XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Thuộc Về Anh

Chỉ Thuộc Về Anh

Tác giả: Rachel Gibson

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341774

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1774 lượt.

ồn mới lại dậy lên. Tôi không muốn đám cưới của tôi trở thành lý do cho cô và em trai tôi gây ra thêm điều tiếng."
"Tôi sẽ không bao giờ làm thế."
"Tốt, bởi vì tôi muốn Lisa được là trung tâm của sự chú ý."
"Tôi nghĩ Nick và tôi có thể sẽ tránh mặt nhau trong suốt phần đời còn lại của chúng tôi."
Louie thọc tay vào túi áo khoác và lôi ra một chùm chìa khóa. "Tôi hy vọng thế. Bằng không, hai người sẽ lại chỉ làm cho nhau đau đớn thôi."
Delaney không hỏi anh ý gì khi đưa ra kết luận đó. Nàng chưa bao giờ làm Nick đau đớn. Không thể như thế. Để có thể đau đớn bởi bất cứ điều gì, Nick phải có những cảm xúc như mọi người khác, mà anh ta thì lại không có. Anh sở hữu một con tim bằng đá.
Sau khi Louie rời khỏi, Delaney khóa cửa tiệm, sau đó đứng ở quầy và đọc thêm dăm quyển sách về làm tóc cho lễ cưới sắp tới. Nàng có vài ý tưởng tuyệt vời, nhưng nàng không thể tập trung đủ lâu để hình dung ra những chi tiết quan trọng.
Người ta nói cô đã phá thai vì đó là con của Nick. Số khác thì nghĩ rằng có thể Henry đã bắt cô phải bỏ nó. Delaney đặt quyển sách qua một bên và tắt đèn. Những tin đồn cũ rích thật quá đỗi độc địa với ngầm ý rằng cha của Nick đã bắt nàng phá thai bởi vì đứa bé là con của Nick. Nàng tự hỏi không biết loại người kiểu gì mà có thể loan truyền những điều cay nghiệt thế này, và nàng tự hỏi liệu họ có bao giờ cảm thấy hối tiếc hoặc áy náy muốn xin lỗi Nick.
Delaney lấy áo choàng và khóa cửa. Chiếc xe Jeep của Nick đậu kế xe nàng trong bãi đậu xe chật hẹp tối tăm. Nó xử sự theo cách cố hữu. Như thể nó không quan tâm.
Nàng cố không thắc mắc liệu anh có thực sự bị tổn thương nhiều như Louie ám chỉ chăng. Nàng cố không bận lòng. Sau cái cách mà anh đối xử với nàng hôm trước, nàng hận anh.
Nàng đã bước đến tận cầu thang trước khi xoay người và tiến đến phía sau văn phòng của anh. Nàng gõ cửa ba lần trước khi nó mở ra, và Nick đứng đó trông đáng sợ hơn bao giờ hết trong chiếc áo ấm màu đen. Anh đứng dồn trọng tâm lên một chân và nghiêng đầu qua bên cạnh. Một bên chân mày anh nhướng lên vì ngạc nhiên, nhưng anh không nói gì cả.
Giờ khi anh đứng trước nàng, với ánh đèn từ văn phòng làm việc của anh đang tỏa xuống bãi đỗ xe, Delaney chẳng rõ tại sao nàng lại gõ cửa. Sau chuyện xảy ra hôm qua, thực sự nàng cũng không chắc mình cần nói gì. "Tôi có nghe một chuyện, và tôi tự hỏi liệu…" Nàng ngừng lại và hít một hơi dài. Thần kinh của nàng không ổn định và bụng nàng cảm thấy nôn nao, như thể đã nốc một lượt ba cốc cà phê kem sô cô la kiểu Đức với một ly rượu. Nàng xiết chặt hai bàn tay và nhìn xuống ngón cái. Nàng không biết phải bắt đầu từ đâu. "Ai đó đã kể cho tôi nghe một chuyện kinh khủng, và… tôi tự hỏi liệu anh…"
"Được," anh ngắt lời. "Tôi đã nghe hết chuyện vài lần trong ngày hôm nay. Sự thật là, hồi sáng Frank Stuart cứ theo tôi kè kè ở chỗ làm việc để hỏi phải chăng tôi đã vi phạm điều khoản trong bản di chúc của Henry. Ông ta cũng có thể sẽ hỏi em tương tự."
Nàng nhìn lên. "Cái gì?"
"Em nói đúng. Bà Vaughn đã kể khắp với mọi người, và hình như bà ta tự thêm mắm dặm muối vào câu chuyện."
"Ồ." Nàng cảm thấy đôi gò má nóng bừng và hơi dịch sang bên trái tránh khỏi ánh đèn. "Tôi không muốn nói về điều đó. Tôi không khi nào muốn nhắc về chuyện đã xảy ra hôm qua."
Anh tựa vai vào gióng cửa và nhìn nàng qua bóng tối. "Vậy em sang đây làm gì?"
"Tôi cũng không biết, nhưng hôm qua tôi nghe được một tin đồn cũ, và tôi muốn hỏi anh về nó."
"Chuyện gì vậy?"
"Kiểu như là tôi đã có mang khi bỏ đi hồi đấy”.
"Nhưng cả hai chúng ta đều biết không thể có khả năng ấy, đúng không? Nếu không thì tất nhiên khi ấy em đã không còn trinh."
Nàng bước lùi ra sau một bước, chìm sâu hơn vào chỗ tối. "Tôi nghe đồn rằng tôi đã phá thai bởi vì anh là cha của đứa bé." Nàng nhìn anh trực diện, và đột nhiên nàng hiểu ra lý do tại sao mình lại gõ cửa. "Tôi rất tiếc, Nick à."
"Chuyện xảy ra lâu rồi mà."
"Tôi biết, nhưng tận hôm nay tôi mới nghe lần đầu." Nàng bước về phía chân cầu thang và đặt một tay lên thanh vịn. "Anh muốn mọi người nghĩ rằng không gì có thể tác động được anh, nhưng tôi nghĩ tin đồn đó đã khiến anh bị tổn thương hơn mức anh từng thừa nhận. Nếu không, anh đã không đánh Scooter Finely."
Nick nhịp gót chân và nhét tay vào túi trước. "Scooter là môt thằng thổ tả, và hắn làm tôi phát điên."
Nàng thở dài và nhìn anh qua bờ vai mình. "Tôi chỉ muốn anh biết rằng tôi sẽ chẳng đời nào phá thai, chỉ thế thôi."
"Sao em nghĩ rằng tôi để ý những gì người ta nói về mình?"
"Có thể anh không quan tâm thật, nhưng mặc cho cách tôi cảm nhận về anh, hoặc là anh cảm nhận về tôi, thì đó vẫn là một kiểu dựng chuyện hết sức tàn nhẫn. Tôi đồ là tôi chỉ muốn cho anh hay rằng tôi biết điều này thật hèn hạ và ai đó nên nói lời xin lỗi." Nàng khoắng tay vào túi áo để tìm chìa khóa và bắt đầu bước lên cầu thang. "Thôi quên đi." Louie đã lầm. Nick hành xử như thể anh không hề quan tâm bởi vì anh thực sự như thế.
"Delaney."
"Gì vậy?" Nàng tra chìa vào ổ khóa, sau đó dừng