Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Thuộc Về Anh

Chỉ Thuộc Về Anh

Tác giả: Rachel Gibson

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341788

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1788 lượt.

ời duy nhất. Còn có cả Gail và Lonna Howell, và bọn họ chỉ là hai người mà nàng biết.
Nàng chuyển sang bài báo về kích thích tố và hiệu ứng mạnh mẽ mà họ có được đối với giới kia. Nếu những gì nàng đọc là đúng, Nick là người giữ thế thượng phong. Anh là một tay thổi sáo dẫn chuột mang đầy kích thích tố, và Delaney chỉ là một trong những con chuột đáng ương bị dẫn dụ mà thôi.
Nàng ngâm mình trong bồn đến tận lúc nước lạnh đi mới bước ra ngoài và mặc chiếc áo ngủ vải flannel, mang tất dày dài tới đầu gối. Nàng đặt chuông lúc tám rưỡi, sau đó cuộn mình vào tấm chăn lông vịt dày còn mới. Nàng cố quên đi Nick và Tommy, Gwen và Helen, nhưng sau ba giờ nhìn cái đồng hồ điện tử nhích từng phút, nàng tới tủ thuốc và tìm vài thứ có thể giúp nàng ngủ được. Tất cả những gì nàng có là một lọ Nyquil mà nàng mang theo từ Phoenix. Nàng nuốt hai liều và cuối cùng chìm vào giấc ngủ.
Nhưng rồi cả trong giấc ngủ nàng cũng không tìm được sự yên ổn. Nàng mơ thấy mình bị kẹt cứng ở Truly suốt đời. Thời gian ngừng lại. Ngày tháng không trôi đi. Tờ lịch thì mãi chỉ một ngày ba mươi mốt tháng Năm. Không cách gì thoát ra được.
Khi Delaney thức giấc, là do có gì đó nện ầm ầm trong đầu nàng và tiếng chuông đồng hồ. Nàng cảm thấy dễ chịu hơn vì đã tỉnh khỏi cơn ác mộng. Nàng nhấn nút tắt chuông đồng hồ và nhắm mắt lại. Tiếng nện ầm ầm tiếp tục và nàng nhận ra nó không nằm trong đầu nàng, mà là ở cửa trước. Lảo đảo do thiếu ngủ và Nyquil liều cao, nàng bổ nhào ra phòng khách. Với đôi tất tụt xuống quanh mắt cá chân, nàng kéo mạnh cửa. Ngay lập tức nàng giơ hai tay lên cứ như ma cà rồng che mắt khỏi ánh sáng mặt trời thiêu đốt giác mạc. Qua cái liếc nhìn và vết mờ cản tầm mắt nàng, nàng thấy nụ cười ngạo chậm rãi cong lên trên miệng của Nick Allegrezza. Không khí lạnh xộc vào mặt nàng và gần như khiến nàng ngộp thở. "Anh muốn gì?" Nàng thở khò khè.
"Chào buổi sáng, nắng đẹp."
Anh lại cười nhạo nàng với cái kiểu cười ấy và nàng đóng sầm cửa. Nick là người mà nàng ít muốn gặp nhất trong lúc này.
Tiếng cười của anh lại vang lên khi anh gào lớn bên ngoài, "Tôi cần chìa khóa cửa sau tiệm của em."
"Tại sao?"
"Tôi tưởng em muốn thay khóa."






Delaney nhìn chằm chằm vào cánh cửa đã đóng trong vài nhịp thở. Không có chuyện nàng sẽ lại mở nó ra. Nàng thề sẽ không mở cửa cho Nick. Anh chẳng là gì ngoài sự phiền toái, và nàng tin chắc rằng mình đã có một pha tồi tệ với một cái đầu rối bù lúc mới ngủ dậy. Nhưng nàng đang muốn thay khóa mới. "Tôi sẽ để chìa khóa trong văn phòng của anh sau," nàng hét lên.
"Lát nữa thì tôi bận rồi. Ngay bây giờ hoặc tuần sau, thỏ hoang à."
Nàng kéo mạnh cửa lần nữa và nhìn trừng trừng vào gã đàn ông đẹp trai kinh tởm đang đứng đó với mái tóc buộc ra phía sau và hai tay cho vào trong túi áo khoác đi xe mô tô. "Tôi đã bảo anh đừng gọi tôi như thế!"
"Đúng rồi, em có nói," anh trả lời, bước qua nàng đi vào nhà như thể nó là nhà của anh, mang theo làn hương của mùa thu và da thuộc.
Không khí lạnh xoáy quanh bắp chân Delaney và thổi tung chiếc áo ngủ của nàng, khiến nàng nhớ ra rằng mình đang không mặc trang phục làm việc, nhưng nàng cũng tuyệt đối không phô bày thứ gì cả. Nàng rùng mình và khép cánh cửa lại. "Này, tôi không mời anh vào đây."
Nàng thảy chìa khóa vào lòng bàn tay anh sau đó chen qua anh. "Ở cạnh quầy tính tiền đằng trước và sau lò vi sóng trong kho." Và bởi vì anh trông như một hình ảnh tưởng tượng sống động, còn nàng chắc rằng trông mình khủng khiếp lắm, nàng nói một cách cáu kỉnh, "đừng chạm vào cái gì cả."
"Thế em nghĩ tôi định làm gì?" anh gọi theo nàng khi nàng đã đi vào hành lang. "Tự uốn tóc mình hả?"
"Tôi chẳng bao giờ biết những gì anh định làm," nàng nói và đóng cửa phòng ngủ. Nàng nhìn vào tấm gương phía trên phòng trang điểm và đưa một bàn tay lên miệng. "Ôi, Chúa ơi," nàng kêu lên. Nàng có một kiểu đầu tóc được quá. Phía sau bẹp dí, còn đằng trước xù lên. Nàng có một vết hằn của vỏ gối in trên má phải, và một vết đen bầm ngay dưới mắt. Nàng đã ra mở cửa khi trông như một người mắt mũi thất thần vừa sống sót qua một đợt thiên tai. Tệ hơn, trong bộ dạng hài hước như vậy nàng đã ra mở cửa cho Nick đang đứng bên ngoài.
Ngay khi Delaney nghe cửa trước đóng lại, nàng chạy vào phòng tắm và tắm qua. Làn nước nóng giúp nàng tỉnh táo lại, và khi bước ra ngoài, nàng đã hoàn toàn tỉnh ngủ. Nàng có thể nghe thấy tiếng động từ máy khoan của Nick ở đằng trước tiệm, và nàng đi vào trong bếp bắt đầu pha một ấm cà phê. Cho dù lý do của anh là gì đi nữa, thì anh cũng đã thực sự giúp được nàng một việc. Anh đang tử tế. Nàng không biết tại sao, và chuyện này kéo dài được bao lâu, nhưng nàng thấy biết ơn và định tận dụng điều này.
Nàng mặc cái áo len sọc đen có khóa kéo phía trước với cổ áo sọc đen trắng và một cái váy hợp tông. Nàng đi giày da bê và tất đen, bôi keo lên tóc, và sấy khô bằng máy sấy tóc. Nàng nhanh chóng trang điểm, sau đó khoác một cái áo choàng đen lớn, khăn quàng cổ và găng tay.