Tác giả: Rachel Gibson
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341786
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1786 lượt.
mất từ đời nào. "Có phải nó xảy ra tại đây không?" Wannetta hỏi khi tập tễnh đi vào. Âm thanh chiếc gậy màu bạc của bà lóc-cóc-lóc-cóc vang khắp bên trong cửa tiệm.
Delaney hơi lo ngại khi nghe hỏi về một sự thật hiển nhiên, nhưng nàng lại tò mò muốn biết. "Cái gì xảy ra cơ?" nàng hỏi và cầm lấy áo choàng của bà già. Nàng treo nó lên cái giá trong khu vực tiếp tân chật hẹp.
Wannetta chỉ lên quầy. "Có phải đây là chỗ bà Laverne đã thấy cô và thằng bé Allegrezza… cô biết mà?"
Một cơn nghẹn dâng lên trong cổ họng Delaney. "Cái gì?"
"Hầu hết các buổi sáng ta đều vui mừng vì có thể thức dậy. Ở tuổi ta, ta không nghĩ rằng ta sẽ thấy những tin đồn đó quá ghê rợn," bà nói khi tiến tới đằng sau ghế. "Cô có thể ép tóc cho ta hôm nay không?"
"Cái gì? Bà muốn làm tóc à?"
"Dĩ nhiên. Ta không có vấn đề tới mức chỉ tới đây để nói chuyện."
Delaney nhổm dậy và theo bà Van Damme tới chỗ bồn gội đầu. Nàng giúp bà ngồi vào ghế sau đó đặt cây gậy của bà sang bên cạnh. "Có bao nhiêu người ở chỗ chơi bài bingo?" nàng hỏi mà sợ nghe câu trả lời.
"Ồ, khoảng sáu mươi hay chừng đó."
Sáu mươi. Vậy là sáu mươi người đó sẽ nói với sáu mươi người khác và nó sẽ lan rộng như một đám cháy. "Có lẽ tôi nên tự tử," nàng lẩm bẩm. Cái chết của nàng có thể còn dễ chịu hơn với mẹ nàng.
"Thế cô có định dùng loại dầu gội có mùi rất tuyệt kia không?"
"Có." Delaney phủ khăn lên Wannetta, sau đó hạ thấp lưng bà về chỗ bồn gội. Nàng mở nước và kiểm tra bằng cổ tay. Nàng đã trốn cả ngày lẫn đêm trước trong căn hộ như là một con chuột chũi. Nàng thấy cảm xúc rã rời và thâm tím bởi những chuyện xảy ra cùng Nick. Và cũng hết sức ngượng ngùng vì sự buông thả của chính mình.
Nàng làm ướt tóc bà Wannetta và gội với dầu Paul Mitchell. Khi gội lại với dầu xả xong, nàng giúp bà tới ghế làm đầu. "Như lần trước nhé?" nàng hỏi.
"Phải. Ta rất thích như thế."
"Tôi nhớ rồi." Khi Delaney chải những cuộn tóc rối, những lời sau cùng của Nick vẫn vang vọng trong đầu nàng. Chúng đã vang trong đầu nàng từ khi anh nói chúng. Chỉ để xem liệu tôi có thể không. Anh đã hôn nàng và sờ soạng ngực nàng, chỉ để xem anh ta làm được không. Anh khiến ngực nàng ngứa ran và đùi của nàng bốc lửa chỉ để xem anh ta có thể không. Và nàng đã để anh ta làm. Cũng như đã để anh làm hồi mười năm trước.
Còn nàng thì sao? Nàng có nhược điểm nào cho phép Nick vượt qua sự chống đỡ của mình? Trong suốt quãng thời gian dài nàng đã suy ngẫm câu hỏi đó, nàng đã kết luận rằng ngoài nỗi cô đơn chỉ còn một lý giải duy nhất. Đồng hồ sinh học của nàng đã điểm. Nó phải như vậy. Nàng không thể nghe nó báo hiệu, nhưng nàng đã hai mươi chín tuổi, chưa có gia đình, và không có triển vọng nào trong tương lai gần. Có thể cơ thể nàng là một quả bom hoóc môn hẹn giờ mà nàng không biết điều đó.
"Leroy thích thú khi ta mặc đồ lót lụa," bà Wannetta nói, ngắt dòng suy tư lặng lẽ của Delaney về những hoóc môn đến kỳ. "Ông ấy ghét loại bằng cotton."
Delaney xỏ đôi găng tay nhựa. Nàng không muốn tưởng tượng ra Wannetta đang mặc đồ lót bằng lụa.
"Cô nên mua một ít nội y bằng lụa."
"Ý bà là loại cạp cao quá rốn đó à?" Loại trông giống như là vải bọc ghế xe hơi ấy ư?
"Phải."
"Tại sao?"
"Bởi vì đàn ông thích chúng. Đàn ông thích phụ nữ ăn mặc đẹp. Nếu cô tự mua cho mình một ít đồ lót lụa, cô có thể kiếm cho mình một tấm chồng đấy."
"Thôi, cảm ơn bà," nàng nói khi với lấy hộp thuốc tạo nếp tóc và cắt phần ngọn. Ngay cả khi nàng có hứng thú trong việc tìm một tấm chồng ở Truly, mà điều này dĩ nhiên thật lố bịch, nàng cũng chỉ còn lưu lại thị trấn này sau tháng Sáu. "Tôi không muốn lấy chồng." Nàng nghĩ về Nick và tất cả những vấn đề anh gây ra kể từ khi nàng quay về. "Và nói thật với bà," nàng thêm vào, "Tôi không nghĩ đàn ông lại đáng với những phiền toái mà họ gây ra. Họ đã được đánh giá quá cao."
Bà Wannetta im lặng khi Delaney bôi thuốc lên một bên đầu, và chỉ khi Delaney lo rằng bà khách hàng của mình đã ngủ quên với đôi mắt mở to, hay tệ hơn, chết đi, thì bà Wannetta mở miệng và hỏi với giọng bình thản, "Cô có phải là dân đồng tính nữ không? Cô có thể nói với ta. Ta sẽ không nói với ai cả đâu."
Và mặt trăng được làm từ pho mát xanh, Delaney nghĩ. Giá mà nàng là dân đồng tính nữ, nàng sẽ không phải thấy mình đã hôn Nick và bàn tay xé toang áo sơ mi của anh. Nàng sẽ không thấy mình bị cuốn hút bởi bộ ngực đầy lông của anh ta. Nàng gặp ánh mắt của Wannetta trong gương và nghĩ về việc đồng ý với bà. Một tin đồn như vậy có thể vô hiệu hóa những tin đồn về bản thân nàng và Nick. Nhưng mẹ nàng sẽ càng thấy tồi tệ hơn. "Không," cuối cùng nàng thở dài. "Nhưng có thể điều đó còn làm cuộc sống của tôi nhẹ nhõm hơn."
Những lọn tóc gợn sóng của bà Van Damme đi khỏi, một phụ nữ bước vào với cậu con trai khoảng ba tuổi. Delaney không cắt tóc cho con nít từ hồi học trường thẩm mỹ, nhưng nàng không quên cách thực hiện. Sau nhát cắt đầu tiên, nàng ước gì mình đã quên, cậu bé kéo miếng che bằng nhựa mà nàng tìm thấy trong phòng chứa đồ như thể nàng đang xiết cổ nó.