Tác giả: Rachel Gibson
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341790
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1790 lượt.
lại với một tay trên nắm đấm cửa.
"Hôm qua tôi đã nói dối em." Nàng ngoái nhìn qua vai mình, nhưng không thể thấy anh.
"Khi nào cơ?"
"Khi tôi nó rằng em có thể là bất kỳ một ai. Nhắm mắt lại tôi cũng có thể biết đó là em." Chất giọng trầm trầm của anh thấu qua bóng tối còn đáng sợ hơn cả tiếng thì thầm khi anh nói thêm. "Tôi nhất định biết đó là em, Delaney à." Rồi theo tiếng bản lề rít cũng tiếng bấm chốt cửa tiếp theo và Delaney biết rằng anh đã đi khỏi.
Nàng rướn người qua lan can, nhưng cánh cửa đã đóng tựa hồ Nick chưa từng ở đó. Lời anh nói mất hút trong màn đêm như thể chưa bao giờ anh thốt ra.
Khi vào trong nhà, Delaney đá tung giày và đẩy một phần thức ăn đông lạnh Lean Cuisine vào lò vi sóng. Nàng bật ti vi và cố gắng theo dõi tin tức địa phương, nhưng mất một lúc mà nàng vẫn khó tập trung được vào mục dự báo thời tiết. Tâm trí nàng vẫn quay quanh cuộc trò chuyện với Nick. Nàng vẫn nhớ lời anh nói về việc sẽ nhận ra nàng, và nàng tự nhắc mình rằng Nick nguy hiểm hơn nhiều khi anh tỏ ra tử tế.
Nàng lấy đồ ăn tối khỏi lò vi sóng và tự hỏi liệu Frank Stuart có muốn nói chuyện với nàng về vụ xôn xao mới nhất chăng. Cũng hệt như mười năm trước, cả thị trấn lại đang xì xào về nàng. Xì xào về nàng và Nick với cuộc mây mưa trên mặt quầy trong tiệm của nàng. Nhưng khác với mười năm trước, nàng không thể trốn được nó. Bây giờ nàng chẳng thể đào thoát.
Trước khi đồng ý với những điều khoản trong di chúc của Henry, nàng đã đi khắp nơi. Nàng luôn luôn được tự do đóng gói đồ đạc và chuyển đi khi tâm trạng đang xáo trộn. Nàng lúc nào cũng kiểm soát được cuộc sống của mình. Nàng đã luôn có mục tiêu. Giờ đây mọi thứ mơ hồ rối rắm và mất kiểm soát. Và dường như Nick Allegrezza là trung tâm của tất cả tình trạng này. Anh là một trong những nguyên nhân lớn nhất khiến cuộc sống của nàng rối tung lên.
Delaney đứng lên và bước vào phòng ngủ. Nàng ước gì có thể trút hết tội lỗi lên đầu Nick. Anh làm nàng giận dữ hơn bất kỳ ai trong đời nàng, nhưng nàng chưa bao giờ có thể thực sự ghét anh. Cuộc sống của nàng sẽ dễ chịu hơn nhiều nếu nàng làm được việc đó.
Đêm đó khi ngủ mê, nàng lại có thêm một giấc mơ nhanh chóng trở thành ác mộng nữa. Nàng mơ đã đến tháng Sáu và nàng đáp ứng xong các điều khoản trong di chúc của Henry. Cuối cùng nàng đã có thể rời Truly.
Nàng được tự do và rộn ràng vui sướng. Ánh nắng tỏa ngập lên người nàng, khiến nàng tắm mình trong ánh sáng chói lọi đến mức nhìn không rõ. Cuối cùng nàng cũng thấy ấm và mang một đôi guốc màu tía đẹp chết người. Đời không thể nào đẹp hơn được nữa.
Max xuất hiện trong giấc mơ của nàng, và ông đưa nàng những tờ séc mệnh giá như thể nàng đã thắng cá cược từ nhà cái Publisher’s Clearing. Nàng nhét chúng vào ghế trước của chiếc Miata và nhảy vào xe. Với ba triệu đô la bên cạnh, nàng lái ra khỏi thị trấn, tưởng như vừa nhấc được gánh nặng ngàn cân đè trĩu tinh thần, và càng đến gần ranh giới của thị trấn Truly, nàng càng cảm thấy nhẹ nhõm.
Nàng lái xe đến đường ranh giới thị trấn có vẻ phải mất hàng giờ, và ngay khi còn cách tự do chưa đầy một dặm nữa, chiếc Miata của nàng bỗng biến thành một chiếc Matchbox đồ chơi, bỏ nàng trên lề đường với tờ séc đầy tiền kẹp dưới một cánh tay. Delaney nhìn cái xe bé xíu ngay trước mũi chiếc guốc cao gót màu tía và nhún vai như thể những chuyện như thế vẫn xảy ra suốt. Nàng cho cái xe vào túi để nó không bị trộm mất và tiếp tục bước về phía ranh giới thị trấn. Nhưng mặc cho nàng đi nhanh hay chậm tới mức nào, tấm biển Hết địa giới Truly vẫn còn cách một khoảng trông thấy được. Nàng bắt đầu chạy, nghiêng người sang một bên để cân bằng với sức nặng của tờ séc ba triệu đô la. Tờ séc dần trở nên nặng nề, nhưng nàng không muốn vứt nó lại sau lưng. Nàng chạy cho tới khi hai bên hông đau nhức và nàng không thể di chuyển thêm nữa. Giới hạn của thị trấn vẫn giữ nguyên khoảng cách, và Delany tin chắc rằng, nàng đã bị kẹt lại ở Truly mãi mãi.
Nàng bật dậy trên giường. Một tiếng thét câm lặng nơi môi nàng. Người nàng đẫm mồ hôi và hơi thở dồn dập.
Nàng vừa gặp phải cơn ác mộng tồi tệ nhất trong đời mình.
Bản nhạc "The Monster Mash" phát ra ầm ĩ từ những chiếc loa cao năm bộ ở đằng sau thùng chiếc Dodge của thị trưởng Tanasee. Những mạng nhện giả phủ quanh chiếc xe thành một đám tơ rối và hai tấm bia đặt trên sàn xe. Chiếc Dodge chạy ngược lên đường Main với đám phù thủy và ma cà rồng, cả những chú hề và công chúa kéo theo phía sau. Những thanh âm líu ríu phấn khích của bọn hồn ma và yêu tinh hòa vào tiếng nhạc và bắt đầu cuộc diễu hành Halloween hàng năm.
Delaney đứng trong đám người thưa thớt trước cửa tiệm thẩm mỹ của nàng. Nàng rùng mình và co người trong chiếc áo choàng len màu xanh với những chiếc khuy áo to lấp lánh. Nàng lạnh cóng, khác với Lisa đang đứng bên cạnh trong chiếc áo ấm B.U.M và đeo một đôi găng tay bằng vải cotton. Báo chí đã dự đoán một đợt ấm áp trái mùa sẽ đến vào ngày cuối cùng của tháng Mười. Nhiệt độ được cho l