay ôm lấy Tả Á, tất cả buồn phiền và đau khổ tích tụ trong lòng hóa thành một cái ôm, giọng nói trầm thấp khàn khàn thì thầm bên tai cô: “Anh chỉ muốn gặp em…..ôm em một cái!”
Tả Á cứng đờ trong ngực Chung Dương, ngực của anh có chút lạnh lẽo mang theo mùi vị gió đêm, mang theo nỗi đau vô cùng.
Đứng dưới lầu nhà người phụ nữ mình yêu, nghĩ đến người mình yêu đang nằm trong lòng người đàn ông khác, cảm giác đau đớn này, chỉ có Chung Dương biết được, giống như uống phải một ly thuốc đắng, cũng giống như bị dao cắt trái tim ra thành từng mảnh.
Tả Á lúng túng hỏi: “Sao anh biết em ở nơi đây?”
Chung Dương ôm Tả Á thật chặt, không nói gì, anh làm sao lại không biết được, anh biết tất cả về cô, chỉ là anh không thể quay lại.
Mưu Tính Của Kiều Trạch
Kiều Trạch đang ngủ say, chợt mất đi cơ thể mềm mại thơm ngát bên người khiến lồng ngực anh trống trải, anh giật mình tỉnh lại, Tả Á đâu?
Không nhìn thấy Tả Á, sắc mặt của anh chợt trầm xuống, anh vội xuống giường ra khỏi phòng ngủ.
Nhìn thấy ánh sáng trong phòng bếp, trái tim Kiều Trạch mới thả lỏng, anh đi tới.
Tả Á vừa rót một cốc nước, uống một ngụm xong xoay người định ra ngoài, chợt thấy Kiều Trạch đứng ở cửa, thân thể cao lớn nghiêng người dựa vào khung cửa, con ngươi đen lãnh đạm nhìn cô chăm chú. Kiều Trạch đột nhiên xuất hiện như thế, dọa cho