XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Thuộc Về Anh

Chỉ Thuộc Về Anh

Tác giả: Rachel Gibson

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341776

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1776 lượt.

hông cần tưởng tượng nhiều cũng biết rằng Nick Allegrezza đẹp trai. Anh nóng bỏng. Một trăm phần trăm, đầy nam tính, hấp dẫn.
"Tớ giúp anh ấy làm tóc sáng nay đấy."
"Nick à?"
"Louie."
Nhận thức lóe lên. "Ồ."
"Sao tớ phải làm tóc cho Nick chứ?"
"Quên đi. Tối nay cậu có đến dự tiệc ở Grange không?"
"Có thể."
Delaney xem đồng hồ. Chỉ thêm một vài phút nữa là tới cuộc hẹn lúc một giờ của nàng. Nàng tạm biệt Lisa và đổ cả buổi chiều vào một mái tóc nhuộm ba màu và hai khách vãng lai.
Khi xong hết việc trong ngày, nàng quét vội mớ tóc cắt cho cô gái cuối cùng, sau đó lấy áo choàng và trèo lên cầu thang đằng sau đến căn hộ của mình. Nàng dự định gặp Steve trong bữa tiệc hóa trang tổ chức ở lâu đài cổ Grange. Steve đã tìm thấy một bộ đồng phục cảnh sát ở đâu đó, và vì anh định hóa trang thành một nhân viên thừa hành pháp luật, có vẻ như nàng nên hóa trang thành một ả đứng đường. Nàng đã có sẵn váy ngắn và tất lưới, và nàng tìm thấy một cái khăn quàng lông màu hồng với cái xích tay hợp tông trong khu vực quà tặng ở cửa hàng thương mại Howdy’s.
Delaney tra chìa vào ổ và chú ý tới một cái phong bì màu hồng trên bậc cửa cạnh chiếc giày ống màu đen của nàng. Nàng có cảm giác không lành rằng đã biết nó là gì ngay cả khi nàng chưa cúi người nhặt nó lên. Nàng mở bao thư và lôi ra một tờ giấy trắng với bốn chữ in: BIẾN KHỎI THỊ TRẤN, lần này hông điệp là vậy. Nàng vò nó lại trong tay và nhìn quanh. Chỗ đậu xe không có ai cả. Ai đó đã để lại cái phong bì trong lúc Delaney bận làm đầu. Việc này thật dễ dàng.
Delaney lần từng bước đến bãi đỗ xe và gõ cửa sau văn phòng xây dựng Allegrezza. Chiếc Jeep của Nick không ở trong chỗ đậu xe đằng sau.
Cánh cửa mở ra và thư ký của Nick, Ann Marie, xuất hiện.
"Xin chào," Delaney bắt đầu. "Tôi băn khoăn không biết cô có thấy ai đó ở đây hôm nay không?"
"Chỉ có người thu rác đến dọn rác nhà Dumpster chiều nay thôi."
Delaney nghi ngờ việc nàng bực mình với người thu rác. "Còn cô Helen Markham thì sao?"
Ann Marie lắc đầu. "Tôi không thấy cô ta hôm nay."
Điều đó không có nghĩa Helen đã không để lại tờ giấy. Sau sự xuất hiện của Delaney trong cuộc diễu hành, Helen có thể đã giận điên lên. "Được rồi, cám ơn. Nếu cô thấy ai đó không nên ở đây lượn qua, cô sẽ cho tôi biết chứ?"
"Chắc rồi. Có chuyện gì xảy ra à?"
Delaney cho tờ giấy vào trong túi áo khoác. "Không, cũng không hẳn."
° ° °
Lâu đài Grange cổ kính đã được trang hoàng với những kiện cỏ khô, giấy kếp màu cam và đen, và những cái vạc đổ đầy đá khô. Một nhân viên pha chế ở Mort rót bia và cola ở một đầu, còn một ban nhạc đồng quê và nhạc viễn tây chơi ở đầu kia. Độ tuổi của những người tham gia bữa tiệc Halloween từ khoảng thiếu niên không còn nhỏ để đi xin kẹo Halloween cho đến độ tuổi của bà Wannetta Van Damme, người đang say sưa với hai cựu binh sống sót sau Thế chiến thứ hai.
Khi Delaney đến, ban nhạc vừa mới bắt đầu chơi. Nàng mặc một cái váy đen bằng vải sa tanh, áo hở ngực cùng tông, và nịt tất đăng ten đen. Cái áo sa tanh cộc tay đồng bộ nàng để lại nhà. Đôi giày đen gót nhọn cao năm phân, và nàng đã mất hai mươi phút để làm cho những đường sọc trên vớ chạy dọc lên ngay ngắn phía sau bắp chân. Khăn choàng lông quấn quanh cổ nàng và một cái xích tay gắn ở eo. Ngoại trừ mái tóc được chải chuốt và việc dùng nhiều thuốc kẻ mi mắt, phần lớn thành quả của nàng đều được giấu trong chiếc áo choàng len.
Nàng không muốn gì hơn là về nhà và ngủ một giấc say sưa. Nàng đã không định đến đây. Nàng tin chắc rằng tờ giấy đó là của Helen và cảm thấy buồn bực vì nó hơn mức nàng muốn thừa nhận. Chắc thế, nên nàng đã lén theo Helen một chút. Nàng đã trốn trong chiếc Dumpster và khua khoắng thùng rác nhà ả, nhưng việc ấy khác hẳn. Nàng không để lại những thông điệp điên loạn. Nếu Delaney chưa nói với Steve rằng nàng sẽ gặp anh ta, nàng có thể cuộn mình trong cái áo ngủ bằng vải flanel mình thích sau một hồi tắm rửa bằng nước ấm với xà phòng thơm phức.
Delaney chạm tay vào hàng khuy áo choàng trong lúc nhìn quanh đám đông hóa trang trong vô số những bộ trang phục thú vị. Nàng lén nhìn Steve đang nhảy với một cô gái hippy tầm trên dưới hai mươi tuổi. Trông họ đẹp đôi. Nàng biết Steve vẫn nhìn ngó phụ nữ khi ở bên nàng và không cảm thấy phiền lòng về chuyện đó. Anh ta thi thoảng là một niềm khuây khỏa dễ chịu khi nàng cần ra khỏi căn hộ của mình. Anh ta cũng là một chàng trai tốt.
Nàng quyết định vẫn mặc áo choàng khi bước vào đoàn người. Nàng bị chèn ép bởi hai sinh vật ngoài hành tinh cùng một người cá và suýt đụng phải một nhân vật trong phim Star Trek phủ trong lớp trang điểm màu vàng nhạt.
"Ê, Delaney," anh ta nói át tiếng nhạc đồng quê. "Tôi nghe cô đã quay lại."
Giọng nói mơ hồ quen thuộc và anh ta hẳn là biết nàng. Nàng không có chút manh mối nào. Mái tóc của anh ta được khéo léo chải ra sau với keo xịt tóc màu đen, và anh chàng mặc một bộ đồng phục màu đỏ đen với biểu tượng trông giống chữ A trên ngực. Nàng chưa bao giờ xem Star Trek và đương nhiên là không hiểu nó t