Tác giả: Rachel Gibson
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341929
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1929 lượt.
đánh giá quá cao tầm quan trọng của bà trong chuỗi thức ăn này. "Được rồi, con sẽ nghĩ về nó." Nàng nhắm mắt lại và nhấn mấy ngón tay lên trán.
"Mẹ hy vọng thế, và vì Đức Mẹ, hãy tránh xa Nick Allegrezza ra."
Ba triệu đô la, nàng tự nhủ. Mình có thể làm được điều này vì ba triệu đô la.
"Con sao vậy? Bị ốm à?"
"Chỉ là một cơn đau đầu thôi." Nàng hít một hơi dài và thả tay xuống. "Con phải đi đây."
"Con chắc không? Con không thể ở lại dùng bánh ngọt sao? Mẹ mua nó ở tiệm bánh Baske trên đường số Sáu đấy."
Delaney từ chối và bắt đầu đi xuống đại sảnh tới phòng làm việc của Henry. Nàng chúc Max ngủ ngon, sau đó lấy áo choàng và xỏ tay vào trong tay áo.
Mẹ nàng giúp nàng xỏ tay vào áo và cài khuy cho nàng như thể nàng mới năm tuổi. "Mẹ yêu con, và mẹ lo lắng cho con khi phải sống trong căn hộ nhỏ dưới thị trấn." Delaney mở miệng định tranh cãi, nhưng bà Gwen đặt ngón tay lên môi nàng . "Mẹ hiểu rằng bây giờ con không muốn quay về đây, nhưng mẹ muốn con biết rằng nếu con thay đổi ý định, mẹ sẽ rất vui vì có con ở cùng."
Ngay khi Delaney tin rằng mẹ nàng là một người mẹ thân thương nhất, thì bà lại thay đổi. Luôn là như vậy. "Con sẽ ghi nhớ điều đó," Delaney nói, rồi gấp gáp bước ra cửa trước khi mọi thứ lại thay đổi lần nữa.
Bà Gwen nhìn vào cánh cửa đóng lại và thở dài. Bà không hiểu Delaney. Hoàn toàn không.
Bà không hiểu tại sao con gái mình lại khăng khăng sống trong căn hộ nhỏ bé kinh khủng đó khi nó không cần phải như vậy. Bà không hiểu tại sao một số người được ban tặng lại từ chối tất cả chỉ để hưởng cuộc sống của một chuyên viên thẩm mỹ không ổn định. Và bà cũng không thể nén được một chút thất vọng trong lòng.
Henry đã muốn trao cho Delaney mọi thứ, và nó đã quẳng hết chúng đi. Tất cả những gì nó cần làm là để ông định hướng cho nó, nhưng Delaney muốn có tự do. Theo như Gwen nghĩ, tự do đã được đánh giá quá cao. Nó không nuôi sống người ta hay con cái của họ, và nó không giúp xua tan đi nỗi sợ hãi vẫn thít chặt lấy dạ dày người ta lúc nửa đêm. Cũng có vài phụ nữ cũng có thể tự chăm lo tốt cuộc sống của mình, nhưng bà Gwen không nằm trong số đó. Bà cần và mong có một người đàn ông chăm lo cho mình.
Đêm đầu tiên gặp gỡ Henry Shaw, bà đã biết rằng ông đúng là người đàn ông dành cho bà. Mạnh mẽ và giàu có. Khi ấy bà đang gội đám tóc giả và tạo kiểu tóc cho những cô gái nhảy ở Las Vegas, và bà ghét nghề đó. Sau một buổi diễn, Henry đến phòng trang điểm của cô bồ sau cùng của ông và ông quay sang với Gwen. Ông trông rất đẹp trai và sang trọng. Một tuần sau, bà kết hôn với ông.
Bà yêu Henry Shaw, nhưng còn hơn cả tình yêu mà bà dành cho ông, bà rất biết ơn. Nhờ có ông, bà được sống cuộc đời mà bà đã luôn mơ ước. Với Henry, quyết định khó khăn nhất bà từng phải lo đến là chọn món gì nấu gì cho bữa tối và sẽ tham gia câu lạc bộ nào. Gwen quay lại và bước xuống đại sảnh tới phòng làm việc của Henry. Rõ ràng là có một sự trao đổi với tất cả những quyền lợi đó. Henry muốn một đứa con hợp pháp, và khi bà không có thai, ông đổ lỗi cho bà. Sau nhiều năm cố gắng, cuối cùng bà thuyết phục ông đến gặp một bác sĩ sản khoa, và đúng như Gwen nghi ngờ, Henry gần như vô sinh. Ông có lượng tinh trùng rất thấp và hầu hết cái đám ít ỏi đó đều dị dạng và chậm chạp. Kết quả chẩn đoán đã sỉ nhục và làm Henry nổi giận, và ông muốn quan hệ tình dục mọi lúc chỉ để chứng minh bác sĩ đã sai. Ông trở nên cứng đầu và tin chắc rằng mình có thể có con. Hiển nhiên là bác sĩ đã không sai. Họ quan hệ tình dục bất cứ khi nào, ngay cả lúc bà không thích thú gì chuyện đó. Nhưng nó chưa bao giờ quá tệ, và những gì bà được nhận lại xứng đáng để làm thế. Mọi người trong cộng đồng phải trọng vọng bà, và bà có một cuộc sống đầy ắp những điều đẹp đẽ.
Rồi vài năm về trước, ông từ bỏ ý đinh có con với bà. Nick chuyển về thị trấn và Henry quay sang chú ý đến đứa con trai mà ông đã có. Bà Gwen không thích Nick. Bà không ưa cả cái gia đình đó, nhưng bà thật sự biết ơn khi cuối cùng rồi Henry cũng chuyển nỗi ám ảnh đó về phía đứa con trai của ông.
Khi bước vào phòng, bà Gwen thấy Max đứng sau bàn làm việc của Henry nhìn một vài xấp tài liệu đặt trên bàn. Ông nhìn lên và một nụ cuời tạo thành những nếp nhăn nơi khóe mắt xanh của ông. Mái tóc ông chỉ vừa chớm bạc hai bên thái dương và cho đến gần đây thì không phải lần đầu tiên bà tự hỏi cảm giác được vuốt ve bởi một người đàn ông gần tuổi với mình sẽ như thế nào. Một người đàn ông đẹp trai như Max.
"Delaney đi chưa?" ông hỏi khi bước vòng qua bàn đến chỗ bà.
"Nó vừa mới đi. Em lo cho nó. Nó sống không mục đích, quá vô trách nhiệm. Em không nghĩ là nó sẽ có lúc trưởng thành."
"Đừng lo lắng. Con bé là người thông minh."
"Phải, nhưng nó đã gần ba mươi tuổi rồi. Nó sẽ…"
Max lướt nhẹ ngón trỏ trên môi và má của bà và khiến bà im lặng. "Tôi không muốn nói về Delaney. Giờ nó đã là một phụ nữ trưởng thành. Em đã làm rất tốt, giờ thì em cần phải lui lại và nghĩ về điều gì khác."
Gwen nheo mắt lại. Max không biết ông đang nói gì. Delaney cần sự dìu dắt của