Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343942
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3942 lượt.
thì ánh mắt lúc này của Kiều Trạch cũng đủ khiến Chung Dương chết một cách tàn khốc.
Chung Dương vừa nghe Kiều Trạch nói một chữ “chồng”, nháy mắt trái tim đau đớn vô cùng, chồng của Tiểu Á vốn nên là anh! Anh cố đè nén sự căm phẫn và đau khổ trong lòng, giọng vẫn mang ý cười: “Chào anh Kiều, tôi là…..người yêu của Tiểu Á.”
Người yêu? Người yêu của Tiểu Á? Bàn tay của Kiều Trạch suýt chút nữa bóp nát điện thoại của cô, anh cố giữ bình tĩnh mới có thể không làm mất khí thế trước mặt Chung Dương mà ném điện thoại đi, anh lạnh lùng nói: “Cô ấy đang ngủ, không thể nhận điện thoại của anh được.”
“Cô ấy bị mệt sao?” Chung Dương khó nén được quan tâm.
Kiều Trạch cười lạnh, thật bình tĩnh đáp: “Cô ấy rất khỏe, chỉ là…..tại tôi làm cô ấy mệt quá thôi!” Nói xong anh liền cúp điện thoại.
Chung Dương nhìn điện thoại di động, nghĩ đến lời nói của Kiều Trạch, trong lòng khó chịu, nhấc chân đá vào bàn xả giận, di động cũng bị anh ném xuống đất, vỡ tan tành.
Tả Á ngủ rất sâu, tối hôm trước cô vốn không ngủ nhiều, dù lúc sáng có ngủ đến tận trưa nhưng cũng không bù lại được, cộng thêm Kiều Trạch đòi hỏi, khi cô tỉnh lại, trời đã gần tối. Mở mắt ra đã thấy ngay khuôn mặt thanh thản của Kiều Trạch. Anh mặc quần áo nghiêm chỉnh, tóc đen được chải gọn gàng đang ngồi bên cạnh cô, con ngươi đen thấp thoáng điều gì, nhưng chỉ chớp mắt đã biến mất.
Tả Á nhướng mí mắt không muốn nói chuyện, cô hoàn toàn không biết chuyện Kiều Trạch và Chung Dương ngầm đấu qua điện thoại, cô chỉ chán nản nhớ lại cuộc cãi vã của hai người trước đấy, dù là cuộc cãi vã nào đến cuối cùng anh cũng dùng phương thức này để kết thúc.
Thói quen thật sự rất đáng sợ, cãi vả rồi ân ái, dường như đã thành cách sống của hai người.
Tả Á xoay người muốn tiếp tục bám giường, Kiều Trạch lại vén chăn lên, làm lộ ra cơ thể trần trụi của cô, Tả Á vội túm trở chăn về, không vui trừng anh.
Con ngươi của Kiều Trạch càng thêm âm trầm, liếc cô một cái, đứng lên nói: “Mau dậy thay đồ.”
Tả Á quấn chăn xuống giường, phần dưới thân hơi tê rát, hung hăng lườm Kiều Trạch, vừa vào phòng tắm vừa hỏi: “Muốn làm gì thì tự anh làm đi, tôi không rảnh.”
Khuôn mặt lãnh đạm của Kiều Trạch chẳng hề gợn sóng, chỉ lạnh lùng nói: “Hẹn ông nội và ba mẹ ăn cơm.”
Tả Á đang mở cửa phòng tắm liền dừng lại, cuối cùng vừa buông tay vừa nhấc chân, chăn liền rơi xuống đất, cô vội lách người vào phòng tắm.
Kiều Trạch đi tới nhặt chăn lên, xoay người ném lên giường, anh biết, cô sẽ đi.
Tả Á tắm xong bước ra ngoài, tóc vẫn còn ướt, cô ngồi trước gương trang điểm, dùng máy sấy hong khô tóc mình.
Kiều Trạch từ ngoài đi vào, cầm một bộ quần áo trong tay, đặt lên giường, sau đó bước đến cạnh cô, nhận lấy máy sấy tóc trong tay cô, giúp cô sấy khô tóc.
Ngón tay của anh thon dài, xương cốt đều đặn, xuyên qua ngàn vạn sợi tóc, lại giống như xuyên vào lòng cô, khiến trái tim cô rối loạn, gợi lên cảm xúc gì đó không thể rõ.
Sấy tóc cô khô, Kiều Trạch đặt máy sấy xuống , đôi tay thon dài nắm lấy bả vai cô, con ngươi đen nhìn cô qua gương, tay hướng về phía trước, từ xương quai xanh mò xuống bộ ngực mềm mại của cô, nắm lấy, chỉ dừng lại một chút liền đẩy kéo khăn tắm đang bao bọc cơ thể cô xuống, lộ ra vẻ đẹp của cô.
Cô muốn cản lại, nhưng anh không cho, con ngươi đen sáng quắc nhìn cô trong gương. Tả Á đỏ mặt, đang muốn nổi cáu, Kiều Trạch đã vươn đầu hôn lên mặt cô, giọng nói khàn khàn: “Thay quần áo đi, đừng để mọi người chờ lâu.”
Kiều Trạch nói xong thì rời khỏi phòng ngủ, Tả Á vội vàng đứng dậy, hít sâu một hơi, ngực phập phồng dữ dội, mặt nóng bừng, tay chân luống cuống mặc quần áo vào, quay đầu lại thì bắt gặp chính mình trong gương, cô giật mình, đây là cô ư, hoàn toàn là một thiếu nữ thẹn thùng.
Thì ra là Kiều Trạch lãnh đạm nhưng lại rất biết tán tỉnh, Tả Á lấy son môi ra vẽ một cái mặt hề thật to trên gương, lúc này mới xoay người đi ra.
Bữa cơm tối ở nhà Kiều Vân, ông nội Tả Lập Quần, mẹ Điền Văn Lệ, dượng Kiều, Tả Á và Kiều Trạch ngồi quay quần một nơi, rất náo nhiệt.
Tả Á và Kiều Trạch không hòa hợp từ mặt lẫn tâm, Kiều Trạch vẫn trước sau săn sóc cô như bình thường, gắp thức ăn cho Tả Á, thậm chí còn bóc sẵn vỏ tôm đặt vào trong bát cho cô, cá cũng lấy hết xương rồi mới gắp cho cô.
Người trong nhà cũng đã quen với hành động như thế của Kiều Trạch, lúc mới đầu Tả Á còn có chút không quen, nhưng dần dần cũng quen thói, không muốn đùn đẩy, làm mình làm mẩy trước mặt người lớn trong nhà..
Hôm nay, ông nội đột nhiên lại lên tiếng, mặc dù đang khuyên dạy nhưng giọng điệu của Tả Lập Quần vẫn đầy từ ái và ý cười, trêu chọc: “Kiều Trạch, Tiểu Á không còn là đứa bé nữa, con đừng chiều hư nó.”
Kiều Trạch chỉ thản nhiên đáp: “Vỏ tôm quá cứng.”
Tả Á không nói gì, cũng không muốn làm mọi người mất hứng, chỉ tập trung ăn tôm, cúi đầu không nói.
Điền Văn Lệ lại nói: “Kiều Trạch, em cũng ba mươi rồi, còn Tiểu Á, con cũng không còn nhỏ nữa, định lúc nào mới có con đây. Sinh sớm đi để mẹ còn có thể giúp bọn con chăm sóc, con không giống ch