Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Thuộc Về Anh

Chỉ Thuộc Về Anh

Tác giả: Rachel Gibson

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341777

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1777 lượt.

điều gì khác." Nàng đưa ra một lời cảnh cáo cuối cùng trước khi bước đi, "Tránh xa tôi và tất cả những gì thuộc về tôi ra." Sau đó nàng quay đi và rẽ lối bước qua đám đông, né tránh và len lỏi, đầu nàng nhức như búa bổ. Sẽ ra sao nếu không phải là Helen? Không thể nào. Helen ghét nàng.
Nàng đã ra đến gần cửa thì Steve bắt kịp.
"Cô đi đâu vậy?" anh ta hỏi, sải bước theo nàng.
"Về nhà. Tôi đau đầu quá."
"Cô không thể ở lại thêm một chút nữa thôi sao?"
"Không."
Họ bước vào chỗ đậu xe và dừng lại cạnh xe của Delaney. "Chúng ta còn chưa khiêu vũ mà."
Ngay lúc đó chỉ riêng ý nghĩ khiêu vũ với người đàn ông đùa với cái ở trước quần mình đã khiến nàng rối trí đến mức không thể tự chủ. "Tôi không muốn nhảy. Tôi đã có một ngày dài và bây giờ đang mệt mỏi. Tôi về ngủ đây."
"Muốn bầu bạn không?"
Delaney nhìn vào khuôn mặt đẹp trai măng sữa của anh chàng và cười lặng lẽ. "Ướm lời hay đấy." Anh ta rướn người định hôn nàng, nhưng tay nàng chặn trước ngực anh ta.
"Được." Anh ta cười, "Có thể là lần sau vậy."
"Ngủ ngon nhé, Steve," nàng nói và bước vào trong xe. Trên đường về nhà, Delaney dừng lại ở Value Rite và mua một hộp bánh bơ lạc Reese cỡ lớn, một chai Coca, và một vài cục xà phòng tắm mùi vani. Cho dù có tắm nước nóng một trận nàng vẫn có thể ngủ trước mười giờ.
Tôi chưa bao giờ để lại cho cô lời đe dọa nào cả. Chắc chắn Helen đã nói dối. Đương nhiên là cô ta không thừa nhận đã viết những lời đe dọa đó. Không phải là trước mặt Tommy.
Thế nếu cô ta không nói dối? Lần đầu tiên, một nỗi sợ hãi thật sự như một quả bóng căng dần lên trong ngực nàng nhưng nàng cố tảng lờ nó. Delaney không muốn nghĩ rằng tác giả của những lời đe dọa kia có thể là ai khác ngoại trừ kẻ thù cũ với nàng. Một ai đó mà nàng không biết.
Khi nàng lái xe vào bãi đất đằng sau tiệm thẩm mỹ, thì thấy chiếc xe Jeep của Nick đã đậu phía sau văn phòng của anh. Cái bóng đen thẫm của anh dựa trên cốp xe, vóc dáng quen thuộc của anh thả lỏng. Đèn phía trước của chiếc xe Miata quét ngang chiếc áo khoác da của anh khi anh tránh xa khói chiếc xe bốn bánh.
Delaney tắt máy và với lấy cái túi nhựa dùng đựng hàng tạp hóa. "Anh đi theo tôi à?" nàng hỏi khi ra khỏi xe và đóng cửa.
"Dĩ nhiên rồi."
"Tại sao?" Gót giày nàng khuấy động đám sỏi khi nàng bước tới cầu thang.
"Kể cho tôi nghe về những lời đe dọa đi nào." Anh chồm tới và cầm lấy túi tạp hóa trong tay nàng khi nàng đi ngang qua.
"Này, tôi có thể tự xách được mà," nàng phản đối ngay cả khi nhận ra rằng đã lâu lắm từ khi có một người đàn ông đề nghị mang giúp gì đó cho nàng. Tất nhiên, người đề nghị làm việc đó không phải Nick.
"Kể cho tôi nghe về những lời đe dọa đi nào."
"Làm sao anh biết được?" Anh theo sát ngay sau nàng lên cầu thang, nàng cảm thấy bước đi mạnh hơn của anh ngay dưới gót chân mình. "Có phải Ann Marie đã nói với anh không?"
"Không. Tôi đã nghe cuộc nói chuyện của em với Helen lúc tối nay."
Delaney tự hỏi có bao nhiêu người cũng đã nghe rõ chuyện đó. Hơi thở của nàng lơ lửng trước mặt khi nàng vội vã mở khóa cửa. Bởi vì sẽ chỉ là phí công, nên nàng không định bảo Nick không được vào. "Helen đã viết cho tôi hai tờ giấy đe dọa nho nhỏ." Nàng bước vào bếp và bật đèn.
Nick đi theo, mở khóa áo choàng và lấp đầy không gian nhỏ bé trong phòng bằng vóc dáng và sự hiện diện của mình. Anh đặt túi tạp hóa của nàng lên quầy. "Trong đó nói gì?"
"Anh tự đọc đi." Nàng cho tay vào túi và đưa cho anh cái phong bì đã nhét vào lúc trước. "Cái kia cũng tương tự, ‘Tôi đang theo dõi cô’". Nàng lướt qua anh và bước vào hành lang ngắn dẫn đến phòng ngủ.
"Em báo cảnh sát chưa?"
"Chưa." Nàng treo áo vào tủ, sau đó trở lại chỗ cũ. "Tôi không thể chứng minh Helen là người gửi chúng, mặc dù tôi tin chắc là cô ta. Và ngoài ra, tờ giấy đó không hẳn là dọa dẫm, chỉ là quấy rối." Từ cửa, nàng ngắm anh đang đọc tờ giấy trong tay. Chiếc mũ texpel khiến anh trông như một chiến binh đẹp trai chiến đấu cho tự do của xứ Basque.
"Em tìm thấy chúng ở đâu?"
"Ngay trước cửa nhà tôi."
"Em còn những tờ khác…" Anh ngước lên và ngừng câu nói dở. Đôi mắt anh mở to một chút, sau đó ánh mắt nhìn nàng từ đầu tới chân. Lần tiên trong đời, nàng làm cho Nick nghẹn lời. Và phải viện đến một bộ trang phục của gái gọi để làm được điều ấy.
"Có chuyện gì vậy?"
"Không có gì cả."
"Anh không nói được ít nhất một lời nhận xét lịch sự hay dễ nghe nào sao?" Nàng cố đứng vững, như thể nàng không cảm thấy ánh mắt của anh đựng chạm nàng khắp nơi. Nhưng cuối cùng nàng bỏ cuộc, kéo cái khăn choàng để che đi phần căng lên dưới chiếc áo hở ngực bằng sa tanh.
"Ít nhất là một."
"Tôi không ngạc nhiên."
Anh chỉ vào eo nàng. "Em dùng xích tay làm gì thế?"
"Anh biết rõ hơn tôi mà."
"Thỏ hoang," anh nói, một nụ cười dâm đãng cong lên nơi khóe miệng anh, "Tôi không cần thêm đồ chơi phụ trợ để hoàn thành việc đó."
Nàng đảo mắt lên trần nhà. "Tha cho tôi cái màn kể chi tiết cuộc sống tình dục của anh đi."
"Em chắc không? Em có thể học được điều gì đó hay