Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Thuộc Về Anh

Chỉ Thuộc Về Anh

Tác giả: Rachel Gibson

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341768

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1768 lượt.

hu hút ở điểm nào. "Ừ, phải. Tôi quay về hồi tháng Sáu."
"Ngay khi cô bước vào Wes đã bảo rằng đó là cô."
Delaney nhìn sâu vào đôi mắt nhạt đến mức gần như không thấy màu xanh đâu cả. "Ôi Chúa ơi," nàng há hốc miệng. "Scooter!" Chỉ có một điều đáng sợ hơn một tên Finley. Đó là một tên Finley ăn mặc như một Treckkie.
"Phải, là tôi đây. Lâu quá không gặp." Lớp trang điểmScooter bị rạn ra ở trên trán và màu sắc trên mặt anh ta hợp với màu vàng của hàm răng. "Cô trông đẹp lắm," anh ta tiếp tục, đầu gật gù như những con búp bê Trung Quốc với cái cổ gắn lò xo.
Delaney nhìn quanh xem có ai đó giải cứu mình chăng. "Ờ, anh cũng vậy, Scooter," nàng nói cho có chuyện. Nàng không thấy ai quen cả và ánh mắt soi lên anh ta một lần nữa. "Anh dạo này sao rồi?" nàng hỏi, trao đổi những câu đơn giản cho tới khi có thể thoát ra.
"Tôi và Wes sở hữu một nông trại nuôi cá ở Garden. Chúng tôi mua nó từ bạn gái cũ của Wes sau khi cô ta cuốn gói đi với tên tài xế đường dài. Chúng tôi sắp làm giàu nhờ bán cá trê."
Delaney chỉ có thể trợn tròn mắt. "Anh có một trại nuôi cá ư?"
"Chứ sao. Thế cô nghĩ hết thảy số cá trê tươi rói đó đến từ đâu chứ?"
Những con cá trê tươi rói nào? Delaney không nhớ mình đã từng thấy nhiều cá trê trên những quầy thực phẩm trong thành phố. "Xung quanh đây có nhu cầu lớn về món ấy không?"
"Giờ thì chưa, nhưng Wes và tôi biết rằng với vi khuẩn E.coli và dịch cúm gà, dân tình sẽ bắt đầu xực hàng đống cá."
Anh ta nâng ly Solo đỏ uống một hớp dài. "Cô lập gia đình chưa?"
Thường nàng ghét câu hỏi đó, nhưng nàng không thể bỏ qua một thực tế khỏi cần nghi ngờ gì rằng Scooter là một thằng còn ngớ ngẩn hơn cả trong trí nhớ của nàng. "À, chưa. Anh thì sao?"
"Ly dị hai lần rồi."
"Con số ấn tượng đấy," nàng vừa nói vừa lắc đầu và nhún vai. "Gặp anh sau. Scooter." Nàng bước qua nhưng anh ta vẫn theo gót.
"Bia không?"
"Không, tôi đang tìm gặp bạn ở đây."
"Thì dẫn cô ấy theo."
"Không phải là cô."
"Ồ." Anh ta quay bước và gọi với phía sau lưng nàng. "Gặp lại cô sau, Delaney. Có thể lúc nào đó tôi sẽ gọi cho cô."
Sự đe dọa của anh ta có lẽ sẽ làm nàng hoảng sợ nếu tên nàng có nằm trong danh bạ điện thoại. Nàng rẽ lối đi qua một nhóm người ăn mặc như dân chơi nhạc punk, đến bên rìa sàn nhảy. Abraham Lincoln mời nàng nhảy, nhưng nàng từ chối. Đầu nàng bắt đầu ong ong và nàng muốn về nhà, nhưng nàng thấy mình cho trách nhiệm báo cho Steve rằng mình phải đi. Nàng thấy anh ta ở cạnh Cleopatra, đang chơi guitar bài "No One On Earth" của Wynonna Judd.
Mắt nàng nheo lại và nàng tránh ánh nhìn của Steve. Thỉnh thoảng anh chàng có thể cực kỳ lố. Ánh mắt nàng dừng trên một cặp quen thuộc ăn mặc như một tên du côn thập niên năm mươi và bạn gái của anh ta mặc một cái váy xòe. Từ vòng ngoài của những cặp nhảy, Delaney thấy Louie đang xoay Lisa ở phía sau lưng của anh sau đó lại xoay về phía trước. Anh kéo cô sát ngực và đỡ cô hạ xuống thấp đến mức đuôi tóc chạm sàn. Delaney mỉm cười và nhìn sang cặp đôi gần Louie và Lisa nhất, không thể nhầm lẫn về người đàn ông cao ráo đang xoay cô cháu gái như một con bông vụ. Theo những gì Delaney có thể nói, sự nhượng bộ duy nhất của Nick đối với ngày hội là txapel, cái mũ bê rê của dân Basque. Anh mặc quần jean và áo sơ mi vải màu nâu nhạt. Ngay cả khi không diện đồ hóa trang, anh vẫn có vẻ giống như một tên cướp biển với cái mũ bê rê màu đen kéo hơi thấp xuống trán.
Lần đầu tiên kể từ khi ra đi, Delaney nghiêm túc mong muốn có lại phần nào không khí gia đình. Không phải là cái gia đình độc đoán hời hợt như của nàng, mà là một gia đình thật sự. Một gia đình cười nói vui vẻ nhảy nhót và yêu thương nhau vô điều kiện.
Delaney quay đi và va vào Elvis, "Xin lỗi," nàng nói và ngước lên nhận ra khuôn mặt của Tommy Markham được trang điểm bằng những lọn tóc mai giả.
Tommy nhìn nàng rồi trông sang người phụ nữ đi bên cạnh. Helen vẫn còn ăn mặc như nữ bá tước Godiva, vẫn còn đội vương miện trên đầu.
"Chào, Delaney," cô ta chào nàng, mỉm cười tự mãn như thể cô ta ở vị thế cao hơn. Cũng giống như nụ cười kiểu "hãy hôn mông tao đi" mà cô ta luôn ban phát cho nàng từ hồi lớp một.
Delaney quá mệt mỏi để đóng vai người lịch sự, nàng không còn cảm nhận gì. Đầu nàng ong ong, kích động bởi nụ cười ngu ngốc của Helen. "Cô thích tấm biển ở cuộc diễu hành của tôi đến độ nào?"
Nụ cười của Helen tắt ngấm. "Thật thảm hại, nhưng dễ hiểu thôi."
"Không thảm hại bằng cái bộ tóc xơ xác với chiếc vương miện rẻ tiền." Âm nhạc dừng lại khi nàng bước lên trước và gí sát vào mặt Helen." Và nếu cô còn gửi thêm thư đe dọa tôi lần nữa, tôi sẽ nhồi nó vào mũi cô đấy."
Helen hạ hàng chân mày xuống và chớp mắt. "Cô điên rồi. Tôi chưa bao giờ để lại cho cô lời đe dọa nào cả."
"Những mẩu giấy." Delaney không tin cô ta dù chỉ trong một giây. "Có hai tờ như thế."
"Tôi không nghĩ Helen lại…"
"Im đi, Tommy," Delaney ngắt lời mà không rời mắt khỏi kẻ thù cũ của nàng. "Những lời đe dọa ngu ngốc của cô không làm tôi sợ đâu, Helen. Tôi chỉ bực mình hơn bất kỳ