Tác giả: Rachel Gibson
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341957
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1957 lượt.
ho đấy."
Nàng vòng tay trước ngực. "Tôi không tin anh biết thứ mà tôi muốn học." Sau đó nàng nhanh chóng thêm vào, "Đó không phải là một lời thách đố."
Tiếng cười khẽ của anh xóa đi khoảng cách ngắn ngủi giữa họ. "Đó là một lời thách đó, Delaney à."
"Tôi sẽ nhớ lời của anh." Anh bước một bước về phía nàng, và nàng giơ tay lên như một cảnh sát giao thông. "Tôi không muốn đi đến việc đó với anh, Nick ạ. Tôi tưởng anh đến đây để xem tờ giấy Helen để lại cho tôi".
"Tôi đã xem rồi." Anh dừng lại khi lòng bàn tay nàng chạm ngực anh. Lớp da mát lạnh ép sát vào tay nàng. "Nhưng em làm tôi không thể nghĩ tới gì khác ngoài cái khóa kéo".
"Anh là một thằng nhóc to xác. Cố tập trung đi." Delaney thả tay xuống và bước qua anh tới tủ lạnh, "Bia không?"
"Chắc rồi."
Nàng mở nắp, sau đó đưa cho anh một chai bia bí ngô mà nàng mua ở cửa hàng bia vi sinh. Anh nhìn nhãn hiệu bia như thể hoàn toàn không biết phải làm gì với nó. "Nó thực sự ngon đấy," nàng trấn an anh và uống một ngụm lớn.
Nick nâng chai bia lên môi, và đôi mắt màu xám của anh nhìn nàng qua miệng chai khi anh uống. Anh ngay lập tức hạ chai bia xuống và quệt mu bàn tay qua miệng. "Lạy Chúa, tởm quá."
"Tôi thích nó." Nàng mỉm cười và uống thêm một hớp dài.
"Em có còn chai bia nào ra hồn không?" Anh đặt cả cái chai và tờ giấy lên quầy.
"Tôi có bia mâm xôi."
Anh nhìn nàng chẳng khác nào nàng đang yêu cầu anh cắt tinh hoàn của mình. "Có Bud không?"
"Không. Nhưng tôi có một chai Coca trong cái túi đó." Nàng vẫy chai về phía cái túi nhựa sau đó lách qua Nick tới phòng khách.
"Em tìm thấy tờ giấy đầu tiên ở đâu?" anh hỏi phía sau nàng.
"Trong tiệm." Nàng bật đèn phía trên dàn âm thanh, sau đó chuyển cái đèn bàn lại gần ghế dài. "Đúng ra, anh đã chỉ nó cho tôi."
"Khi nào?"
"Cái hôm anh thay khóa giúp tôi ấy." Nàng nhìn qua vai khi kéo sợi dây đèn. Nick đứng giữa phòng tu ừng ực chai Coca mà nàng mua ở Value Rite, "Nhớ không?"
Anh hạ chai xuống và liếm giọt nước màu nâu ở môi dưới. "Một trăm phần trăm."
Bất ngờ, ký ức về đôi môi của anh ấn vào môi nàng và cảm giác ấm áp của anh dưới bàn tay nàng tràn về trong tâm trí nàng. "Tôi đang nói về tờ giấy."
"Tôi cũng thế."
KHÔNG, anh không như thế. "Sao em nghĩ Helen là thủ phạm?"
Delaney ngồi lên bàn, cẩn thận làm cho cái váy sa tanh của nàng không giật lên tận hông và khiến cho nàng giống một ngôi sao phim cấp ba. "Còn ai khác có thể làm chuyện này chứ?"
Anh đặt chai Coca lên bàn cà phê và cởi áo. "Còn ai khác muốn em rời khỏi đây?"
Delaney không thể nghĩ ra ai khác ngoại trừ Nick và cả gia đình anh. "Anh."
Anh ném áo lên tay ghế sofa và nheo mắt nhìn nàng. "Em thực sự tin thế à?"
Không hẳn thế. "Tôi không biết."
"Nếu em nghĩ tôi hèn hạ tới mức đe dọa phụ nữ, thì sao em còn để cho tôi vào nhà?"
"Thế liệu tôi có thể ngăn anh được không?"
"Có lẽ vậy, nhưng tôi không gửi những tờ giấy đó và em biết rõ như vậy mà." Anh ngồi cạnh Delaney và rướn người về phía trước chống cùi tay lên đầu gối. Anh xắn ống tay áo lên quá cẳng tay, và anh mang một cái đồng hồ có dây đeo màu đen đã mòn. "Ai đó thực sự khó chịu với em. Thế gần đây em có cắt hỏng tóc của ai không?"
Mắt nàng nhíu lại, và nàng dằn mạnh chai bia bí ngô lên bàn cà phê. "Trước tiên, Nick ạ, tôi không bao giờ làm hỏng tóc của ai cả. Và thứ hai, anh nghĩ gì vậy? Rằng có kẻ tâm thần nào đó quanh đây để lại lời đe dọa bởi vì tôi cắt tóc mái của cô ta quá ngắn hay là uốn quá xoăn ư?"
Nick nhìn nghiên qua nàng và cười. Tiếng cười mới đầu khúc khích trong ngực anh và dần vang lên to hơn, làm Delaney nổi khùng. "Tại sao em nổi nóng vậy?"
"Anh sỉ nhục tôi."
Anh đặt một tay lên trước áo sơ mi ra vẻ vô tội, kéo lần vải mềm qua một bên và phơi ra một mảng ngực rám nắng. "Đâu nào."
Delaney ngước nhìn ánh mắt thích thú của anh. "Chính xác là anh đã làm thế đấy."
"Xin lỗi em." Ngay sau đó anh lại làm hỏng lời xin lỗi bằng cách khoét sâu vào vết thương. "Thỏ hoang."
Nàng đấm vào tay anh. "Đồ ngớ ngẩn."
Nick tóm lấy khuỷu tay nàng và kéo nàng về phía anh. "Đã ai nói với em rằng em là một ả gái gọi tuyệt đẹp chưa?"
Mùi xà phòng làm từ cây đàn hương và làn da ấm áp lại tràn ngập trong trái tim nàng. Những ngón tay mạnh mẽ của anh làm dậy lên những vết châm ngứa ran bên trong tay nàng, và nàng cố giật tay ra. Anh thả nàng ra chỉ để tóm lấy khăn choàng của nàng bằng hai tay và kéo nàng lại gần hơn. Mũi nàng đụng mũi anh, và nàng cảm thấy mình ngập chìm trong ánh mắt sương khói của anh. Nàng mở miệng định nói gì đó châm biếm và mỉa mai, nhưng bộ não và giọng nói đã phản bội nàng và những gì phát ra chỉ là hơi thở dồn dập, "E hèm, cảm ơn, Nick. Tôi chắc rằng anh đã nói điều đó với tất cả phụ nữ ngủ với anh."
"Em có phải người đàn bà của tôi đêm nay không?" anh hỏi ngay sát trên miệng nàng, giữ nàng chỉ bằng một dải khăn choàng lông hồng mượt mà và giọng nói êm ái của mình.
Nàng không nghĩ rằng mình đã nói như vậy, hoặc có ý như vậy, hoặc điều gì đó tương tự… "Không. Anh biết rằng ch