Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343944
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3944 lượt.
ị, có mẹ chồng giúp đỡ, Kiều Trạch lại từ nhỏ đã không có mẹ. Có một số việc, bây giờ mẹ còn có thể giúp được, để muộn thêm mấy năm, chỉ sợ muốn giúp cũng không còn sức.”
Tả Á nghe lời mẹ mình nói, bị nghẹn, ho kịch liệt, Kiều Trạch vội bưng nước để cô uống, tay vỗ vỗ lên lưng cô, cho đến khi Tả Á không còn ho nữa, anh mới ôm vai cô, nói rõ ràng từng chữ: “Con đã thương lượng với Tiểu Á, định năm nay sẽ sinh con.”
Kiều Vân vui mừng, trong mắt ánh lên sự vui mừng và chờ mong, cười híp mắt nhìn Tả Á: “Cũng đến lúc rồi, hai người kết hôn cũng đã hai năm, Kiều Trạch cũng không trẻ nữa, có một đứa trẻ cũng tốt, thật tốt quá!”
Điền Văn Lệ cũng nói: “Tốt, tốt lắm! Vừa đúng lúc Tiểu Á vẫn chưa đi làm, có thể an tâm chuẩn bị sinh con. Kiều Trạch, em phải chú ý nhiều hơn, không được uống rượu, không được hút thuốc lá, như vậy mới tốt cho đứa bé.”
Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của Tả Lập Quần đều là hạnh phúc: “Tiểu Á, ông nội vẫn chờ ôm cháu đây.”
Tả Á muốn mở miệng giải thích, Kiều Trạch lại gắp một con tôm to nhét vào miệng cô, bình tĩnh tự nhiên đáp: “Ông nội yên tâm, con và Tiểu Á sẽ không để ông thất vọng.”
Tả Lập Quần gật đầu liên tục:“Vậy thì tốt, vậy thì tốt, lão già này sẽ cố chờ hai cháu.”
Điền Văn Lệ cười dặn dò: “Tiểu Á, con cũng phải chú ý, không nên thức đêm nữa, cũng không nên uống rượu, giữ sức khỏe cho tốt.”
Tả Á rất muốn hét lớn một tiếng, cô không muốn có con, không muốn có con với Kiều Trạch. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt vui sướng của dượng Kiều, vẻ mặt dỗ dành và mong đợi của ông nội, vẻ mặt hạnh phúc của mẹ, lời của Tả Á lại nghẹn lại trong cổ họng, chân dẫm thật mạnh lên chân Kiều Trạch để xả giận.
Mặt Kiều Trạch vẫn không đổi sắc, tự nhiên dùng bữa, Tả Á nhìn dáng vẻ hời hợt của anh, nhấc chân dùng sức đạp xuống.
Dượng Kiều lại đau đớn hét lên: “Á, chân của tôi!”
Sau bữa cơm chiều, lúc Kiều Trạch ôm cô rời đi, mặt cô vẫn còn đỏ bừng, trong mắt đều là áy náy, bị giày cao gót ra sức đạp xuống, không đau mới là lạ .
Sao lại đạp trúng dượng Kiều chứ? Tả Á nghĩ tới đã cảm thấy mất mặt.
Trên đường về nhà Tả Á vẫn không nói gì, cô tức giận phùng má bĩu môi, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, rõ ràng đang tức Kiều Trạch.
Sao cô ngốc thế, không nhìn ra cái bẫy Kiều Trạch bày ra chờ cô nhảy xuống chứ? Không thể tin được! Sao đột nhiên mọi người trong gia đình lại muốn ăn cơm cùng nhau, còn mời cả ông nội tới nữa? Cái gì mà đã thương lượng xong với cô việc sinh con ? Cô vốn không hề đồng ý mà, rõ ràng là Kiều Trạch dùng người nhà để tạo áp lực cho cô.
Mà người trong nhà đều thế cả. Nhất là dượng Kiều, dượng không có con, cô và Kiều Trạch như con của dượng vậy, dượng rất mong đợi Kiều Trạch mau có con, giống như rất mong đợi vào việc được ôm cháu vậy.
Mà mẹ muốn cô mau sinh con, phần lớn là vì mong muốn của dượng Kiều thôi, dù sao, chị cô đã có con, cô có sinh hay không với mẹ đều không quan trọng.
Hai năm qua, mẹ đã thay đổi cái nhìn với cô, cũng không hỏi cô những điều chán ghét kia nữa, đến giờ vẫn rất quan tâm và yêu thương cô.
Mẹ đang thay đổi, để đáp lại, cô cũng đang nỗ lực đền ơn mẹ và người nhà, cô không muốn giống như lần trước nữa, chọc mẹ giận đến ngất đi, từ giây phút ấy cô đã tự nhủ với lòng mình phải quý trọng người thân bên cạnh, cô sợ cảm giác thiếu chút nữa đã mất đi, rất kinh khủng, rất khó chịu…..
Từ nhỏ cô không được người khác yêu thương. Chính vì không được yêu nên cô cũng học được cách lạnh lùng, không quan tâm người bên cạnh, như vậy cô sẽ không bị thương tổn nữa. Nhưng hai năm nay, cô đã học được cách yêu, học được cách cho đi, dĩ nhiên người cô muốn yêu, người cô muốn cho đi, không bao gồm cả Kiều Trạch.
Có lẽ cô vẫn oán hận Kiều Trạch, có lẽ bởi vì Kiều Trạch luôn cho đi, mà cô thì đã quen như thế.
Cô hưởng thụ sự quan tâm của anh, tình yêu của anh, cũng chấp nhận sự ngang ngược và ép buộc của anh gây thương tổn cho mình.
Tả Á rầu rĩ, giận dữ mà nghĩ, lại đột nhiên nhớ ra, hôm nay vừa tỉnh dậy cô đã về nhà mẹ ăn cơm, nên còn chưa uống thuốc tránh thai, lòng không khỏi luống cuống.
“Dừng xe!” Cô liền hét lên, Kiều Trạch vẫn cầm tay lái, chạy xe như cũ, chỉ hỏi: “Chuyện gì thế?”
Tả Á vốn muốn bảo Kiều Trạch dừng xe để cô đi mua thuốc tránh thai, nhưng cô cũng biết tính của Kiều Trạch, nếu anh đã muốn có con, chắc chắn sẽ không cho cô uống thuốc tránh thai nữa. Hơn nữa cô nghĩ gì, Kiều Trạch còn hiểu rõ hơn cả cô. Cô lập tức nhịn lại, lạnh lùng đáp: “Không có gì!”
Con ngươi đen của Kiều Trạch nhìn đường phía trước, môi mỏng mím chặt, không hỏi gì nữa, chỉ chốc lát đã về đến nhà.
Tả Á không để lộ cảm xúc, có chút uể oải đi vào phòng tắm, cô biết thói quen của Kiều Trạch, chuyện đầu tiên anh làm khi về nhà hầu như đều là tắm.
Trong phòng khách có hai phòng tắm, trong phòng tắm cũng có một buồng tắm nhỏ khác, nhưng lần này lúc Tả Á vào phòng tắm, Kiều Trạch cũng theo vào, Tả Á cau mày, cảnh giác nhìn Kiều Trạch, không vui hỏi: “Anh làm gì thế?”
Kiều Trạch liếc cô một cái, không chút cảm xúc nói: “Tắm.”
Tả Á