Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Thuộc Về Anh

Chỉ Thuộc Về Anh

Tác giả: Rachel Gibson

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341778

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1778 lượt.

ng với tay luật sư bất động sản của Henry. Nàng không thể hình dung ra mẹ nàng là người tình của bất kỳ người đàn ông nào. Bà ấy quá cứng nhắc, và nàng tin rằng nó không thể là gì khác hơn tình bạn. "Ông nên đến đó để tôi cắt tóc cho."
Nụ cười lặng lẽ của ông làm cho Delaney mỉm cười. "Có lẽ tôi nên làm vậy," ông nói khi họ bước về phía sau nhà.
Khi họ tiến vào nhà bếp, bà Gwen ngẩng lên khỏi túi cà rốt non bà đang cầm trên tay. Đôi mắt bà thoáng nheo lại một chút gần như khó nhận thấy, và Delaney biết rằng có điều gì đó không ổn.
Khỉ thật! Ai đó đang gặp rắc rối, và nàng ngờ rằng người ấy là Max. "Dịp đặc biệt gì vậy?"
"Không dịp gì cả. Mẹ muốn làm cho con món con thích." Bà Gwen nhìn Max và nói với ông. "Mỗi dịp sinh nhật, Laney luôn đòi món cừu tôi nấu. Những đứa trẻ khác thường muốn pizza hoặc thịt băm viên, nhưng nó thì không."
Có thể không phải nàng sắp gặp phiền toái, nhưng để đề phòng nàng cố mỉm cười vui vẻ. "Con có thể giúp mẹ được gì đây?”
"Con có thể lấy salad ra khỏi tủ lạnh và bày lên đĩa."
Delaney làm theo yêu cầu, sau đó đem mấy cái bát vào phòng ăn. Chiếc bàn được trang hoàng với những đóa hoa hồng đẹp đẽ, nến sáp ong, Royal Doulton, và lụa loại tốt. Giống như là một dịp đặc biệt dành cho nàng. Điều này có thể mang hai ý nghĩa hoàn toàn khác biệt nhau. Rằng nàng nên lo lắng, hoặc là nàng đã lo ngại vô cớ. Có thể mẹ nàng chỉ đơn giản muốn thưởng thức một bữa ăn ngon, hoặc là bà đang cố giấu đi tình trạng thực mà thôi.
Vừa ngồi xuống thì Delaney đã biết rằng đây là trường hợp sau. Có điều gì đó không ổn trong bức tranh hoàn hảo này. Cuộc nói chuyện trong suốt bữa tối bề ngoài có vẻ vui vẻ, nhưng tình trạng căng thẳng ẩn ngay bên dưới. Max dường như không lưu tâm, nhưng Delaney cảm thấy nó dí sát đầu nàng. Nàng cảm thấy nó trong lúc dùng món đầu tiên và trong khi nàng đang thưởng thức món cừu với lá bạc hà. Nàng cười đùa và giúp Max tiêu khiển với những câu chuyện về tất cả những nơi nàng từng sinh sống. Nàng biết phải làm sao để giữ được một vẻ ngoài bình thường, nhưng ngay khi nàng giúp mẹ mang bát đĩa vào trong bếp, cơn nhức đầu của nàng đã dâng lên đến tận chân mày. Có thể nhờ Max ở đó, nên nàng sẽ nhanh chóng đào thoát trước khi đầu nổ tung. "À," nàng nói khi đặt tiếp những cái đĩa vào bồn rửa. "Con không thích ăn xong rồi bỏ đi, nhưng…"
"Max" bà Gwen ngắt lời, "ông có thể để bọn đàn bà con gái chúng tôi nói chuyện riêng một chút không?"
Khỉ thật.
"Chắc rồi, tôi sẽ đi kiểm tra những hợp đồng mà bà muốn tôi xem."
"Cám ơn. Sẽ không lâu đâu."
Bà Gwen chờ cho đến khi nghe thấy tiếng cửa phòng Henry đóng lại rồi mới nói, "Mẹ muốn nói chuyện với con về cách xử sự gây điều tiếng của con."
"Chuyện tai tiếng gì nữa ạ?"
"Trudie Duran gọi cho mẹ chiều nay để thông báo rằng con và Tommy Markham đã cùng nhau say xỉn trong khi vợ của nó không có ở thị trấn. Theo Trudie, mọi người ở Shop-n-Kart đang bàn tán về chuyện này."
"Trudie Duran là ai vậy?" Delaney hỏi, cảm thấy đầu bị bóp chặt lại.
"Không thành vần đề! Điều đó có đúng không?"
Nàng khoanh tay trước ngực và nhăn trán lại. "Không. Con có gặp Tommy ở bar Hennesey đêm hôm nọ, và bọn con có nói chuyện một lúc. Lisa cũng ở đó gần cả buổi mà."
"Được, mẹ an tâm rồi." Bà Gwen lấy một cuộn giấy bạc và xé một mẩu dài. "Và sau đó, nếu chuyện đó còn chưa đủ tệ hại, bà ấy nói với mẹ rằng cô con gái Dina của bà ấy thấy con đang hôn Nick Allegrezza trên sàn nhảy." Bà bình tĩnh đặt cuộn giấy bạc lên quầy. "Mẹ nói rằng có thể cô ta đã nhìn lầm, bởi vì mẹ chắc rằng con sẽ không làm điều gì ngu ngốc đến mức ấy. Hãy nói với mẹ rằng cô ta đã nhìn nhầm."
"Được rồi, cô ta đã nhầm."
"Thật không?"
Delaney nghĩ về câu trả lời nhưng biết sớm hay muộn mẹ mình cũng nhận thấy sự dối trá. Ngoài ra, nàng không phải là một cô gái nhỏ sợ bị bố mẹ phạt nữa, và nàng không định để cho mẹ đối xử với mình như một đứa trẻ con. "Không."
"Con đang nghĩ gì vậy? Chúa ơi, thằng đó và cả gia đình nó chỉ đem lại rắc rối cho chúng ta kể từ khi chúng ta chuyển đến thị trấn này. Bọn họ thô lỗ và đố kỵ. Đặc biệt là với con, mặc dù hiển nhiên là Benita đã hơn một lần phô cho mẹ thấy mặt xấu xa của bà ta. Con đã quên chuyện gì xảy ra mười năm trước rồi sao? Lẽ nào con quên những gì Nick đã làm? Quên những tổn thương và sự sỉ nhục mà nó đã gây ra chúng ta?"
"Không phải với tất cả chúng ta. Là với con và không con không quên. Nhưng mẹ đang chuyện bé xé ra to đấy," nàng trấn an mẹ, nhưng sự thể chẳng có vẻ như là không có gì.
"Không có gì xảy ra hết. Hoàn toàn không có gì. Con không muốn nói về nó. Con càng không muốn nghĩ về nó."
"À, tốt hơn là con nên nghĩ về nó. Con biết rằng trong thị trấn này người ta khoái ngồi lê đôi mách mà, đặc biệt là đưa chuyện về..."
Delaney thầm đồng ý rằng hầu hết mọi người ở Truly thích ngồi lê mách lẻo – tính luôn cả bà Gwen – nhưng nàng không nghĩ gia đình nhà Shaw được chú trọng hơn những người khác. Những món tầm phào khoái khẩu hẳn nhiên được chú ý, nhưng cũng như mọi khi, mẹ nàng luôn


XtGem Forum catalog