Tác giả: Rachel Gibson
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341793
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1793 lượt.
Bốn mươi lăm phút sau khi bị đánh thức bởi tiếng đập cửa của Nick, nàng bước xuống cầu thang từ căn hộ với một cái phích nước trên tay và hai tách cà phê bốc khói nghi ngút.
Cánh cửa đằng sau tiệm thẩm mỹ mở toang, và Nick đứng quay lưng lại phía nàng, chân dang rộng, dây đeo thiết bị quàng dưới hông. Anh xỏ một đôi găng tay lao động bằng da, và máy khoan đặt yên lặng ngay bên trong tiệm. Một cái lỗ tròn được cắt ở trong cửa, và anh đang tháo tay nắm cửa cũ. Anh nhìn lên khi nàng tiến tới, đôi mắt xám soi khắp người nàng.
"Tôi đem cà phê cho anh," nàng nói và đưa một cốc cà phê về phía anh.
Anh cắn vào ngón giữa của găng tay và rút tay ra khỏi găng. Anh nhét chúng vào túi áo khoác và với lấy tách cà phê. "Cảm ơn." Anh thổi vào cốc và nhìn nàng qua làn khói. "Giờ mới chỉ tháng Mười, em định làm gì vào tháng Mười hai khi tuyết rơi đầy xung quanh cái lều bé nhỏ của em?" anh hỏi, rồi nhấp một ngụm.
"Bị đóng băng cho tới chết," Nàng đặt phích nước gần cửa. "Nhưng tôi tin rằng đó là một tin tốt lành với anh."
"Sao lại như vậy?"
"Thì anh sẽ thừa hưởng phần của tôi trong tài sản của Henry." Nàng đứng thẳng lên và ấp cốc cà phê trong hai bàn tay. "Hiển nhiên là trừ khi tôi được chôn cất ở đây mà không bao giờ rời khỏi thị trấn. Khi đó sự việc sẽ có thể có chút nguy hiểm. Nhưng nếu anh muốn, anh có thể ném tôi ra ngoài ranh giới thị trấn." Nàng nghĩ một lúc, rồi thêm vào một điều kiện, "Chỉ cần đừng để cho con vật nào nhai nát khuôn mặt tôi. Tôi ghét điều đó lắm."
Một bên khóe miệng anh nhếch lên. "Tôi chả thèm phần của em đâu."
"Ờ, phải," nàng chế giễu. Làm gì có kẻ nào điên tới mức không muốn một phần bất động sản đáng giá cả đống tiền như vậy? "Anh chắc chắn là rất nhớ cái ngày mà di chúc của Henry được công bố."
"Em cũng thế."
"Chỉ vì ông ấy đã luôn điều khiển chúng ta”.
"Em không có căn cứ gì để nói thế."
Nàng uống một hớp cà phê. "Ý anh là sao?"
"Đừng bận tâm." Anh đặt cốc cà phê cạnh phích nước và xỏ găng tay vào. "Chỉ cần biết chính xác rằng tôi có những gì tôi muốn ở Henry. Tôi có được phần đất bất kỳ thằng chủ thầu nào cũng thèm sở hữu, và tôi có được nó một cách dễ dàng và chắc chắn." Anh khoắng trong chiếc túi nhỏ nơi dây lưng tìm một cái tuốc nơ vít.
Không hoàn toàn dễ dàng và chắc chắn đâu, nàng nghĩ. Dù sao đi nữa cũng chưa chắc. Anh cũng phải đợi một năm như nàng. "Vì thế anh không giận dữ khi chỉ có hai phần tài sản đó, còn tôi hưởng hết mối kinh doanh và tiền bạc của ông ấy?"
"Không." Anh tháo đinh ốc vứt vào cái hộp bên phải. "Em và mẹ mình sẽ chỉ được bệnh nhức đầu chào đón mà thôi."
Nàng không biết có nên tin anh không, "Thế mẹ của anh nghĩ thế nào về di chúc của Henry?"
Anh liếc mắt qua nàng sau đó nhìn lại cái nắm cửa. "Mẹ tôi ư? Sao em lại quan tâm đến những gì mẹ tôi nghĩ thế?" anh hỏi khi tháo cả hai tay nắm cửa và ném chúng vào trong hộp.
"Tôi không thực sự quan tâm lắm, nhưng bà ấy nhìn tôi như thể tôi đã hành hạ con mèo của bà vậy. Kiểu như là vừa giận dữ vừa khinh bỉ."
"Bà ấy không nuôi mèo."
"Anh biết ý tôi là gì mà."
Anh dùng tuốc nơ vít cạy then cửa. "Tôi đoán rằng tôi hiểu ý em." Anh lấy phần phụ kiện mới và tháo nó ra khỏi hộp. "Em trông đợi bà ấy nghĩ gì? Tôi là con trai của bà, và em là neska izugarri."
"Neska iz…izu là cái gì, có nghĩa như thế nào?"
Anh cười lặng lẽ. "Đừng để bụng làm gì, nhưng nó có nghĩa em là một cô gái xấu xa.”
"Ồ." Nàng uống một ngụm cà phê và nhìn xuống chân. Nàng đoán rằng bị gọi là một "cô gái xấu xa" cũng không đến nỗi quá tệ. "Tôi đã từng bị gọi bằng nhiều từ còn tệ hơn, hiển nhiên là trong tiếng Anh." Nàng ngước nhìn lại Nick và thấy anh đang bắt vít cái nắm cửa sáng bóng vào đúng chỗ. "Tôi luôn muốn nói được hai thứ tiếng để có thể chửi bậy mà mẹ tôi không biết. Anh thật may mắn."
"Tôi không dùng hai ngôn ngữ."
Một cơn gió lạnh buốt thổi tung đuôi tóc của Delaney lên và nàng rúc sâu hơn vào chiếc áo len. "Anh nói tiếng Basque."
"Không. Tôi hiểu một vài từ. Chỉ vậy thôi."
"À, Louie biết."
"Anh ấy cũng biết nhiều cỡ tôi thôi." Nick cúi người và nhấc một cái chốt cửa lên. "Chúng tôi biết một chút vì mẹ tôi nói tiếng Basque với mấy người họ hàng. Bà cố sức dạy chúng tôi ngữ pháp tiếng Basque và tiếng Tây Ban Nha, nhưng chúng tôi không hứng thú lắm. Hầu hết những gì Louie và tôi biết là những từ chửi thề và những bộ phận thân thể vì bọn tôi tra chúng trong từ điển của bà." Anh nhìn Delaney, sau đó đẩy mạnh chốt cửa vào cái lỗ mà anh mới khoan trên cửa. "Phần này thực sự quan trọng," anh thêm vào.
"Louie gọi Lisa là em yêu của anh bằng tiếng Basque."
Nick nhún vai. "Vậy có thể anh ấy biết nhiều hơn là tôi nghĩ."
"Anh ta gọi cô ấy bằng từ gì đó đại loại như alu gozo."
Nick cười thầm trong ngực và lắc đầu. "Thế thì không phải anh ấy gọi cô ấy là ‘em yêu’ đâu."
Delaney rướn người ra phía trước và hỏi, "Vậy thực sự anh ta đã gọi cô ấy là gì thế?"
"Không đời nào tôi nói với em đâu." Anh thọc tay vào túi dụng cụ ở thắt lưng lấy ra vài con vít sau đó ngậm hai c